Mặc dù Tạ Minh Triết là một người chơi mới chính hiệu, nhưng dù sao cũng là thực tập sinh của phòng làm việc, nên nhân dịp hoạt động tập thể lần này, anh Trần cũng giới thiệu qua các thành viên của phòng làm việc Niết Bàn: “ID trong game của cô nàng Trì Thanh này là Thanh Thanh Thảo, Bàng Vũ có ID là Sao Trời Vũ Trụ, ID của Kim Dược là Kim Tử, còn ID trong game của anh vẫn là Anh Trần. Hiện tại phòng làm việc của chúng ta chỉ có bốn người.”
“Xin chào mọi người.” Tạ Minh Triết cũng chủ động tự giới thiệu, “Em tên là Tạ Minh Triết, lần đầu chơi game này, ID trong game là Chú Béo.”
“… Xin chào.” Cả đám nghe thấy cái ID kỳ quái thì cũng chỉ lúng túng đáp lại một cách hờ hững. Đã lâu rồi họ chưa thấy một tân binh nào như thế này, cũng không biết anh Trần nghĩ gì mà lại tuyển một tay mơ mới chơi về làm cày thuê, có đáng tin không cơ chứ?
Khóe miệng Trì Thanh hơi giật, cô chat riêng với sếp: “Anh Trần, nhất định phải mang theo cậu ta sao?”
“Cậu ta bảo từng có kinh nghiệm vài năm làm cày thuê, lát nữa chỉ cho cậu ta một chút về cơ chế của boss chắc sẽ không có vấn đề gì, cứ để cậu ta đi theo đi.” Anh Trần tự thuyết phục mình, dứt lời thì nhìn qua Tạ Minh Triết trong game.
Mình nhớ là cậu nhóc mới tới này cũng khá đẹp trai, gương mặt luôn rạng rỡ, cao hơn 1m8. Nhưng hình tượng trong game lại hoàn toàn trái ngược —— chiều cao chưa tới mét bảy, béo ú, lại còn cái ID “Chú Béo” —— càng nhìn càng thấy ngốc.
Một thiếu niên cao gầy lại lấy ID là “Chú Béo”? Bộ cậu ta thấy hài hước lắm à?
Anh Trần không thể nào nhìn thẳng nổi ID của cậu, phất tay nói: “Vào bí cảnh.”
Huyễn cảnh trong thế giới thẻ sao cũng tương tự như phó bản trong các game online truyền thống. Khiêu chiến huyễn cảnh sẽ nhận được rất nhiều phần thưởng, huyễn cảnh được phân chia độ khó theo cấp sao, thấp nhất là một sao và cao nhất là bảy sao. Rừng Rậm Sương Mù ở Sao Mộc chính là một bí cảnh 5 người, 7 sao cực khó.
Tạ Minh Triết vừa vào bí cảnh liền biết mình đã đến nhầm chỗ. Tiểu quái nơi này có ít nhất hơn 10 ngàn HP, trong khi lực công kích của Lôi Điểu nhà cậu chỉ có 100 điểm, đừng nói là đánh quái, chỉ cần chạm vào thôi cũng đủ tiễn vong. Nghĩ đến việc Băng Xà và Lôi Điểu vừa vào bí cảnh sẽ chết sạch, số lần sử dụng từ 1 sẽ biến thành 0, thẻ bài bị hỏng lại phải dùng vật liệu để sửa, Tạ Minh Triết cực kỳ đau lòng, chỉ muốn thu hồi thẻ bài lại ngay lập tức.
Tạ Minh Triết vốn nghĩ với cấp độ thấp thế này, chắc chắn mình sẽ nằm chết ăn vạ trong bí cảnh. Kết quả là, dù hai tấm thẻ của cậu đã chết, nhưng nhân vật Chú Béo vẫn còn sống sờ sờ. Có lẽ do thiết lập của game này lấy thẻ bài làm trung tâm, toàn bộ chiến đấu đều dùng thẻ bài, người chơi không có lực công kích, cho nên sẽ không chết?
Tạ Minh Triết vừa nghi hoặc vừa chạy theo sau lưng bốn người, chăm chú quan sát mọi thứ.
