Tạ Minh Triết mơ thấy ác mộng, trong mơ có một con quái thú khổng lồ đuổi theo cậu. Cậu điên cuồng chạy về phía trước, mắt thấy con quái thú sắp há cái miệng đầy máu nuốt chửng mình, Tạ Minh Triết liền hoảng sợ mở choàng mắt, vội nhìn quanh bốn phía.
Trên đầu không phải trần nhà quen thuộc của ký túc xá, xung quanh cũng chẳng phải căn phòng thân quen, cậu đang một mình trong một gian phòng hoàn toàn xa lạ.
Cậu nhớ rõ hôm qua mình đi ăn mừng sinh nhật bạn cùng phòng, kết quả là cậu bạn kia say bí tỉ, cậu phải vất vả cõng cậu ta về ký túc xá. Lúc đó đã khoảng ba giờ sáng, vậy tại sao chỉ ngủ một giấc tỉnh dậy, cậu đã không còn ở trên giường của mình nữa rồi!
Tạ Minh Triết giật mình, cẩn thận quan sát xung quanh.
Nơi này trông như một phòng bệnh, tường sơn một màu trắng toát. Cậu đang nằm trên giường bệnh, bên cạnh có một cái máy trông giống máy theo dõi, chi chít dây nhợ gắn trên người cậu, trên màn hình tinh thể lỏng của chiếc máy là những con số khó hiểu đang nhảy múa.
Chẳng lẽ nửa đêm mình đổ bệnh nên bạn cùng phòng phải đưa đi cấp cứu?
Đang lúc nghi hoặc, một y tá mặc áo blouse trắng đột nhiên đẩy cửa bước vào. Sau khi nhìn thấy cậu, đôi mắt cô ấy bỗng trợn tròn, giống như vừa gặp phải ma.
Tạ Minh Triết chủ động lên tiếng: “Xin chào, cho em hỏi…”
Cậu chưa kịp nói hết câu, cô y tá kia đã kinh hoàng chạy ra ngoài, vừa chạy vừa hét lớn: “Bác sĩ Tần, người thực vật ở phòng bệnh số 7 tỉnh rồi!”
Tạ Minh Triết: “?”
Người thực vật? Tối qua cậu còn vừa đi uống rượu với bạn cùng phòng cơ mà, sao bỗng dưng lại biến thành người thực vật được? Chẳng lẽ y tá cũng nhận nhầm bệnh nhân à?
Trong lúc cậu còn đang hoài nghi, một vị bác sĩ trung niên khoảng bốn mươi tuổi vội vã bước vào, tay cầm theo một thiết bị.
Tạ Minh Triết lễ phép mỉm cười: “Chào bác sĩ, xin hỏi cháu bị bệnh gì vậy ạ?”
Vị bác sĩ vừa sắp xếp dụng cụ vừa ngẩng lên nhìn cậu, đáp: “Cháu đã hôn mê một tháng rồi. Giờ nằm xuống đi, chú kiểm tra cho cháu một chút.”
Hôn mê một tháng?
Cơn ác mộng cùng với hoàn cảnh tỉnh dậy kỳ lạ khiến đầu óc Tạ Minh Triết hoàn toàn hỗn loạn, đành phải ngoan ngoãn nằm xuống, để bác sĩ cẩn thận kiểm tra cơ thể mình.
Kiểm tra xong, bác sĩ nhanh chóng đưa ra kết luận, giọng nói có chút cảm thán: “Não bộ bị tổn thương nghiêm trọng đến thế mà vẫn có thể tỉnh lại, đây thật sự là một kỳ tích trong y học.”
Tạ Minh Triết ngơ ngác: “Não bị tổn thương nghiêm trọng ạ?”
Mình chưa nghe nói uống rượu lại biến thành người thực vật bao giờ, chẳng lẽ uống phải rượu giả rồi?!
Bác sĩ kinh ngạc nhìn cậu: “Cháu không nhớ gì sao? Một tháng trước, cháu bất cẩn ngã từ tầng ba xuống, đầu bị va đập mạnh. Sau khi được đưa tới bệnh viện, cháu đã rơi vào trạng thái sốc. Bọn chú phẫu thuật giữ lại được mạng sống, nhưng cháu lại trở thành người thực vật, hôn mê cho tới tận hôm nay.”
