Chương 2: Ảo ảnh thẻ sao (beta)

Tạ Minh Triết phải mất cả buổi tối ở phòng bệnh mới bình tĩnh lại được, đồng thời sắp xếp lại toàn bộ ký ức của chủ nhân thân thể này.

Người này lớn lên ở cô nhi viện, nhờ có năng khiếu vẽ tranh nên đã trúng tuyển vào khoa Mỹ thuật của đại học Đế Đô. Đại học Đế Đô sẽ khai giảng vào ngày 1 tháng 9, hôm nay là ngày 1 tháng 8, chỉ còn đúng một tháng nữa, cậu phải nhanh chóng chuẩn bị sẵn sàng.

Đầu tiên là phải nghĩ cách xuất viện. Một “người thực vật” như cậu nằm một ngày trong phòng điều trị đặc biệt đã tốn không ít tiền, mà cậu ở thế giới này lại tứ cố vô thân, cũng không biết ai sẽ trả viện phí giúp mình. Nghĩ đến đây, Tạ Minh Triết đứng ngồi không yên, trời vừa sáng đã vội vàng mang dép lê đi tìm bác sĩ điều trị.

8 giờ sáng, cậu thiếu niên ở phòng bệnh số 7 đột nhiên đẩy cửa bước ra.

Bác sĩ Tần đang đi kiểm tra phòng bệnh thì nhíu mày, nghi hoặc nhìn cậu: “Tạ Minh Triết? Sao cháu không nằm nghỉ cho tốt, chạy ra đây làm gì?” Người thực vật khi tỉnh lại thường sẽ mơ màng, cần một thời gian rất lâu để tiếp nhận sự thay đổi. Nhưng thiếu niên này lại là một trường hợp đặc biệt, gương mặt không hề có một tia mờ mịt hay uể oải, mới sáng sớm đã mang dép lê chạy ra, sắc mặt lại vô cùng hồng hào, sáng láng.

“Bác sĩ, cháu muốn hỏi khi nào có thể xuất viện ạ?” Tạ Minh Triết nghiêm túc nhìn bác sĩ, “Với lại, cháu phải thanh toán viện phí như thế nào?”

“Các chỉ số cơ thể của cháu đều rất bình thường, hôm nay tiếp tục theo dõi thêm một ngày, nếu không có vấn đề gì thì chú sẽ làm thủ tục xuất viện cho cháu.” Bác sĩ Tần đi tới trước mặt cậu, nhìn thấy đôi mắt trong veo sáng ngời của cậu thiếu niên, giọng nói không khỏi ôn hòa hơn, “Về phần viện phí, cháu cũng không cần lo lắng. Vì trước đó cháu đã mua bảo hiểm sức khỏe, khi xuất viện có thể tìm công ty bảo hiểm để thanh toán.”

“Cảm ơn bác sĩ.” Tạ Minh Triết khẽ thở phào. Cậu nhớ khi tốt nghiệp cấp ba, cô nhi viện đã mua cho mình một gói bảo hiểm sức khỏe. Viện phí đã có công ty bảo hiểm chi trả, ít nhất cậu không cần phải gánh một món nợ trên lưng, đây là một tin tốt đối với cậu.

Sau khi trở về phòng, Tạ Minh Triết bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình. Lúc đó cậu đến một nhà hàng để phỏng vấn xin việc, bất ngờ ngã từ tầng ba xuống rồi được mọi người đưa vào bệnh viện, vì vậy cậu không mang theo nhiều đồ —— chỉ có một thẻ phòng, thẻ căn cước và một chiếc di động trong túi.

Trên thẻ căn cước có ảnh của cậu, hơn nữa còn được liên kết với tài khoản ngân hàng nên không cần lo bị người khác lấy trộm. Còn thẻ phòng này, theo trí nhớ thì là của căn phòng nhỏ mười mét vuông mà cậu đang thuê tạm. Điện thoại cũng là một chiếc di động rẻ tiền mà cậu vất vả dành dụm mới mua được, bên trong không có nhiều số liên lạc, bởi vì Tạ Minh Triết ở thế giới này cũng không có bao nhiêu bạn bè.

Vì thế, có lẽ sẽ không ai chú ý đến tính cách của cậu đã thay đổi cũng như việc linh hồn trong cơ thể này đã là một người khác.

Tạ Minh Triết sắp xếp xong đồ đạc, thay bộ quần áo bệnh nhân rồi đi tới bên cửa sổ.