Bàng Vũ vừa vào bí cảnh liền triệu hồi một tấm thẻ [Tê Giác]. Con tê giác kia mạnh mẽ xông tới, trong nháy mắt phá vỡ sự tĩnh lặng của Rừng Rậm Sương Mù. Mấy con yêu thụ bị đánh thức, nhìn thấy có kẻ xâm nhập, lập tức gầm lên nhào về phía con tê giác.
Tê giác phi nước đại một mạch, anh Trần cùng các đồng đội chạy theo phía sau, đám yêu thụ bị phân tán ra bốn phía, chẳng mấy chốc tất cả đã không còn thấy bóng dáng con tê giác đâu nữa.
Đúng lúc này, cô nàng Trì Thanh bên cạnh đột nhiên triệu hồi hai tấm thẻ.
— Nữ Thần Bão Táp, một nữ thần duyên dáng hiện ra, vung đôi cánh tạo nên một cơn lốc xoáy mãnh liệt, gom những con yêu thụ đang phân tán kia lại một chỗ.
— Nữ Thần Băng Tuyết, một nữ thần trong suốt như pha lê giáng xuống từ trên trời, tạo ra một trận bão tuyết cuốn lấy xung quanh, đóng băng toàn bộ yêu thụ ngay tại chỗ!
Anh Trần hô lên: “Đánh!”
Sau đó, anh Trần cùng người tên Kim Dược bắt đầu tung ra hàng loạt kỹ năng.
Tạ Minh Triết nấp ở phía sau nhìn đến ngây cả người.
Hiệu ứng giả lập của game vô cùng chân thực. Vừa rồi trông thấy Nữ Thần Bão Táp và Nữ Thần Băng Tuyết xuất hiện thật giống như bước ra từ những bộ phim khoa học viễn tưởng 3D bom tấn mà cậu từng xem ở rạp chiếu phim trên Trái Đất. Nữ thần ở ngay trước mắt, sinh động như thật, xung quanh truyền tới những âm thanh băng giá, tuyết bay ngập trời, cả về thị giác lẫn âm thanh đều có thể gọi là hoàn hảo.
Lợi hại, hiệu ứng của game này thật quá siêu cấp, phải nhấn like cho đội ngũ kỹ sư đã thiết kế ra nó.
Tạ Minh Triết một bên cảm thán, một bên nhìn họ dọn dẹp tiểu quái.
Bốn người phối hợp ăn ý nên hiệu suất vô cùng cao, chỉ mất 30 giây đã quét sạch toàn bộ tiểu quái. Anh Trần đứng tại chỗ sắp xếp lại, thu hết mảnh vỡ vào túi rồi tiếp tục đi sâu vào rừng.
Dù sao thẻ của Tạ Minh Triết cũng đã chết và bị hỏng, cậu dứt khoát chuyên tâm quan sát.
Như cậu đoán ban nãy, tất cả vật liệu rơi ra trong bí cảnh Rừng Rậm ở sao Mộc đều có thuộc tính Mộc.
Cứ thế diệt sạch 7 đợt tiểu quái, cuối cùng họ cũng đến được trước mặt boss.
Tạ Minh Triết trông thấy con boss ở phía xa là một đóa hoa khổng lồ, cao khoảng hơn 1 mét, hình dạng có hơi giống hoa bách hợp ở Trái Đất, chỉ là phiên bản sặc sỡ hơn, năm cánh hoa lớn được nhuộm màu theo thứ tự là đỏ, lục, lam, nâu và vàng.
Anh Trần dừng bước nói: “A Thanh, em nói cho tiểu Tạ một chút về cách đánh con boss này đi.”
Bị gọi tên, giọng nói của Trì Thanh vẫn lạnh lùng như cũ: “Yêu Hoa là boss có năm thuộc tính, khi đánh boss cần một người đứng ở ngoài trận. Màu của Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ lần lượt là vàng, lục, lam, đỏ, nâu. Khi dưới chân boss hiện ra trận pháp có màu sắc khác nhau, cần một người chơi ở bên ngoài đạp lên trận pháp tương khắc với nó, việc công phá sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Trình tự tương khắc như sau: Mộc khắc Thổ, Thổ khắc Thủy, Thủy khắc Hỏa, Hỏa khắc Kim, Kim khắc Mộc.”
