Chương 3: Bước vào trò chơi (beta)

Sáng hôm sau, bác sĩ Tần làm thủ tục xuất viện cho Tạ Minh Triết. Cậu đến công ty bảo hiểm để hoàn tất thủ tục, thanh toán toàn bộ viện phí.

Chế độ bảo hiểm sức khỏe của thế giới này cực kỳ hoàn thiện. Gói bảo hiểm sức khỏe cậu mua trước đó chi trả toàn bộ chi phí điều trị tai nạn bất ngờ, tảng đá trong lòng Tạ Minh Triết cuối cùng cũng được đặt xuống. Đúng là “hết nợ, nhẹ người”, dù bây giờ là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, không một đồng tiết kiệm, nhưng ít nhất cậu cũng không mắc nợ ai. Chỉ cần nuôi sống được bản thân, áp lực sẽ giảm đi rất nhiều.

Bận rộn cả buổi sáng, cuối cùng cũng thuận lợi xuất viện. Tạ Minh Triết tìm bác sĩ Tần để cảm ơn rồi xoay người đi ra cổng bệnh viện.

Ánh nắng bên ngoài có chút chói mắt. Sau một tháng hôn mê, đột nhiên lại được đứng dưới ánh mặt trời khiến đầu Tạ Minh Triết choáng váng. Cậu ôm đầu, hít sâu vài lần, thế giới trước mắt mới dần dần rõ ràng trở lại.

Một thế giới với những tòa nhà chọc trời san sát, đủ loại xe bay lướt qua vun vυ"t trên không trung, tất cả dường như được bao phủ bởi một lớp vỏ cơ giới hóa lạnh lẽo.

Tạ Minh Triết đứng trên đường một lát, những thứ công nghệ cao xa lạ xung quanh khiến cậu cảm nhận rõ ràng sự thật rằng mình đã sống lại ở một thế giới khác.

Vĩnh biệt năm 2018 Công nguyên, tái sinh vào năm 3001 lịch Tinh Tú, biến thành một Tạ Minh Triết khác nghèo túng và cô độc. Dù khởi đầu có hơi xui xẻo, nhưng cũng không sao. Là một người mang ký ức của hai kiếp, cậu tin mình có thể sống sót ở thế giới này bằng chính năng lực của bản thân.

Tạ Minh Triết hít một hơi thật sâu, gương mặt lộ ra nụ cười thoải mái, rồi xoay người đi về phía trạm xe bay công cộng gần đó —— có tay, có chân, có đầu óc, cậu không tin một người khỏe mạnh như mình lại có thể chết vì nghèo đói.

Ngồi xe bay đến trạm cuối cùng ở ngoại ô thành phố, Tạ Minh Triết dựa vào ký ức tìm đến một tòa nhà cũ nát. Khi lên tầng mười, quả nhiên cậu bắt gặp một người phụ nữ trung niên đang đợi sẵn ở cửa. Dáng người bà ta khá mập mạp nhưng lại đi một đôi giày cao gót nhỏ xíu. Vừa nhìn thấy Tạ Minh Triết, bà ta liền liếc xéo một cái, lạnh lùng nói: “Cuối cùng cậu cũng về rồi à, tôi còn tưởng cậu định trốn tiền thuê nhà nên cố tình mất tích chứ!”

Tạ Minh Triết đưa bệnh án của mình cho bà ta, áy náy đáp: “Dì Trương, không phải cháu cố ý đâu ạ, cháu phải nằm viện cả tháng nay.”

Dì Trương không thèm nhìn bệnh án mà chỉ lườm cậu: “Nằm viện? Cậu định dùng cái cớ này để tôi không thu tiền thuê nhà à?”

Giọng điệu của bà ta mang đầy vẻ châm chọc, rõ ràng là vô cùng xem thường một kẻ nghèo kiết xác như cậu. Tạ Minh Triết dứt khoát lấy di động chuyển 800 tinh tệ tiền thuê nhà vào tài khoản của bà ta rồi nói: “Xin lỗi dì vì đã để kéo dài cả tháng mới thanh toán.” Mặc kệ thái độ của đối phương thế nào, không trả tiền thuê nhà đúng hạn là lỗi của mình.