Bên ngoài cửa sổ là vô số tòa nhà cao tầng san sát, phải đến hàng trăm tòa nhà chọc trời. Trên không trung giăng đầy bảy tám tầng đường dành cho xe bay, vô số loại xe có hình dáng kỳ lạ bay tới bay lui. Tạ Minh Triết mở to mắt, tò mò quan sát thế giới này.

Cậu ở phòng điều trị đặc biệt trên tầng ba nên có thể dễ dàng nhìn rõ mọi thứ bên dưới.

Đúng lúc đó, có một cô bé dắt theo một con thú cưng đáng yêu đi ngang qua dưới lầu, đó là một loài động vật cậu chưa từng thấy bao giờ, cao khoảng hơn một mét, nhanh nhẹn chạy trên đường với đôi tai rất dài, trông giống như… một con thỏ?

Có loài thỏ nào to lớn như vậy sao? Con thỏ còn mặc một bộ đồ màu hồng rất đáng yêu. Tuy nhiên, bệnh viện không phải cấm mang thú cưng vào sao? Thú cưng sẽ mang theo rất nhiều mầm bệnh, lỡ như bệnh nhân bị lây nhiễm thì sao?

Tạ Minh Triết có hơi hoang mang, mà ký ức của chủ nhân cơ thể này cũng không thể giải thích được vấn đề này.

Đang miên man suy nghĩ thì bác sĩ Tần đẩy cửa bước vào. Vị bác sĩ trung niên này rất tốt bụng, giọng điệu cũng rất ôn hòa, ông mang theo máy trị liệu cẩn thận kiểm tra toàn diện cho cậu rồi nói: “Cháu nằm trên giường cả tháng nay chỉ dựa vào dịch dinh dưỡng để duy trì sự sống, cơ bắp có hơi teo lại, cân nặng cũng giảm đi rất nhiều, sau khi xuất viện phải tăng cường rèn luyện thì cơ thể mới có thể dần dần hồi phục.”

Tạ Minh Triết cũng biết bây giờ mình rất gầy, sờ đâu cũng thấy xương. Nằm một tháng nửa sống nửa chết ở bệnh viện khiến cơ thể gầy trơ xương cũng là chuyện bình thường. Trước kia cậu có vóc dáng khá chuẩn, cũng biết cách rèn luyện nên không quá lo lắng về chuyện này.

Dưới lầu lại có một cô bé khác dắt theo một con thỏ tương tự đi tới, con thỏ này còn cao hơn cô bé vài centimet. Tạ Minh Triết cuối cùng cũng không nén được sự tò mò, mở miệng hỏi: “Bác sĩ Tần, thú cưng của cô bé kia là loài gì vậy ạ? Bây giờ bệnh viện cho phép mang thú cưng vào sao?” Đây là điều mà ký ức của chủ nhân cơ thể này không thể giải thích được, nên hỏi ra chắc cũng không quá kỳ quặc đâu nhỉ? Tạ Minh Triết nghĩ vậy.

“Đó là ảnh ảo thẻ sao.” Bác sĩ Tần giải thích, “Bệnh viện không cho động vật vào, bọn chú cũng không phải bác sĩ thú y.”

“Ảnh ảo thẻ sao?” Gương mặt Tạ Minh Triết tràn đầy dấu chấm hỏi.

“Xem ra cháu không chơi game này à?” Bác sĩ Tần trêu chọc, “Hiếm lắm mới thấy một người trẻ tuổi không chơi game này đấy.”

“Khụ, cháu đúng là không quan tâm đến mấy thứ như game.” Tạ Minh Triết đưa tay gãi đầu, cười có chút ngượng ngùng. Ai bảo mình đến từ một hành tinh lạc hậu chứ, chẳng biết gì về xu hướng thịnh hành ở Đế Đô cả. Có lẽ trong mắt bác sĩ, mình đã thành một tên nhà quê rồi cũng nên?

Ảnh ảo thẻ sao? Rốt cuộc nó là thứ gì?

Tạ Minh Triết âm thầm ghi nhớ cụm từ này trong đầu, định lát nữa sẽ tìm hiểu.

Sau khi bác sĩ Tần kiểm tra xong thì dặn dò: “Dạ dày của cháu còn hơi yếu, ba ngày tới chỉ nên ăn thức ăn lỏng, sau đó có thể ăn cơm bình thường, nhưng đừng ăn những món quá kí©h thí©ɧ, nhớ không?”