Nếu là người mới, chỉ nghe cô nói một tràng thế này chắc chắn sẽ khó nhớ nổi. Nhưng dù sao Tạ Minh Triết cũng là một game thủ có thiên phú từng được “đội săn tìm ngôi sao của câu lạc bộ eSport” tìm đến tận cửa, cậu lập tức nắm được từ khóa trong lời cô nàng: “Em giúp được gì không? Để em đạp trận cho nhé?”
Trì Thanh nói rất nhanh, không ngờ người này lại có thể nghe rất cẩn thận. Sự ác cảm đối với “cục tạ” trong lòng cô giảm đi một chút: “Khi dưới chân boss xuất hiện Mộc trận màu lục, nó sẽ tự hồi máu. Hỏa trận màu đỏ sẽ gây cuồng bạo, có thể quét sạch cả đội ngay lập tức, nên nhất định phải đạp đúng trận tương khắc. Những trận khác có hiệu quả tăng công kích, tăng phòng ngự, không cần đạp cũng được, chúng ta có thể dùng sức mạnh để bù lại... Cậu hiểu không?”
Tạ Minh Triết gật đầu: “Hiểu rõ. Xuất hiện Mộc trận thì đạp Kim trận, thấy Hỏa trận thì đạp Thủy trận, đúng không?”
“… Không sai.” Trì Thanh có chút bất ngờ. Lúc trước cô phải học khá lâu mới nhớ được nguyên lý tương khắc của ngũ hành, vốn định giải thích thêm cho cậu một lần nữa, không ngờ tân binh này lại nghe một lần đã hiểu, là thật hay giả vậy?
“Chuẩn bị mở boss.” Anh Trần lên tiếng. Anh cũng thấy hơi lo, luôn cảm thấy cậu người mới này mà bước sai trận thì cả đội sẽ toi.
Nhưng mọi người không ngờ là, ngay khoảnh khắc dưới chân boss xuất hiện Mộc trận hồi máu, Tạ Minh Triết đã lập tức chạy đến trận màu vàng bên ngoài để hóa giải; sau đó, khi dưới chân boss hiện ra Hỏa trận màu đỏ, cậu liền đạp lên trận pháp màu lam để khắc chế; xuất hiện trận màu lam, cậu lập tức chạy đến màu nâu; xuất hiện màu nâu, cậu liền chạy qua trận màu lục…
Tốc độ ra trận pháp của boss rất nhanh, nhưng cậu di chuyển qua lại, nhịp nhàng hóa giải trạng thái của boss một cách hoàn hảo —— cứ 10 giây boss sẽ hiện ra một trận pháp, và đúng 10 giây đó cậu cũng chạy đi chạy về, như thể đã nắm được thời gian ra chiêu của boss.
Tất cả trận pháp đều được đạp rất chính xác, toàn bộ năm hệ trận pháp đều được hóa giải.
Có cậu hỗ trợ, bốn người còn lại triệu hồi thẻ bài, toàn lực tấn công boss, thế mà còn nhanh hơn cả khi đánh bình thường nữa chứ?
Sau khi thuận lợi hạ gục boss, anh Trần nhìn thời gian và thấy còn nhanh hơn bình thường tới 3 phút. Cứ tưởng cậu nhóc mới chơi này sẽ chạy loạn, đạp nhầm trận khiến cả đội bị diệt, không ngờ lại là một người thông minh. Trì Thanh chỉ giải thích về quy tắc khắc chế một lần mà cậu đã nhớ kỹ, không phạm một sai lầm nào.
Xem ra chuyện “từng đi cày thuê mấy năm” là thật —— mặc dù chưa từng chơi “Cơn Lốc Thẻ Sao”, nhưng cậu ta đã chơi nhiều game khác, nên có thể suy một ra ba, nhanh chóng lĩnh ngộ.