Người phụ nữ trung niên nhận được thông báo tiền đã vào tài khoản mới nói tiếp: “Thế tiền thuê tháng này cậu tính sao?”

Nhớ ra tài khoản ngân hàng của mình chỉ còn lại 200 đồng, Tạ Minh Triết vội nói: “Gần đây cháu gặp chút khó khăn, dì có thể cho cháu khất đến lúc khai giảng được không ạ?” Nếu có thêm một tháng, cậu nhất định sẽ nghĩ ra cách giải quyết, nhưng với thái độ này của dì Trương, e là không dễ dàng như vậy.

“Chờ đến khai giảng?” Quả nhiên, dì Trương lập tức cao giọng, khinh miệt liếc cậu một cái, “Hoặc là trả ngay bây giờ, hoặc là dọn đi ngay lập tức! Không đóng nổi tiền thuê nhà thì cậu có thể đến nhà từ thiện mà tìm chỗ ngủ, đừng có tìm tôi!”

“…” Tạ Minh Triết khẽ nhíu mày. Cậu đã gặp loại người vô tình thế này nhiều rồi, nhất là Tạ Minh Triết của thế giới này, từ nhỏ đã phải chịu đựng không ít sự lạnh nhạt. Cậu cũng không phải kiểu người sẽ hạ mình cầu xin người khác, bèn dứt khoát gật đầu: “Được ạ, cháu sẽ nhanh chóng dọn đi.”

Cứ nghĩ đối phương sẽ van xin mình, không ngờ lại dứt khoát như vậy, dì Trương nghi hoặc ngẩng đầu, bất chợt chạm phải ánh mắt sáng ngời của cậu thiếu niên.

Ánh mắt đó hoàn toàn không giống với cậu thiếu niên ủ rũ, thiếu sức sống mà bà ta từng biết, trái lại, nó mang theo một sự tự tin và thản nhiên đến lạ.

Thấy bà ta ngẩng đầu, cậu thiếu niên cong môi mỉm cười: “Không cần tạm biệt đâu ạ, chúng ta hẳn là sẽ không gặp lại nữa. Cảm ơn dì đã chiếu cố cháu thời gian qua.”

Lời từ biệt lễ phép và bình tĩnh này ngược lại khiến cho dì Trương, người vừa nói những lời cay nghiệt, cảm thấy hết sức khó xử.

Nhìn bóng lưng gầy gò nhưng thẳng tắp của cậu quay đi mở cửa, trong lòng dì Trương đột nhiên dâng lên một cảm giác kỳ lạ —— thằng nhóc này trông có sức sống hơn trước nhiều, cười lên cũng rất đẹp trai, không hề giống dáng vẻ ủ rũ cúi đầu khiến người ta chán ghét trước đây. Đáng tiếc, đẹp thì có đẹp thật, nhưng cũng chỉ là một thằng nghèo tứ cố vô thân, chẳng lẽ còn có thể đổi đời được hay sao?

Dì Trương cố nén sự khó chịu trong lòng, cau mày quay người rời đi.

Tạ Minh Triết quẹt thẻ vào nhà.

Căn phòng rất nhỏ, ngoài phòng vệ sinh và chỗ kê giường cùng tủ quần áo thì gần như không còn chỗ đặt chân. Vali của cậu chỉ có thể để dưới gầm giường. Tạ Minh Triết cúi người lấy vali ra, bên trong ngoài vài bộ quần áo và vật dụng hằng ngày thì còn có một chiếc máy tính cũ kỹ.

Cậu có toàn bộ ký ức của chủ nhân cũ nên khi nhìn thấy những đồ vật này cũng không cảm thấy ngạc nhiên.

Nhanh chóng thu dọn hành lý xong, cậu ngồi bên giường mở máy tính, tìm kiếm từ khóa: “Việc làm bán thời gian”.