Tạ Minh Triết ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ cháu nhớ rồi, cảm ơn bác sĩ.”

Đợi bác sĩ quay người rời đi, Tạ Minh Triết lập tức ngồi xếp bằng trên giường, lấy di động ra tìm kiếm từ khóa “ảnh ảo thẻ sao”.

Một danh sách kết quả nhanh chóng hiện ra, Tạ Minh Triết càng xem càng kinh ngạc ——

Hóa ra, những ảnh ảo thẻ sao này đều xuất phát từ một trò chơi có tên là “Cơn Lốc Thẻ Sao”.

Đây là một trò chơi đối kháng bằng thẻ bài nổi tiếng toàn cầu, đến nay đã hoạt động được mười năm, số lượng người dùng đã vượt qua con số ba tỷ.

Nhà sản xuất đã sớm triển khai các giải đấu thẻ bài với giải thưởng vô cùng hậu hĩnh từ mười năm trước. Từ đó đến nay, trò chơi không ngừng phát triển, thậm chí còn xuất hiện rất nhiều tuyển thủ chuyên nghiệp xem đây là nghề kiếm sống, cùng với những câu lạc bộ thẻ bài chính quy.

Là một trò chơi đối kháng trực tuyến nổi tiếng, “Cơn Lốc Thẻ Sao” có thể vững vàng chiếm giữ một vị thế lớn trong suốt mười năm, tự nhiên là có lý do của nó.

Cốt lõi của trò chơi chính là các loại thẻ bài được gọi là “thẻ sao”.

Thẻ sao không chỉ có thể dùng để đối chiến trong không gian giả lập của game mà còn có một số lượng lớn thẻ bài thú cưng có thể được đưa ra thế giới thực. Ví dụ như thẻ sao [Thỏ Tai Dài] nổi tiếng nhất, có thể biến thành một chú thỏ khổng lồ đáng yêu, hình chiếu đó sinh động như thật, giống như có một chú thỏ thực sự đang đứng trước mắt mình vậy.

Trò chơi này vừa ra mắt đã khiến các cô gái vô cùng phấn khích. Các loại thẻ thú cưng như mèo Ba Tư, gấu Teddy, thỏ tai dài nhất thời gây sốt toàn cầu, lúc rảnh rỗi có thể triệu hồi ra chơi đùa một chút —— mặc dù chỉ là ảo ảnh do hình chiếu 3D tạo ra, không thực sự tồn tại, nhưng không thể phủ nhận rằng chúng rất đáng yêu!

Ngoài những thẻ sao thú cưng được các cô gái hoan nghênh nhiệt liệt gần như cháy hàng, còn có rất nhiều thẻ sao chiến đấu.

Tạ Minh Triết tiện thể lướt qua những thẻ bài chiến đấu được đánh giá cao trên mạng. Ví dụ như thẻ sao chiến đấu cao cấp [Rồng Lửa] của tuyển thủ siêu nổi tiếng Nhϊếp Viễn Đạo, có thể triệu hồi ra một con rồng khổng lồ toàn thân đỏ rực, khi tung chiêu “Bão Lửa” có thể quét sạch bốn phía, thiêu rụi toàn bộ vật thể ảo xung quanh; hay thẻ sao [Thần Thụ Ngàn Năm] của Đường Mục Châu thì còn khoa trương hơn, có thể trực tiếp triệu hồi ra một cây thần thụ che khuất bầu trời, với vô số dây leo xanh biếc như những xúc tu cấp tốc bò lan ra xung quanh, uy lực đủ để siết chết những sinh vật ảo gần đó trong nháy mắt.

Cùng với sự xuất hiện của những thẻ bài chiến đấu cao cấp này, các giải đấu chuyên nghiệp của liên minh thẻ bài cũng ngày càng đặc sắc.

Trải qua mười năm phát triển, liên minh thẻ bài hiện tại đã vô cùng quy củ, mô hình kinh doanh của các câu lạc bộ lớn cũng rất hoàn thiện. Số người tham dự các giải đấu không chuyên đã vượt qua con số trăm triệu, tỷ lệ người xem các giải đấu chuyên nghiệp vượt quá 30%, và thu nhập của những tuyển thủ ưu tú trong liên minh thì hoàn toàn vượt xa người bình thường.

