Chương 8

Xuống xe trước nhà hàng Lưu Doanh, Đường Vãn cầm phiếu giảm giá đi đặt bàn trước, Hề Đồng và Lam Song Nhi ngồi đợi ở ghế ngoài sảnh.

Đợi một lúc, Hề Đồng bỗng nhìn thấy Bồ Chỉ Linh giữa đám đông, tim cô bất giác khựng lại một nhịp. Chị ấy... cũng đến ăn ở đây sao?

"Hề Đồng, cậu nhìn gì vậy?"

Vừa định nói "không có gì", thì hai cô bạn đã nhìn theo ánh mắt cô. Đường Vãn bất ngờ kêu lên: "Không ngờ Hề Đồng của chúng ta cũng bắt đầu mê gái đẹp rồi!"

"Chị ấy là người bị tớ đυ.ng trúng xe hồi chiều đó." Cô lí nhí giải thích.

Lam Song Nhi xuýt xoa: "Ái chà chà, dáng chuẩn ghê, đôi chân kia làm người ta phải ghen tỵ!"

Đường Vãn cũng phụ họa: "Đẹp hơn cả mấy người mẫu bên studio tớ! Cậu còn ngẩn người ra làm gì?"

Hai người cùng quay phắt sang nhìn cô, ánh mắt ranh mãnh.

Đàm Hề Đồng: "?"

Hai người chớp mắt tinh quái, không nói cũng đủ hiểu.

Hề Đồng: "..."

"Đi thôi đi thôi!" cô đỏ mặt bước nhanh vào nhà hàng.

Hai người bạn theo sát phía sau, vừa đi vừa đùa: "Chào hỏi một tiếng cũng đâu có mất gì!"

Ba người ngồi vào bàn, vì đã chọn combo nên chẳng cần gọi món, chỉ chờ phục vụ đem đồ ăn ra là xong.

Hề Đồng nhìn hai người, khẽ nói: "Tớ còn chẳng biết chị ấy thích con gái hay con trai nữa mà..."

"Vậy thì dễ thôi." Lam Song Nhi rót trà, vừa rửa đũa bát vừa nói: "Trước tiên, cậu phải xác định là chính cậu thích ai đã."

"Ờm..." Hề Đồng gãi nhẹ ngón tay vào màng bọc ni lông trên bát, khóe mắt liếc sang chéo phía trước. Bồ Chỉ Linh đang ngồi ở bàn kia với bạn.

Vì ngồi quay lưng nên cô ấy không để ý đến sự tồn tại của ba người họ.

Lam Song Nhi nói tiếp, vẻ rành rọt như chuyên gia: "Hề Đồng, tớ chỉ cho cậu cách nhé. Bây giờ nhắm mắt lại, tưởng tượng làm chuyện ấy với con trai, rồi với con gái. Coi xem cái nào cậu không thấy phản cảm?"

Đàm Hề Đồng trợn mắt, cùi chỏ tì lên bàn, tay luồn vào tóc che đi gương mặt đang nóng ran: "Cậu, đang ở trong nhà hàng đấy!"

Nói thế thôi, đầu cô đã bắt đầu vận hành. Khi nghĩ đến con trai, đầu óc trống rỗng. Nhưng nghĩ đến con gái... người hiện ra đầu tiên trong tâm trí lại là Bồ Chỉ Linh.

Cô chống tay ôm mặt, nghiêng đầu, nhìn về phía trước: "Vậy là tớ thích con gái... phải không? Chắc là vậy..."

Câu nói như thể độc thoại, vừa hỏi vừa trả lời chính mình.

Đường Vãn bật cười khúc khích, ánh mắt lộ rõ vẻ thích thú: "Tớ thấy rõ ràng là cậu thích con gái rồi đó. Nhìn mặt đỏ như cà chua kìa!"

Đàm Hề Đồng bật dậy, đưa tay lên sờ má: "Thật hả?"

"Ê ê ê, nhìn kìa." Lam Song Nhi huých nhẹ Đường Vãn, rồi chỉ tay sang bên.

Ba người cùng nhìn theo.