Cậu lướt qua nhiều tin tuyển dụng, ánh mắt nhanh chóng dừng lại ở một dòng chữ nhỏ trong vô số tin đăng: “Phòng làm việc Niết Bàn gần đại học Đế Quang tuyển dụng nhân viên tạm thời, tuổi từ 18 đến 25. Do ký túc xá là phòng đôi, chỉ còn trống một giường nam nên chỉ tuyển nam. Bao ăn ở, lương 3000 tinh tệ.”

Tuổi tác, giới tính của cậu đều phù hợp, địa điểm lại gần trường đại học, rất thuận tiện cho việc làm thêm. Quan trọng nhất là cụm từ “bao ăn ở” có thể giải quyết được tình thế khó khăn lớn nhất của cậu lúc này. Tuy nhiên, phòng làm việc này rốt cuộc là làm gì? Tạ Minh Triết tò mò, dứt khoát gửi một tin nhắn, lễ phép hỏi: “Xin hỏi công việc ở chỗ anh là làm gì ạ? Em muốn ứng tuyển.”

Bên kia nhanh chóng trả lời: “Chúng tôi là phòng cày thuê game, công việc chủ yếu là sửa chữa và nuôi dưỡng thẻ bài của game ‘Cơn Lốc Thẻ Sao’. Yêu cầu phải có kinh nghiệm chơi ‘Cơn Lốc Thẻ Sao’ ít nhất một năm, phải nắm vững toàn bộ quy tắc trò chơi.”

Tạ Minh Triết: “…”

Trời ạ, lúc mấy người đăng tin tuyển dụng cũng đâu có ghi rõ yêu cầu này!

Tạ Minh Triết chưa từng chơi “Cơn Lốc Thẻ Sao”, nhưng lại rất quen thuộc với việc cày thuê game. Trước đây khi học đại học, cậu từng cày thuê LoL và King of Glory, giúp khách hàng leo hạng. Thậm chí đã từng có câu lạc bộ eSport tìm đến mời cậu làm tuyển thủ chuyên nghiệp, nhưng khi đó cậu vẫn luôn nghĩ sau khi tốt nghiệp sẽ tìm một công việc ổn định nên đã khéo léo từ chối.

Không ngờ thế giới tương lai cũng có nghề “cày thuê” này.

Làm nghề cũ chắc sẽ thuận tay hơn. Nghĩ vậy, Tạ Minh Triết có chút phấn chấn, nhanh chóng trả lời: “Em chưa từng chơi Cơn Lốc Thẻ Sao, nhưng đã từng cày thuê cho mấy game khác, làm nhiều năm nên khá quen việc. Em có thể đến phòng làm việc của anh để ứng tuyển không ạ?”

Đối phương nghi ngờ: “Game gì?”

Tạ Minh Triết thầm nghĩ những trò như LoL hay King of Glory chắc chắn không tồn tại ở thế giới này, cậu cũng không dám nói lung tung, liền tùy tiện bịa ra: “Mấy game em chơi không phổ biến lắm, nhưng kinh nghiệm cày thuê thì vô cùng phong phú. Em cũng đã tìm hiểu qua về Cơn Lốc Thẻ Sao, đảm bảo trong hai ngày là có thể nắm bắt được ngay.”

Đối phương có hơi do dự: “Cậu chưa từng chơi Cơn Lốc Thẻ Sao, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất làm việc của chúng tôi!”

Tạ Minh Triết lập tức lùi một bước: “Thế này đi ạ, tháng đầu tiên coi như thử việc, chỉ cần trả em một nửa lương, anh thấy sao?”

Đối phương rất kinh ngạc: “Ý cậu là, trả cậu 1500 đồng cậu cũng làm à?”

Tạ Minh Triết đáp không chút do dự: “Đúng vậy ạ!”

Dù sao thịt muỗi cũng là thịt. Tinh tệ của thế giới này có giá trị tương đương với tiền tệ ở Trái Đất, một tháng sinh viên tiêu 1500 đồng là đủ rồi, nếu tiết kiệm một chút còn có thể để dành được một khoản. Nếu sau này được nhận làm chính thức, mỗi tháng nhận 3000 chẳng phải quá hời sao? Quan trọng là, phòng cày thuê này ở gần trường, còn bao ăn ở, nếu sắp xếp thời gian tốt còn có thể cân nhắc làm việc lâu dài.