Nghe nói, thu nhập hằng năm của những tuyển thủ hàng đầu như Nhϊếp Viễn Đạo hay Đường Mục Châu đều hơn trăm triệu, lượng người hâm mộ cũng có thể so sánh với những ngôi sao hạng A.

Điều này khiến Tạ Minh Triết không khỏi nghĩ tới sự bùng nổ toàn cầu của LoL và StarCraft ở Trái Đất. Khi học đại học cậu cũng từng chơi qua những trò này, nhưng không ngờ game online ở thời đại này lại khoa trương đến vậy —— “Cơn Lốc Thẻ Sao” dường như đã trở thành trò chơi quốc dân, 80% dân số đều đang chơi.

Độ tự do của trò chơi này cực cao, tất cả người chơi đều có thể tự tạo ra thẻ bài gốc. Như hai tấm thẻ chiến đấu cao cấp Rồng Lửa và Thần Thụ Ngàn Năm vừa rồi, đều là thẻ bài gốc do chính các tuyển thủ chuyên nghiệp tạo ra. Người chơi bình thường đương nhiên cũng có thể tự chế tạo và bồi dưỡng những thẻ bài độc nhất vô nhị cho riêng mình. Đây cũng là một trong những lý do mà “Cơn Lốc Thẻ Sao” vẫn có thể duy trì sức hút suốt mười năm ròng rã.

Tạ Minh Triết đọc xong những thông tin này thì cảm thấy vô cùng khâm phục nhà phát hành trò chơi.

Cậu ở thế kỷ 21 là sinh viên ngành Vật lý, từng học qua lập trình, nhưng kỹ thuật ở thời điểm đó vẫn chưa thể tạo ra một trò chơi như thế này. Kỹ sư thời đại này thật lợi hại, nhất là “kỹ thuật hình chiếu ảo ảnh của thẻ sao”, có thể đưa những sinh vật ảo từ thẻ bài ra thế giới thực để con người giải trí. Vừa rồi Tạ Minh Triết nhìn thấy con thú cưng mà cô bé kia dắt theo, thiếu chút nữa còn tưởng nó là thú thật!

Trên mạng nói, sự khác biệt lớn nhất giữa vật thật và thú cưng tạo ra từ thẻ sao chính là cái bóng và tính xuyên thấu.

Khi ánh sáng chiếu vào ảnh ảo thẻ sao sẽ không để lại bóng, hơn nữa, mọi người có thể đi xuyên qua ảnh ảo, dù sao thì đây cũng chỉ là hiệu ứng thị giác được tạo ra bằng công nghệ cao, thực tế hoàn toàn không tồn tại. Vì vậy, vừa rồi bác sĩ Tần chỉ liếc mắt là nhận ra đó là ảnh ảo thẻ sao —— người ở thế giới này đã quá quen thuộc với ảnh ảo rồi, chỉ có Tạ Minh Triết là kinh ngạc.

Tạ Minh Triết còn muốn tìm kiếm thêm thông tin về trò chơi này thì di động đột nhiên sáng lên một tin nhắn: “Tạ Minh Triết, dì là dì Trương chủ nhà của cháu đây, cháu vẫn chưa trả tiền phòng tháng 7, là 800 tinh tệ, mau chóng thanh toán đi nhé.”

Tạ Minh Triết ngẩn người. Tiền thuê nhà? Đúng rồi, lúc trước cậu đến Đế Đô có thuê một căn phòng, kết quả là cả tháng nay lại nằm thẳng cẳng ở bệnh viện, đúng là vẫn chưa trả tiền nhà.

Tạ Minh Triệt lập tức mở di động kiểm tra số dư tài khoản ngân hàng.

Ngân hàng Trung Ương: “Kính chào quý khách, số dư hiện có của ngài là: 1000 tinh tệ.”

Tạ Minh Triết: “…”

Trả xong 800 tinh tệ tiền thuê nhà thì cậu chỉ còn lại 200 đồng thôi sao?

Theo ký ức của chủ nhân cũ, giá cả của thế giới này cũng tương đương với tiền tệ năm 2018, vậy thì với 200 đồng này mình sống được bao lâu đây?

Nghèo kiết xác như cậu thì phải làm gì để sống đây? Đừng nói vừa mới sống lại đã phải chết đói đấy nhé!

Tạ Minh Triết đau đầu xoa xoa thái dương, bắt đầu cân nhắc xem rốt cuộc mình nên làm gì để có thể sinh tồn trong cái thế giới vô cùng xa lạ này.