Chương 9

Lãnh Ninh đưa tay nhận lấy: "Cảm ơn."

Địch Diệp châm thuốc, rít một hơi thật nhanh, rồi từ từ nhả ra làn khói trắng. "Cậu vẫn luôn ở đây à?"

Lãnh Ninh: "Hôm qua mới chuyển đến."

"Cậu là người ở đâu, sao lại ở đây? Có biết chỗ này sắp giải tỏa không?" Địch Diệp một chân bước vào hiệu sách.

"Người Ninh Châu, ở nhờ nhà cũ của bạn, một thời gian nữa sẽ dọn đi."

Nghe Lãnh Ninh trả lời, bước chân của Địch Diệp khựng lại: "Trả lời trôi chảy quá nhỉ!"

Lãnh Ninh cảm thấy, câu này cũng không giống đang khen mình.

"Xem tình hình của cậu, chắc là mới tốt nghiệp?"

"Ừm, thiếu tiền."

Nói rồi Lãnh Ninh sờ sờ túi quần mình, nhưng tìm mãi không thấy bật lửa.

Địch Diệp liếc cậu một cái: "Cần lửa không?"

"Ừm."

Địch Diệp không đưa bật lửa cho cậu, mà trực tiếp bật lửa trên tay mình. Lãnh Ninh kẹp điếu thuốc ghé sát lại, mượn tay anh châm thuốc.

Trong lúc châm thuốc, Địch Diệp để ý ngón tay của cậu rất trắng, đốt ngón tay có phần quá mức thon dài, trên đầu ngón trỏ còn có một lớp chai mỏng.

"Người Ninh Châu sao lại đến đây?" Địch Diệp tiếp tục hỏi.

"Đến làm việc."

Địch Diệp: "Làm nghề gì?"

"Pháp y."

Pháp y? Ngón trỏ có vết chai quả thực phù hợp với đặc điểm nghề nghiệp, nhưng người này không giống đám đàn ông thô kệch dãi nắng dầm mưa như bọn họ, vừa nhìn là biết không mấy khi ra ngoài. Pháp y Lý trong cục của họ thường xuyên phải công tác bên ngoài, da bị phơi nắng đến ngăm đen, sao người này lại trắng như đậu hũ non vậy?

Nghĩ đến đây, anh nheo mắt lại: "Làm việc ở đâu?"

"Kim Mạch(*)."

"Kim Mạch tôi biết, trước đây từng hợp tác. Nghe nói lương ở đó không thấp nhỉ?"

"Mới tốt nghiệp, nhận lương cơ bản thôi, không thể so với người khác được."

"Năm nay bao nhiêu tuổi?"

"25."

"Thạc sĩ à?"

"Cử nhân."

"Tôi nghe nói Kim Mạch chỉ tuyển thạc sĩ, họ cho cậu đi cửa sau à?"

Lãnh Ninh từ từ hút một hơi thuốc, rồi chậm rãi nhả ra: "Có lẽ họ cảm thấy, bằng cấp chỉ là một phương diện, quan trọng là năng lực làm việc."

"Một thằng nhóc 25 tuổi như cậu thì có năng lực gì chứ? Tốt nghiệp trường nào?"

"Đại học Ninh Châu."

"Hèn chi. Sao không học tiếp?"

"Anh cũng thấy điều kiện của tôi rồi đấy." Lãnh Ninh không hề né tránh vấn đề này: "Phải lo ăn no trước đã, rồi mới tính chuyện tiếp theo."

Địch Diệp gật đầu, không tiếp tục đào sâu vào chủ đề này nữa. Anh men theo cầu thang gỗ cũ kỹ của hiệu sách đi lên lầu: "Để tôi xem chỗ cậu có tiềm ẩn nguy cơ nào không."

Lãnh Ninh: "Cứ tự nhiên."

Tầm mắt Địch Diệp quét qua đồ đạc trên lầu hai, quả thực là mới dọn đến. Anh thò đầu vào phòng ngủ, chỉ thấy chăn đệm được trải ngay ngắn, trên cửa sổ còn có một bể kính, bên trong có một con rùa rụt cổ nằm im bất động.

"Cửa sổ này của cậu ngày thường nên khóa lại thì tốt hơn, mở ra không an toàn đâu. Không phải tôi dọa cậu, gần đây tình hình kinh tế không tốt, trộm cắp ngày càng nhiều."

"Ừm, cảm ơn đã nhắc nhở."

Mắt Địch Diệp lướt qua ban công: "Ban công cũng không có cửa sổ chắn, độ cao này tôi tùy tiện lộn một vòng là vào được. Hệ số an toàn quá thấp. Còn nữa, cơ thể cậu cũng phải rèn luyện đi, không thì gặp phải kẻ bắt cóc chỉ có thiệt thân. Thật sự không được thì sắm cái bình xịt hơi cay, gậy điện gì đó, lúc mấu chốt còn có cái mà dùng."

"Tôi sẽ xem xét."

"Còn xem xét cái gì? Khu này trước đây là địa bàn của làng họ Diêu, mấy thế hệ đều dính đến xã hội đen. Cậu mà gặp phải người xấu, chạy được thì cứ chạy, không chạy được thì nhận thua, tuyệt đối đừng cứng đối cứng. Coi như cậu may mắn đánh thắng, quay đầu người ta gọi thêm đồng bọn đến thì cậu vẫn thiệt. Giải quyết không được thì báo cảnh sát, để cảnh sát xử lý."

"Ừm."

"Nhưng mà cảnh sát cũng không phải ai cũng giống tôi. Cũng có loại bụng phệ đầu bóng mỡ, nếu gặp phải loại đó, cậu chạy được bao xa thì cứ chạy."

Lãnh Ninh: "Được."

Địch Diệp liếc một cái đã thấy cuốn sách Lãnh Ninh dùng để kê cốc tối qua. Anh cầm lên lật vài trang: "Cậu còn thích đọc tiểu thuyết à?"

Vừa lúc đó, giáo sư hướng dẫn của Lãnh Ninh gửi tin nhắn hỏi thăm, cậu đang cúi đầu soạn tin nhắn trả lời, liền qua loa đáp một câu: "Cũng tàm tạm."

Địch Diệp liếc nhìn bìa sách, tên sách vô cùng bắt mắt "Người Tình Trong Khói Lửa". Trên bìa là một nam cảnh sát ôm một người phụ nữ xinh đẹp, bối cảnh là ngọn lửa hừng hực cháy.

"Còn đọc loại sách không não này nữa à? Vừa yêu đương vừa phá án ư? Nghĩ cái gì thế này? Có người yêu chưa?"

"Chưa có."

"Muốn có không?"

Lãnh Ninh gửi tin nhắn xong, ngẩng đầu lên, thầm nghĩ: Sao chủ đề đột nhiên lại lái đến đây?

"Không muốn, cũng không rảnh."

Địch Diệp gật đầu, thầm nghĩ:

"Nội tâm khép kín, nên chỉ có thể đọc tiểu thuyết ngôn tình để giải tỏa cô đơn. Điều này rất phù hợp với hiểu biết của mình về giới trẻ ngày nay."

Địch Diệp nói: "Tôi hiểu."

(*Kim Mạch: một công ty/tổ chức giám định pháp y tư nhân)