Khu đấu giá có tổng cộng 5 tầng, Tề sư huynh nhanh tay giành được 3 vé vào, dẫn hai người đi tìm chỗ ngồi.
Tạ Minh Triết tò mò quan sát bốn phía —— chỉ liếc mắt thôi cũng thấy mọi thứ giống như thật, có thể nhìn rất rõ mặt mũi của những người xung quanh, chỉ là không biết dung mạo này là thật hay đã được chỉnh sửa.
Vì số lượng người tiến vào ngày càng đông, hội trường đấu giá lại tự động nâng cấp, ban đầu chỉ có 5 tầng, hiện giờ đã tăng thêm 2 tầng nữa. Hiển nhiên là buổi đấu giá hôm nay đông hơn bình thường, vé vào cửa đã bán sạch nên hệ thống đã mở rộng thêm chỗ ngồi.
Rất nhanh, cả 7 tầng lầu đã chật kín người.
Sàn đấu giá đông nghịt, còn náo nhiệt hơn cả rạp chiếu phim ở thời đại của Trái Đất.
Kim đồng hồ chỉ đúng ba giờ rưỡi, thời gian vừa tới, lối vào hội trường đấu giá lập tức đóng lại.
Toàn bộ đèn đột nhiên vụt tắt, chỉ còn lại ánh đèn vàng ấm áp trên sân khấu chính giữa. Trên ghế dựa trước mặt tất cả người chơi đồng thời xuất hiện một màn hình tinh thể lỏng rộng khoảng 40 cm, hình ảnh chính giữa sân khấu được chiếu rõ nét trên màn hình, như thế dù có ngồi trong góc khuất cũng không phải lo lắng nhìn không rõ.
Một mỹ nữ tóc xoăn có dáng người vô cùng nóng bỏng đi giày cao gót bước lên sân khấu, mỉm cười nói: “Xin chào toàn thể quý khách, buổi đấu giá chiều nay xin được phép bắt đầu! Danh sách các vật phẩm đấu giá đã được gửi lên màn hình điện tử trước mặt các bạn, nếu cảm thấy hứng thú với món đồ nào thì nhớ hãy lưu ý thật kỹ nhé!”
Vừa dứt lời, màn hình điện tử trước mặt mỗi người liền hiện ra một danh sách các vật phẩm sẽ được đấu giá.
Vật phẩm đấu giá hôm nay gồm 4 tấm thẻ bài và 10 cửa hàng.
Số liệu cụ thể của thẻ bài không được thể hiện trên danh sách, chỉ có thể nhìn thấy hình ảnh mặt sau, màu sắc và số sao của thẻ. Có hai tấm thẻ 4 sao, một tấm 5 sao và một tấm thẻ đen 7 sao trông vô cùng quý giá.
Tạ Minh Triết ngồi đó chờ đợi với lòng hiếu kỳ mãnh liệt.
“Đợt đấu giá đầu tiên chính là các gian hàng, mời các bạn xem vị trí của các cửa hàng từ trên xuống trong bản đồ.” Người chủ trì mỉm cười giới thiệu, “10 gian hàng, tất cả đều mới mở ở phía nam khu thương mại, khá gần khu chợ đen, mỗi gian có diện tích 50 mét vuông, giao thông thuận tiện, lưu lượng khách vô cùng ổn định, giá thuê khởi điểm là 10 nghìn vàng một tháng!”
“Bắt đầu đấu giá gian hàng đầu tiên!”
Game này không chia ra nhiều máy chủ, Tạ Minh Triết phỏng đoán có thể là do công nghệ lưu trữ đám mây đã đạt tới trình độ cực cao. Buổi đấu giá hôm nay có hơn 10 nghìn người chen chúc trong hội trường mà không hề bị lag mạng, ngay cả tướng mạo của từng người đều có thể nhìn thấy rõ ràng, máy chủ này quả thật là quá trâu bò. Nếu như mang một máy chủ thế này về thế kỷ 21 ở Trái Đất, tuyệt đối có thể giải quyết được vấn đề rớt mạng khi diễn ra các trận công thành chiến toàn server.