Tạ Minh Triết suy nghĩ một hồi rồi hạ quyết tâm: “1500 đồng cũng được ạ, trước tiên cứ để em làm thực tập, nếu biểu hiện tốt thì các anh hãy nhận em chính thức.”

Đối phương nhanh chóng đáp lời: “Vậy thì cậu cứ đến thử xem, hai rưỡi chiều đến gặp tôi.”

Hai mắt Tạ Minh Triết sáng lên: “Cảm ơn anh, em nhất định sẽ đến đúng giờ!”

***

Hai giờ rưỡi chiều, Tạ Minh Triết mang theo vali đến địa điểm phỏng vấn.

Cậu vốn nghĩ phòng cày thuê cũng giống như mấy “quán net chui”, là một căn phòng kín mít bày một loạt máy tính, có một đám game thủ mặt đầy mụn đang dán mắt vào màn hình, vẻ mặt vô cảm, tay thì gõ lạch cạch trên bàn phím.

Nhưng khi đến nơi, cậu lại vô cùng kinh ngạc —— trong đại sảnh là hai hàng ghế xoay cùng mũ giáp được xếp ngay ngắn, song song với nhau, chính giữa phòng còn có một màn hình giả lập bằng tinh thể lỏng cực lớn, các số liệu trên màn hình liên tục được làm mới.

Nhìn những thiết bị công nghệ cao này, Tạ Minh Triết còn tưởng mình vừa lạc vào trạm không gian trong một bộ phim khoa học viễn tưởng.

Một thanh niên khoảng 27, 28 tuổi ngậm điếu thuốc đi tới, mái tóc có chút bù xù, quần áo thì nhăn nhúm như vừa nhặt từ đống đồ cũ, quầng thâm cực đậm dưới mắt chứng tỏ tối qua anh ta đã có một đêm không ngon giấc. Anh ta nhìn cậu thiếu niên đang tò mò ngó nghiêng như nhìn sinh vật lạ rồi hỏi: “Cậu là cái đứa chưa từng chơi Cơn Lốc Thẻ Sao nhưng muốn thử làm cày thuê à?”

Tạ Minh Triết mạnh mẽ gật đầu: “Em chưa từng chơi Cơn Lốc Thẻ Sao, nhưng em có kinh nghiệm cày thuê mấy game khác, nền tảng về game khá vững, học hỏi rất nhanh.” Cậu cố gắng tiếp thị bản thân.

Người thanh niên bật cười ha hả, như thể vừa nghe được một câu chuyện hài.

Tạ Minh Triết cũng không hề xấu hổ, thản nhiên đối diện với ánh mắt của đối phương: “Cứ để em thử một chút đi ạ, nếu thực sự không được em sẽ tự động rời đi. Anh cho em một cơ hội được không?”

Ánh mắt của cậu thiếu niên vô cùng thành khẩn, không hề có một tia nao núng, khiến anh ta có ấn tượng khá tốt với cậu nhóc “liều lĩnh” này, bèn ngoắc tay với cậu: “Được rồi, cậu vào đây. Cày vật liệu thực ra cũng không khó lắm, làm theo vài lần là biết.”

Anh ta vừa nói vừa dẫn Tạ Minh Triết vào căn phòng kế bên rồi đưa cho cậu một chiếc mũ giáp mới tinh: “Cậu đã từng cày thuê thì chắc cũng biết quy tắc của nghề này, chỉ cần nhanh chóng hoàn thành yêu cầu của khách hàng là được, vì vậy cậu phải thực sự nắm vững trò chơi này.”

Tạ Minh Triết chăm chú gật đầu: “Dạ vâng.”

Chiếc mũ này thật sự rất tinh xảo. Tạ Minh Triết nghiên cứu một chút, biết được cách đội mũ giáp xong thì hỏi: “Anh ơi, anh tên gì vậy ạ?”

Người thanh niên nghe cậu gọi mình là “anh” một cách lễ phép thì trong lòng liền thoải mái, thái độ cũng tốt hơn nhiều: “Anh họ Trần, mọi người đều gọi anh là anh Trần, cậu cứ gọi thế đi. Còn cậu tên gì?”