Bỏ ra có 1500 đồng để tuyển được một thực tập sinh thế này, quả thật là “hàng xịn giá rẻ”! Nghĩ vậy, thái độ của anh đối với Tạ Minh Triết liền tốt lên rất nhiều, anh thấp giọng hỏi: “Tiểu Tạ, hình như cậu hiểu rất rõ nguyên lý tương khắc của ngũ hành nhỉ?”
Tạ Minh Triết cười hề hề: “Mấy game em chơi lúc trước có khá nhiều thiết lập ngũ hành, nên em hiểu rất rõ ạ.”
Anh Trần khen ngợi nhìn cậu một cái rồi nói: “Tất cả thẻ bài trong game này đều có một loại thuộc tính, tương ứng với thuộc tính của năm ngôi sao chính, phải đến ngôi sao tương ứng để tìm nguyên liệu tiến hóa. Các thuộc tính cũng khắc chế nhau, như Thủy khắc Hỏa, khi chiến đấu dùng thẻ hệ Thủy đánh thẻ hệ Hỏa sẽ gây thêm sát thương chính xác. Thực ra cũng không thêm nhiều lắm, nhưng quan trọng là hiệu ứng buff cho bộ bài cùng thuộc tính.”
Vì khả năng lĩnh ngộ của Tạ Minh Triết rất cao, anh Trần cũng có tâm chỉ bảo cậu thêm một chút, kiên nhẫn giải thích: “Một bộ bài chính là một tổ hợp thẻ cậu tự sắp xếp, khi có năm tấm trở lên cùng thuộc tính sẽ nhận được buff [Sao Bảo Hộ]. Buff cho bộ bài rất phong phú, dựa vào thuộc tính của ngôi sao chính. Cậu đã hiểu thuộc tính ngũ hành thì sẽ dễ thông hơn nhiều!”
“Vâng vâng!” Tạ Minh Triết vừa nghe vừa lật hai tấm thẻ bài mà hệ thống cho cậu ra xem. Băng Xà là hệ Thủy, Lôi Điểu là hệ Kim. Nghe anh Trần giải thích xong, cậu cuối cùng cũng hiểu tác dụng của thuộc tính này trên thẻ bài. Thẻ bài khác thuộc tính có thể khắc chế nhau, còn bộ bài cùng hệ thì có thể nhận buff, đây cũng là điểm cần cân nhắc khi đi đấu trường.
“Cậu mau cày cấp đi, khi nào lên đến cấp 35 mới có thể dùng thẻ 7 sao, lúc đó thì cùng bọn anh đi cày bí cảnh!” Anh không đợi được nữa rồi. Tuyển được một hạt giống tốt thế này, anh phải tranh thủ thời gian bồi dưỡng cậu thành trợ thủ đắc lực cho mình.
“Vâng!” Tạ Minh Triết cũng nghĩ mình phải mau chóng thăng cấp. Cấp độ của nhân vật ảnh hưởng đến điểm tinh thần, hiện tại cậu chỉ có 20 điểm, không thể dùng được thẻ bài cao cấp. Việc quan trọng nhất lúc này chính là cày cấp.
Cùng lúc đó, trong một căn hộ dành cho tuyển thủ của câu lạc bộ Phong Hoa.
Một chàng trai anh tuấn đang ngồi trên sofa, tay cầm một chiếc máy tính bảng mỏng như cánh ve. Bàn tay anh rất đẹp, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, ngón tay thon dài trông rất mạnh mẽ.
Lúc này, ngón trỏ của anh đang lướt nhanh trên mặt phẳng máy tính bảng.
Trên màn hình tinh thể lỏng, một loạt thẻ đen 7 sao lần lượt xuất hiện. Mặt sau của mỗi tấm thẻ có màu đen kim loại sáng bóng, được trang trí bởi những sợi dây mảnh nhiều màu đỏ, lục, lam, vàng, lan rộng ra như dây leo, tạo nên những hoa văn tinh tế và phức tạp.
— Mỗi một tấm thẻ bài đều giống như một tác phẩm nghệ thuật độc đáo.
Cửa được đẩy mở, một người phụ nữ trạc ba mươi tuổi mặc âu phục bước vào trên đôi giày cao gót, dừng lại trước mặt anh: “Tiểu Đường, người giao nhiệm vụ thu thập 100 mảnh vỡ 7 sao hệ Mộc ở khu giao dịch hồi trưa là cậu phải không? Chị thấy đó là ID clone của cậu.”