Vì tất cả mọi người đều chơi chung một máy chủ, mà số lượng các gian hàng lại có hạn, người chơi mới thường gặp phải vấn đề không thuê được gian hàng, cho nên nhà phát hành game mỗi tháng đều sẽ mở rộng khu thương mại, rồi lấy các gian hàng ra đấu giá cho những ai có nhu cầu thuê.
Còn những người chơi kinh doanh không tốt không muốn tiếp tục nữa cũng có thể trả lại cửa hàng cho khu đấu giá. Nhà sản xuất sẽ căn cứ vào thị trường để điều chỉnh và kiểm soát tiền thuê cửa hàng, cách làm này có thể duy trì sự ổn định của việc kinh doanh hàng hóa trong game, không đến mức khiến hàng loạt cửa hàng phải đóng cửa.
Tạ Minh Triết quay sang hỏi Tề sư huynh: “Cửa hàng nằm cạnh khu chợ đen hẳn là làm ăn cũng không tệ nhỉ? Tiền thuê bình thường là bao nhiêu ạ?”
Tề sư huynh đáp: “Một gian hàng nhỏ 50 mét vuông thì nhiều nhất có thể đấu giá tiền thuê lên tới 20 nghìn một tháng cũng sẽ không lỗ. Người chuyên kinh doanh trong game cũng không nhiều, người chơi không muốn mất tiền mở cửa hàng có thể tới chợ đen để bày hàng rong.”
Tạ Minh Triết hiểu rõ gật đầu —— gian hàng tự phục vụ mở cửa 24/7 khác với việc bày hàng vỉa hè ở chợ đen, mỗi hình thức đều có ưu điểm riêng.
Người nào chuyên kinh doanh sẽ tự mở tiệm. Tạ Minh Triết thực ra cũng rất muốn mở một cửa hàng của riêng mình trong game, cậu tính toán khá tỉ mỉ, trước kia chơi game cũng từng mở tiệm kiếm được chút tiền, nhưng ở game “Cơn Lốc Thẻ Sao” này, cậu chỉ là một tay mơ với vỏn vẹn hai tấm thẻ bài cấp thấp. Với cậu lúc này, mục tiêu mở tiệm còn quá xa vời.
Có lẽ qua một thời gian nữa, đợi bản thân hoàn toàn quen thuộc với game này rồi sẽ điều tra thị trường để thử kinh doanh xem sao?
Tạ Minh Triết âm thầm tính toán trong lòng.
Tề sư huynh có 5 năm kinh nghiệm chơi game nên hiểu rất rõ về các buổi đấu giá. Quả nhiên như anh ta nói, 10 gian hàng hệ thống đưa ra đều được chốt với giá thuê trong khoảng 20 nghìn một tháng, không gian nào vượt quá con số đó cả.
Người đẹp chủ trì buổi đấu giá nói tiếp: “Phần đấu giá gian hàng đã xong, kế tiếp là đấu giá các loại thẻ bài hiếm. Thẻ bài đầu tiên là một thẻ chiến đấu, thẻ [Yêu Hoa] 4 sao, thuộc tính của thẻ này vô cùng tốt, là thẻ 4 sao có lực công kích cơ bản lên tới 3600 điểm, giá khởi điểm là 1000 vàng!”
Hôm nay Tạ Minh Triết từng gặp qua thẻ bài Yêu Hoa khi đi bí cảnh cùng anh Trần, thuộc tính của thẻ này tốt hơn tấm thẻ mà anh Trần nhận được. Tạ Minh Triết nhớ rất rõ tấm thẻ đó cũng là thẻ 4 sao, nhưng lực công kích cơ bản chỉ có 3000 điểm, trong khi tấm này lại lên tới 3600 điểm. Sau khi tiến hóa, thuộc tính cơ bản sẽ được tăng lên gấp bội, nên thuộc tính cơ bản càng cao, sau khi nuôi lớn sẽ càng có giá trị, chẳng trách lại được đưa ra bán đấu giá.