Tạ Minh Triết: “…”
Ngã từ lầu ba? Rõ ràng ký túc xá của cậu ở tầng bảy mà.
Tạ Minh Triết gượng cười sờ mũi: “Bác sĩ, chú đừng đùa nữa được không? Hôm qua cháu được đưa tới bệnh viện vì ngộ độc rượu đúng không ạ? Cháu nhớ mình đâu có uống nhiều… Đúng rồi, bạn cùng phòng của cháu đâu rồi ạ?” Nói rồi, cậu nhìn quanh tìm kiếm.
Nghe cậu thiếu niên trên giường bệnh nói năng lộn xộn, ánh mắt bác sĩ lóe lên một tia lo lắng, quay sang nói với thiết bị trị liệu bên cạnh: “Số 777, kiểm tra chỉ số tinh thần của cậu ta, xem đã hồi phục chưa.”
Thiết bị trị liệu hình vuông lập tức khởi động, nhanh chóng biến thành một người máy, vươn hai cánh tay kim loại giữ chặt đầu cậu thiếu niên, áp hai điện cực vào hai bên thái dương cậu.
Tạ Minh Triết trừng mắt nhìn nó, chỉ thấy trên mặt người máy - một màn hình tinh thể lỏng rộng khoảng 20cm - những con số kỳ lạ đang không ngừng nhảy múa. Một lát sau, nó báo cáo kết quả bằng giọng nói máy móc: “Chỉ số tinh thần max là 300, sóng điện não bình thường.”
Bác sĩ Tần quay đầu nhìn cậu thiếu niên, ánh mắt vô cùng phức tạp: “Tại sao có thể như vậy?”
Bị người máy giữ chặt đầu, Tạ Minh Triết cũng ngơ ngác chẳng hiểu gì —— tại sao có thể như vậy? Cháu cũng muốn biết lắm đây!
Sau đó, bác sĩ Tần dường như nghĩ tới điều gì đó, kích động nói: “Trường hợp này thật sự quá hiếm gặp. Chú sẽ lập tức sắp xếp cho cháu kiểm tra toàn diện!”
Bác sĩ mang theo thiết bị trị liệu vội vã rời đi.
Chỉ còn lại Tạ Minh Triết một mình ngồi trên giường bệnh, lòng rối như tơ vò.
Giờ phút này, cậu rất muốn hét lên chuỗi câu hỏi kinh điển —— Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Tôi phải làm gì đây!!!
Nhưng cậu còn chưa kịp định thần, bác sĩ đã đẩy cửa bước vào, lần này còn mang theo mấy thiết bị giống người máy. Bác sĩ nhẹ nhàng nhấn nút, đám người máy nhanh chóng bắt đầu làm việc. Tạ Minh Triết như một “chú chuột bạch trong phòng thí nghiệm”, bị đám người máy vây kín, cậu chỉ có thể bất lực nằm ngửa trên giường, mặc cho chúng xoay vần.
Tạ Minh Triết nhận ra tình hình rất không ổn.
Thứ nhất, cơ thể cậu trước nay luôn khỏe mạnh, tửu lượng không tồi, đêm qua về đến ký túc xá vẫn rất tỉnh táo, không thể nào nửa đêm bị đưa tới bệnh viện mà không hề hay biết; thứ hai, điều kiện của bệnh viện này không giống những bệnh viện trong ký ức của cậu, bên giường là máy theo dõi, còn có cả những người máy mà bác sĩ mang tới, trông vô cùng hiện đại, dường như không phải là sản phẩm của thời đại cậu đang sống…
Sống lưng Tạ Minh Triết chợt lạnh toát —— cậu đã đọc không ít tiểu thuyết xuyên không, đừng nói là mình xuyên không rồi đấy chứ?
Bác sĩ nhanh chóng kiểm tra xong, mỉm cười nhìn cậu: “Cháu may mắn lắm đấy, xác suất người thực vật có thể tỉnh lại chưa tới 1%. Chú đã kiểm tra toàn diện cho cháu, tất cả đều bình thường.”
Tạ Minh Triết hít sâu mấy hơi để ổn định lại nhịp tim đang đập loạn xạ, lấy hết can đảm hỏi: “Bác sĩ, hôm nay là ngày mấy tháng mấy năm bao nhiêu vậy ạ? Cháu tên là gì? Đầu cháu rối bời, không nhớ được gì cả.”