“Em tên Tạ Minh Triết, anh có thể gọi… tiểu Tạ là được.” Biệt danh của Tạ Minh Triết ở kiếp trước thực ra là “A Triết”, nhưng chỉ có bạn bè rất thân mới gọi như vậy. Người mới quen gọi thế làm cậu thấy hơi kỳ, nên vẫn là để người ta gọi mình là tiểu Tạ.

“Tiểu Tạ, trước tiên cậu tự tạo một tài khoản rồi vào game làm quen đi, game này cũng không phức tạp lắm, chơi vài giờ là hiểu.” Anh Trần dặn dò, “Cậu nắm được hết các quy tắc trước 9 giờ tối rồi đến tìm anh.”

Tạ Minh Triết “Dạ” một tiếng, nghiêm túc đội mũ giáp lên.

Sau khi đội mũ lên, thế giới trước mắt cậu nhanh chóng thay đổi. Mấy hàng chữ trôi nổi bồng bềnh giữa không trung, là giao diện đăng nhập của nhiều loại trò chơi khác nhau —— xem ra chiếc mũ giáp này có thể kết nối với toàn bộ game trên thế giới. “Cơn Lốc Thẻ Sao” được xếp ở đầu danh sách, đủ để thấy độ hot và vị thế của nó trong thế giới game.

Tạ Minh Triết dùng tay chọn biểu tượng “Cơn Lốc Thẻ Sao”.

Bên tai vang lên âm thanh trong trẻo của hệ thống, nghe như giọng của một cậu bé bảy, tám tuổi: “Chào mừng bạn đến với thế giới thẻ sao kỳ bí! Hệ thống kiểm tra đây là lần đầu tiên bạn đăng nhập. Mời bạn tạo tài khoản và nhập mã số định danh để liên kết.”

Tạ Minh Triết nhanh chóng tạo tài khoản theo hướng dẫn của hệ thống.

Hệ thống: “Mời bạn điền tên nhân vật và tạo hình đại diện của bạn trong thế giới thẻ sao.”

Hình ảnh trong game nhanh chóng hiển thị dáng vẻ của chính cậu, giống hệt như đang soi gương. Tạ Minh Triết nhìn thấy bản sao “giả lập” của mình trước mặt mà không khỏi kinh ngạc thán phục kỹ thuật tiên tiến của thời đại này.

Cậu chắc chắn sẽ không dùng hình ảnh thật của mình để chơi game, sau này lỡ gặp người quen thì xấu hổ chết đi được.

Tạ Minh Triết suy nghĩ một lúc rồi điều chỉnh ngoại hình nhân vật một chút —— chiều cao giảm đi 10cm, cân nặng tăng thêm 15kg, khuôn mặt to ra một vòng, lại thêm một bộ râu quai nón —— rất tốt, một ông chú béo hiền lành, hay cười, trông rất thân thiện.

Về ID game, Tạ Minh Triết muốn người khác thấy mình dễ gần nên tiện tay lấy một cái tên —— Chú Béo.

Lúc đó, cậu hoàn toàn không ngờ rằng cái tên này sẽ gây nên một trận sóng to gió lớn trong thế giới thẻ sao.

Sau này khi trả lời phỏng vấn, Tạ Minh Triết đối diện với ống kính, cười một cách vô tội: “Về cái ID Chú Béo này, thực ra là do tôi tùy tiện đặt thôi, không có ý nghĩa gì đặc biệt cả. Nếu biết trước, lúc đó tôi đã đặt một cái tên hay hơn, chứ không như bây giờ, bị fan dí theo gọi ‘Béo Thần, Béo Thần’ cả ngày.”

Các fan khi nhìn thấy “Chú Béo” lại là một anh chàng đẹp trai ngời ngời, chói cả mắt: “Đồ lừa đảo! Trả lại Chú Béo hiền lành đáng yêu cho chúng tôi!”

Còn đám đối thủ thì cười “ha ha” hai tiếng rồi đặt cho cậu một biệt danh: Tạ Minh Triết Mặt Dày.

Gọi tắt: Triết Nhây.