Cuối cùng, tấm thẻ này được bán với giá 3000 vàng.
Người chủ trì nói tiếp: “Tiếp theo vẫn là thẻ bài, một thẻ thú cưng 5 sao —— Cửu Vĩ Hồ!”
Vừa dứt lời, thẻ bài được bán đấu giá liền hiện lên trước mặt mọi người, đồng thời còn hiện ra hình ảnh con thú ảo tương ứng —— là một con hồ ly chín đuôi màu trắng sinh động như thật, đôi mắt hồ ly có màu xanh biếc trong veo, chín chiếc đuôi như tuyết trắng vểnh lên, toàn thân khoác một bộ lông xù, nhìn qua vô cùng đáng yêu.
Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy một con hồ ly xinh đẹp như vậy. Tạ Minh Triệt rất muốn mua một con về nuôi, nhưng không biết nó được bán với giá bao nhiêu?
Người chủ trì nói: “Tấm thẻ thú cưng này có thể mang ra khỏi game, tạo thành thú ảo trong thế giới thực. Giá khởi điểm là 5000 vàng!”
“…” Một người mới chỉ có 100 đồng vàng trong túi như cậu chỉ có thể ngồi nhìn. Tuy nhiên, Tạ Minh Triết vô cùng tò mò về tỷ giá tiền trong game, không nhịn được hỏi Tề sư huynh: “Giá vàng trong game so với tiền thật là bao nhiêu vậy anh?”
“Tỷ giá vàng gần đây khoảng 10:1.” Tề sư huynh đáp.
“Vậy à.” Tạ Minh Triết nhẩm tính, 5000 vàng trong game cũng tương đương với 500 tinh tệ ở ngoài đời, và đây mới chỉ là giá khởi điểm. Sẽ có người nhanh chóng tăng giá, con số trên màn hình nhanh chóng nhảy lên, thẳng tới 8000 vàng mới dừng lại.
“8000 vàng lần thứ nhất! 8000 vàng lần thứ hai? Còn ai muốn tăng giá không? 8000 vàng lần thứ ba! Chốt giá!”
Sau khi cây búa đập xuống, tấm thẻ “Cửu Vĩ Hồ” này đã có chủ.
Vì ở đây mọi người đều bấm nút trên ghế để tăng giá, chỉ có người chủ trì mới biết được người mua là ai, điều này cũng nhằm đảm bảo sự riêng tư của khách hàng.
Xem ra giá cả trong game rất cao! Một tấm thẻ thú cưng thôi mà bán tới 800 tinh tệ, quá đắt! Bằng cả một tháng tiền thuê phòng của cậu.
Tạ Minh Triết đang hết sức tò mò, thẻ Yêu Hoa kia chỉ bán được 300 tinh tệ, tại sao tấm Cửu Vĩ Hồ này lại lên tới tận 800, chênh lệch lớn như vậy? Nghĩ vậy, cậu liền khẽ hỏi bên tai Tề sư huynh: “Tại sao thẻ Cửu Vĩ Hồ lại đắt thế ạ? Em thấy chỉ số cơ bản khá tệ, cũng chẳng có kỹ năng công kích gì.”
“Vì nó là thẻ bài gốc.” Tề sư huynh thấp giọng đáp: “Thẻ bài gốc là thẻ do người chơi tự làm, không rơi ra trong game. Tấm thẻ này có bản quyền, tác giả có quyền xử lý tùy ý. Thẻ Cửu Vĩ Hồ quý ở chỗ tác giả của nó là chị Mạn, mỗi tháng chị Mạn chỉ sao chép vài chục tấm Cửu Vĩ Hồ để bán. Các cô gái rất thích nuôi mấy con thú cưng như thế này, tự nhiên sẽ có người bỏ giá cao để giành lấy.”