“Ừm.” Ánh mắt Đường Mục Châu vẫn dán vào màn hình, nhẹ nhàng đáp.
“Nếu cần gấp thì cậu cứ báo với câu lạc bộ, chị sẽ trực tiếp lấy nguyên liệu trong kho của hội cho cậu.” Cô tốt bụng đề nghị.
“Trước hết đừng để câu lạc bộ biết.” Đường Mục Châu đặt chiếc máy tính bảng xuống, ngẩng đầu nhìn cô, “Tôi đang nghiên cứu một thẻ bài mới.”
“Ồ?” Cô cảm thấy hứng thú, ngồi xuống cạnh anh, “Số liệu thế nào rồi?”
“Cũng ổn. Đợi đến khi lên được 7 sao, tôi sẽ mang lên đấu trường thực chiến thử, kiểm tra hiệu quả cuối cùng rồi mới quyết định có nên đưa vào thi đấu ở mùa giải tới không. Kỹ năng của thẻ mới không ổn định lắm, tạm thời không muốn câu lạc bộ biết, nên mới treo thưởng nhiệm vụ trong game.” Đường Mục Châu giải thích.
“Ra là vậy.” Cô gật gù hỏi tiếp: “Người nhận nhiệm vụ của cậu có đáng tin không?”
“Là một phòng cày thuê nhận làm, phòng cày thuê sẽ không tiết lộ thông tin khách hàng. Vả lại đó cũng chỉ là clone, họ sẽ không biết đâu.”
“Vậy thì được rồi.” Cô thở phào, dặn dò: “Vẫn nên cẩn thận một chút. Dù sao cậu cũng quá nổi tiếng, rất nhiều câu lạc bộ đang điên đầu nghiên cứu bộ bài của cậu. Số liệu thẻ bài không thể bị lộ trước khi thi đấu, để tránh bị người khác nhắm vào. Khi thử nghiệm trong game nhớ phải cẩn thận.”
“Tôi biết mà, chị Tiết.” Đường Mục Châu cong khóe môi mỉm cười, “Dù có bị phát hiện cũng không sao, thi đấu không hoàn toàn dựa vào thẻ bài.”
“…” Anh nói đúng. Một bộ thẻ mạnh chỉ là điều kiện cơ bản, có thể chiến thắng ở giải đấu hay không, mấu chốt còn phải xem cách bày binh bố trận và năng lực ứng biến của tuyển thủ. Một quán quân thi đấu cá nhân như Đường Mục Châu đương nhiên là một tài năng kiệt xuất trong lĩnh vực này.
Hiện tại Đường Mục Châu mới 23 tuổi, là một chàng trai trẻ có phong thái rất đặc biệt, chỉ giơ tay nhấc chân cũng toát lên vẻ nhẹ nhàng, lịch lãm, tựa như một hoàng tử dịu dàng bước ra từ truyện tranh. Anh vốn rất đẹp trai, chỉ một nụ cười nhẹ cũng khiến người khác cảm thấy ấm áp, dễ dàng hạ xuống phòng bị trong lòng.
Nhưng mà, chỉ những người thực sự hiểu anh mới biết — Đường Mục Châu không hề ôn hòa như vẻ ngoài của mình.
Bên dưới vẻ ngoài lịch lãm, nhẹ nhàng kia là một con người tàn bạo với lối tấn công quyết đoán, gϊếŧ người không nương tay. Toàn bộ thẻ bài thực vật thuộc hệ Mộc bị anh chơi đến mức xuất quỷ nhập thần, nhất là thẻ bài [Thần Thụ Ngàn Năm] nổi tiếng của anh, có thể siết chết hàng loạt sinh vật trong phạm vi cực lớn, không biết đã đè bẹp bao nhiêu tuyển thủ chuyên nghiệp hàng đầu rồi.
Mỉm cười dùng các loại dây leo siết chết đối thủ — Đường Mục Châu trên sân thi đấu chắc chắn là một tồn tại đáng sợ nhất trong các tuyển thủ chơi hệ Mộc.