Bác sĩ tốt bụng trả lời: “Cháu tên là Tạ Minh Triết, hôm nay là ngày 1 tháng 8 năm 3001 theo lịch Tinh Tú, cũng là sinh nhật cháu đó, trên thẻ thông tin đều có ghi.” Nói rồi, ông lấy chiếc thẻ thông tin bằng tinh thể lỏng ở đầu giường, mở ra cho Tạ Minh Triết xem, dường như để chứng minh mình không nói dối.
Tạ Minh Triết: “…”
Rõ ràng là năm 2018 Công nguyên, còn năm 3001 lịch Tinh Tú là cái quái gì vậy?
Khóe miệng Tạ Minh Triết giật mạnh, nghĩ đến khả năng mình đã xuyên không, đầu cậu đau như muốn nổ tung, không nhịn được đưa hai tay lên đấm vào đầu mình. Bác sĩ thấy vậy liền giữ chặt tay cậu lại: “Đừng cử động lung tung, cháu hôn mê cả tháng trời, vừa mới tỉnh lại nên trí nhớ có chút tổn thương cũng là chuyện bình thường, từ từ sẽ hồi phục thôi.”
Tạ Minh Triết ngẩn người nhìn xuống đầu ngón tay trắng bệch của mình, lát sau mới hỏi: “Vậy cháu có người thân không ạ?”
Bác sĩ bình tĩnh nhìn cậu: “Thông tin ghi rõ từ nhỏ cháu đã là trẻ mồ côi.”
Tại sao xuyên không rồi mà vẫn là trẻ mồ côi chứ?
Thấy sắc mặt cậu thiếu niên tái nhợt, bác sĩ vươn tay vỗ vai cậu an ủi: “Đừng nản lòng, cháu có thể tỉnh lại đã là không dễ dàng rồi. Trước mắt cứ dưỡng bệnh cho tốt, chuyện sau này luôn có cách giải quyết.”
Tạ Minh Triết miễn cưỡng cười, đáp lời vị bác sĩ tốt bụng: “Cảm ơn bác sĩ.”
...
Sau khi bác sĩ rời đi, Tạ Minh Triết khó khăn đứng dậy, vào nhà vệ sinh trong phòng bệnh để rửa mặt, cậu muốn mình tỉnh táo lại một chút.
Gương mặt phản chiếu trong gương rõ ràng là của cậu.
Do nằm trên giường bệnh quá lâu, sắc mặt cậu thiếu niên có hơi tái nhợt, nhưng vẫn nhìn ra được ngũ quan này giống hệt mình, chỉ là, gương mặt này trông vẫn còn rất non nớt, hẳn là dáng vẻ của cậu năm mười tám tuổi, khi vừa tốt nghiệp cấp ba.
Tạ Minh Triết đau đầu vùi mặt vào làn nước lạnh. Cậu thật hy vọng đây chỉ là một giấc mơ trong mơ, mong mình mau chóng tỉnh lại sau cơn ác mộng này.
Một lúc sau, cậu ngẩng đầu lên…
Vẫn là phòng vệ sinh này, thiếu niên trong gương vẫn mang dáng vẻ của cậu năm mười tám tuổi.
Chẳng lẽ, Tạ Minh Triết này là mình ở một thế giới song song?
Không chỉ cùng tên, cùng một gương mặt, trong đầu cậu thế mà lại dần dần hiện lên những ký ức liên quan đến chủ nhân của thân thể này.
Người này từ nhỏ đã là một đứa trẻ mồ côi, vẫn luôn sống dựa vào trợ cấp của chính phủ, sinh hoạt vô cùng tằn tiện. Tuy nhiên, chính phủ chỉ trợ cấp cho trẻ mồ côi đến năm mười tám tuổi, mà Tạ Minh Triết này đã mười bảy tuổi rưỡi. Mùa hè năm nay, cậu dựa vào nỗ lực của bản thân thi đỗ vào khoa Mỹ thuật của “Đại học Đế Đô”. Cậu sợ không đóng nổi học phí đại học nên đã rời quê lên Đế Đô làm thêm.
Nhưng ở thời đại này, những công việc chân tay như rửa bát, quét rác, bốc vác đều đã bị người máy thay thế, một học sinh vừa tốt nghiệp cấp ba rất khó tìm được việc làm. Cậu đã ở Đế Đô một tuần, sống trong một khu dân cư nghèo nàn, ọp ẹp. Vì chạy vạy tìm việc khắp nơi nên cũng nếm trải không ít ánh mắt khinh miệt.