Tạ Minh Triết liền hiểu ra —— thẻ Yêu Hoa không quá đắt là vì nó có thể rơi ra từ boss, ai muốn có đều có thể đi bí cảnh để farm. Nhưng Cửu Vĩ Hồ thì lại khác, nó không hề rơi ra trong game mà là thẻ bài gốc của người chơi, bản quyền nằm trong tay tác giả “chị Mạn”. Tác giả muốn bán lúc nào thì bán, mỗi tháng chỉ cần sao chép vài chục tấm đem bán, một tấm bán được 800 tinh tệ, tác giả của tấm thẻ Cửu Vĩ Hồ này chắc chắn kiếm được rất nhiều!
Tạ Minh Triết không khỏi có chút hâm mộ.
Thẻ bài vừa được bán, người đẹp chủ trì đột nhiên mỉm cười một cách thần bí: “Tiếp theo mới là vật phẩm đấu giá quan trọng nhất hôm nay, đây là một thẻ bài 7 sao cực kỳ có giá trị!”
Cô ta vừa dứt lời, liền có một người mang một chiếc hộp tinh xảo ra giữa sân khấu, chậm rãi mở ra dưới ánh đèn.
Chỉ thấy một tấm thẻ bài màu đen nằm lặng lẽ trong chiếc hộp nhung.
Mặt sau của tấm thẻ màu đen tuyền ánh lên sắc kim loại là một hoa văn được nhuộm màu xanh nhạt.
Tạ Minh Triết nhớ tới tấm thẻ 2 sao của mình, mặt sau màu lam không hề có hoa văn, vô cùng đơn điệu. Nhưng tấm thẻ đen tuyền 7 sao này lại mang một hoa văn vô cùng tinh xảo, từng cây dây leo tựa như những sợi tơ mảnh mai tạo nên một hình hoa văn màu xanh lá độc đáo, khéo léo uốn lượn, lan rộng trên mặt sau của tấm thẻ. Hoa văn không theo một quy luật nào nhưng không hề lộn xộn, ngược lại giống như một tác phẩm nghệ thuật được một nhà điêu khắc tỉ mẩn tạo ra, còn có cảm giác 3D rất rõ rệt.
Chỉ riêng mặt sau của thẻ bài thôi đã thấy nó vô cùng xinh đẹp rồi, dù là một người ngoài ngành như Tạ Minh Triết cũng cảm thấy giá trị của tấm thẻ này chắc chắn không hề nhỏ.
Mà khi cẩn thận nhìn kỹ hơn, cậu lại phát hiện ở góc phải bên dưới của thẻ bài có khắc một chữ rất nhỏ ——
Đường.
Ngay lúc ống kính dừng lại trên chữ “Đường” này, Tạ Minh Triết liền nghe thấy cô gái ngồi đằng sau đột nhiên thét lên: “Trời ơi, đừng nói là tác phẩm của Đường thần chứ!” “Aaaa nhất định là tác phẩm của idol nhà tôi! Chỉ có anh ấy mới dùng logo này thôi, không ai dám bắt chước cả!” Phía trước lại truyền tới giọng của một ông chú: “Đù! Xem ra tin tức nội bộ không hề sai, hôm nay quả thật có thẻ bài của Đường Mục Châu sao?” “Tại sao thẻ bài của Đường thần lại ở khu đấu giá chứ?”
Từ những tiếng xì xào bàn tán, xung quanh dần dần trở nên ồn ào, rối loạn, tựa như thả một viên đá vào mặt hồ yên tĩnh —— tiếng động ngày càng lớn, lan khắp mọi phía, trong nháy mắt bao trùm toàn bộ hội trường đấu giá.
Tạ Minh Triết ngồi giữa đám người, bị âm thanh cực lớn này làm cho hai tai đau nhói.
Đường Mục Châu là ai? Sức ảnh hưởng của người này lớn đến thế sao?
Người chủ trì cầm micro lên để duy trì trật tự: “Mọi người yên lặng, yên lặng, xin mọi người giữ yên lặng!”