"Ồ! Thì ra là vậy!" hai cô bạn nheo mắt nhìn cô với vẻ "tôi biết hết rồi nha".

Ở bàn bên kia, Đoạn Dĩ Đồng cũng phát hiện có mấy cô gái đang nhìn chằm chằm bạn mình, liền nói nhỏ: "Bồ bác sĩ đúng là có sức hút với các em gái quá ha, cậu nhìn kìa."

Bồ Chỉ Linh quay đầu lại, vừa lúc ấy, Hề Đồng cụp mắt xuống.

"Hình như bị phát hiện rồi." Lam Song Nhi thì thào.

Đàm Hề Đồng giả vờ không có chuyện gì, chỉnh lại đĩa thức ăn vừa được bưng lên, nói với hai người: "Nhìn cái gì mà nhìn, mau ăn đi!"

Dứt lời, chính cô lại lén liếc qua bàn bên mấy lần.

Lúc này, Đoạn Dĩ Đồng nâng ly: "Nào, chúc mừng bác sĩ Bồ của chúng ta chính thức bước qua tuổi mới!"

Bồ Chỉ Linh cầm ly cụng nhẹ: "Cảm ơn nha, cậu nói lời dễ nghe quá."

Thực ra sinh nhật cô ấy là hôm qua, nhưng vì hôm đó Đoạn Dĩ Đồng bận không đến được, nên hôm nay mời lại một bữa bù.

"Tớ thật tò mò... từ khi nào cậu bắt đầu thích ăn thịt vậy?" Đoạn Dĩ Đồng cầm đũa gắp món, ánh mắt lướt về phía bàn bên.

Bồ Chỉ Linh nhấp ngụm rượu: "Muốn ăn thì ăn thôi." nói xong giành gắp miếng thịt mà cô ấy định gắp, thong dong bỏ vào miệng.

Đoạn Dĩ Đồng trợn mắt: "Tớ còn đặc biệt rảnh việc để đi ăn sinh nhật cậu, mà cậu đối xử vậy đó hả?"

Bồ Chỉ Linh mở điện thoại, lướt đến bảng chi tiết định giá sửa xe, khẽ cười nói: "Thật tội cho Hề Đồng quá."

Câu nói không đầu không đuôi làm Đoạn Dĩ Đồng suýt sặc bữa sáng.

Thấy cô ấy ngơ ra, Bồ Chỉ Linh tựa lưng vào ghế, thay đổi tư thế thoải mái: "Đừng tự luyến, cậu tưởng tớ gọi cậu đấy à?"

Đoạn Dĩ Đồng tròn mắt nhìn qua bàn bên, rồi lại nhìn Bồ Chỉ Linh: "Ý cậu là... gọi cái bạn nhỏ đó hả?"

"Ừ, cô bé nhà em, không xinh sao?"

"Ôi giời, mới quen được mấy tiếng đồng hồ mà gọi thân thiết ghê ha."

Bồ Chỉ Linh vừa ăn vừa uống, tay lười biếng đặt trên bàn: "Cậu này, Dĩ Đồng!"

"Ọe!" Đoạn Dĩ Đồng suýt nữa thì ôm thùng rác.

"Dạo này cậu bị kí©h thí©ɧ gì à?" Cô ấy đập đập ngực mình để lấy lại bình tĩnh.

"Bị quẹt trầy xe, thế tính không kí©h thí©ɧ hả?" Bồ Chỉ Linh tỉnh bơ đáp.

"Nghe này, tớ thấy người bị kí©h thí©ɧ phải là cô bé kia mới đúng."

Đoạn Dĩ Đồng chỉnh lại tâm trạng, múc một thìa canh vào bát, giọng điệu quay về phong thái công sở thường ngày:

"Thì ra cậu thích mấy bé nhỏ tuổi hơn à? Nói sớm đi chứ, dưới trướng tớ có cả đống sinh viên mới thực tập, giới thiệu cho cậu vài người, khỏi lo ba mươi tuổi vẫn ế chỏng chơ."

"Cậu giữ lại mà dùng đi, quản lý Đoạn ạ."