Trong một lần đi phỏng vấn, cậu đã bất cẩn ngã từ cửa sổ xuống. May mắn là tầng lầu không quá cao, không đến mức tan xương nát thịt, nhưng cũng bị thương không nhẹ, não bộ tổn thương nghiêm trọng. Cậu được xe cứu thương đưa đến bệnh viện cứu sống, nhưng lại biến thành người thực vật, hôn mê suốt một tháng.
Tạ Minh Triết ở thế giới này là một thiếu niên rất nghiêm túc và chăm chỉ, nhưng hiển nhiên, cuộc sống của cậu không suôn sẻ như cậu ở thế kỷ 21.
Dù Tạ Minh Triết ở thế kỷ 21 cũng là trẻ mồ côi, nhưng năm đó cậu thi đại học là thủ khoa ngành Vật lý toàn huyện, giành được không ít học bổng, đủ để cậu trang trải trong suốt thời gian học. Khi học đại học cậu cũng rất tiết kiệm, không những không tiêu hết tiền thưởng mà còn kiếm thêm được một khoản nhờ việc đi gia sư và làm thêm.
Cậu vốn định sau khi tốt nghiệp sẽ đến một thành phố hạng hai tìm việc, tiết kiệm tiền mua một căn hộ nhỏ, sau đó sống một cuộc sống bình lặng, tận hưởng cuộc đời của riêng mình. Thế mà, chỉ vì đi uống rượu với bạn cùng phòng, cậu lại lạc đến một thế giới khác, nhập vào một bản thể khác vô cùng đáng thương của chính mình.
Thật quá xui xẻo.
Tạ Minh Triết đưa tay vuốt ve khuôn mặt tái nhợt của mình trong gương.
Xúc cảm rõ ràng từ đầu ngón tay và làn da như đang nói với cậu: Đừng vùng vẫy nữa, mày phải bắt đầu lại từ đầu rồi!
Cuộc sống trước kia vất vả lắm mới có chút khởi sắc, thế mà ông trời lại ném mình vào một thân thể khốn khó thế này, có hợp lý không cơ chứ?
Bây giờ tự sát thì có quay về được Trái Đất năm 2018 không nhỉ?
Tạ Minh Triết dùng sức nhéo đùi mình, một cơn đau buốt truyền đến khiến cậu hoàn toàn tỉnh táo —— thân thể này là một người sống sờ sờ, cậu thật sự không dám mạo hiểm đi tự sát, nhỡ sau khi chết lại xuyên đến một nơi kỳ quái nào khác thì sao, hoặc là ngủm củ tỏi luôn thì sao? Ít nhất thì thế giới này có khoa học kỹ thuật rất tiên tiến, dù sao cũng tốt hơn là bị xuyên đến một thời đại cổ xưa hỗn loạn nào đó, phải mặc lá cây, ăn cỏ dại để sống.
Tạ Minh Triết tự an ủi mình như vậy, tâm trạng dường như khá hơn một chút.
Nếu đã còn sống, thì trước tiên phải nghĩ cách sống sót đã. Cậu không có yêu cầu gì cao, chỉ cần có thể tự nuôi sống mình ở thế giới này, sống một cuộc sống bình yên là được.
Tạ Minh Triết hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng chấp nhận sự thật rằng mình đã sống lại ở một thế giới khác.
Tạ Minh Triết ở thế giới này không có một cuộc sống thuận lợi như Tạ Minh Triết trên Trái Đất.
Hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của cậu. Cậu thiếu niên mười tám tuổi này trông thật đáng thương, nằm liệt giường thành người thực vật cả tháng trời, ngoài bác sĩ ra, chẳng có ai quan tâm đến sự sống chết của cậu.
Cậu không có người thân, không có bạn bè. Dù cậu có chết đi cũng chẳng ai nhỏ cho một giọt nước mắt.
Cuộc đời của cậu ấy thật thất bại.
Nhưng không sao, từ hôm nay sẽ khác.
Tạ Minh Triết nhìn cậu thiếu niên trong gương, nhẹ nhàng siết chặt tay.
Chuyện đã qua không thể thay đổi. Nhưng tương lai của chúng ta, cứ giao cho tôi!