Người đẹp chủ trì liên tục hét lên ba chữ “yên lặng” mới khiến cho đám đông đang kích động dần dần tĩnh lại, rồi tiếp tục nói: “Đây là một tấm thẻ 7 sao, do chính tay Đường Mục Châu, Đường thần, chế tạo!” Cô cẩn thận từng chút một lật tấm thẻ lên, nói tiếp: “Mời mọi người xem chỉ số của thẻ bài này!”
Trên màn hình, Tạ Minh Triết cũng thấy rõ mặt trước của thẻ bài.
Trên thẻ bài vẽ một bụi hoa màu trắng đang nở rộ, đường nét của mỗi đóa hoa được khắc họa hết sức tỉ mỉ, trên một vài cánh hoa còn đọng lại những giọt sương óng ánh. Những bông hoa màu trắng nhỏ nhắn mọc thành từng tầng lớp, trắng muốt như ngọc, sinh động như thật, tựa như có thể ngửi được hương hoa thoang thoảng tỏa ra từ thẻ bài.
Dạ Lai Hương (Hệ Mộc)
Cấp độ: 70
Cấp sao: 7
Số lần sử dụng: 7/7
Thuộc tính cơ bản:
– Máu: 100000
– Công: 0
– Thủ: 50000
– Tốc: 100
– Tỷ lệ bạo kích: 0%
Kỹ năng kèm theo: Hương Thơm Mê Ly (kẻ địch trong phạm vi 30 mét hít phải hương thơm, ngẫu nhiên sinh ra ảo giác, kéo dài 5 giây).
Kỹ năng kèm theo: Đêm Tối Phủ Xuống (gây mù cho toàn bộ mục tiêu trong phạm vi 30 mét, kéo dài 3 giây).
Chỉ số thẻ bài vừa được công bố, toàn hiện trường lại bùng nổ một trận la hét!
Sau lưng truyền đến một loạt tiếng thảo luận nhiệt liệt: “HP một trăm nghìn và Thủ 50 nghìn, cộng lại chính là 150 nghìn máu, trâu bò quá!” “Tốc độ 100, trên đấu trường có thể dùng tốc độ cực nhanh để khống chế, lại còn là khống chế ảo giác và tầm nhìn, tấm thẻ này quá xịn!” “Tôi nhớ hình như trước đây Đường Mục Châu từng dùng thẻ này trên sân thi đấu thì phải?” “Thẻ tốt như vậy, sao anh ấy lại muốn bán chứ?” “Nếu đã mang ra bán, chẳng lẽ anh ấy lại nghiên cứu ra được một tấm thẻ tốt hơn sao?”
Người chủ trì thấy đã tạo được bầu không khí đủ tốt rồi, liền mỉm cười nói: “Thẻ max cấp 7 sao [Dạ Lai Hương], có thể khống chế diện rộng, chính thức bắt đầu đấu giá! Giá khởi điểm là —— 100 nghìn vàng!”
Tạ Minh Triết: “Cái gì???”
Người ở thế giới này điên rồi sao?
100 nghìn vàng, tương đương với 10 nghìn tinh tệ, đủ để cậu trang trải chi phí sinh hoạt cả năm!
Chỉ một tấm thẻ bài đã bán đắt như thế? Có kẻ ngốc nào sẽ mua sao?
Tuy nhiên, Tạ Minh Triết rất nhanh đã bị vả mặt —— chẳng những có người sẽ mua tấm thẻ này, mà còn có rất, rất nhiều người tranh giành cho bằng được!
Người chủ trì vừa mới hô bắt đầu đấu giá, số tiền trên màn hình lập tức tăng lên một cách điên cuồng.
110 nghìn… 115 nghìn… 120 nghìn… 125 nghìn…
Tạ Minh Triết nhìn con số không ngừng nhảy múa trên màn hình, tròng mắt cậu thiếu chút nữa là rơi ra ngoài!
Giàu thật! Đám nhà giàu các người đúng là biết chơi!