Địch Diệp không dừng lại trước mặt cậu, mà lướt qua cậu đi tới bên xác Hắc Cẩu. Khi anh cúi đầu, phần tóc sau gáy được cạo sạch sẽ gọn gàng, cả người toát ra sự nam tính. Lãnh Ninh để ý thấy anh có thân hình cực kỳ cao lớn, trông chừng cũng gần mét chín, chân đi giày da của cảnh sát, một đôi chân dài vô cùng bắt mắt. Tỉ lệ vai và eo hoàn mỹ đến quá đáng, vừa nhìn là biết không thiếu luyện tập.
Nếu cậu không nhìn lầm, người này chính là người đã nổ súng cứu cậu trên tháp chuông lúc nãy.
"Đồ đạc đã lục soát chưa?"
Địch Diệp mở miệng, giọng điệu dứt khoát, âm thanh có từ tính nhưng không quá trầm, là loại âm sắc vừa nghe đã có thể cảm nhận được sức sống.
"Soát rồi!" Viên cảnh sát trẻ vừa đỡ cậu dậy lập tức đưa vật màu hồng đã lục soát được qua: "Tiếc là đầu mối này theo dõi lâu như vậy, cứ thế mà đứt!"
Địch Diệp nhận lấy, mở túi nilon trong suốt ra ngửi: "Tỉ lệ có chút giống với lô hàng thu được lần trước. Chỉ cần thứ này còn lưu thông trên thị trường, đầu mối sẽ không thể đứt. Mang về đi xét nghiệm."
"Vâng, đại ca!"
Lãnh Ninh nhìn vật màu hồng trong tay anh, chỉ thấy thứ đó dưới ánh mặt trời phản chiếu ánh sáng hồng nhạt. Trong thoáng chốc, cậu lại cảm thấy thứ trong túi đó có hơi quen mắt, giống như đã từng thấy ở đâu đó.
Lãnh Ninh nheo mắt nhìn một lúc rồi hỏi: "Thứ anh cầm trong tay là gì vậy?"
Địch Diệp nghe thấy giọng cậu, quay đầu lại. "Chưa thấy bao giờ à? Màu hồng đúng là hiếm thấy. Thứ này gọi là Phấn Quả Phụ, tức là thứ mà đàn ông đυ.ng vào sẽ khiến người vợ phải ở góa khi chồng còn sống."
Lãnh Ninh như có điều suy nghĩ gật gật đầu, tầm mắt lại dừng trên tay anh.
Đôi găng tay chiến thuật màu đen kẹp lấy gói tinh thể màu hồng, huơ huơ trước mắt cậu: "Nhớ kỹ, loại này tuyệt đối không được đυ.ng vào. Cậu có biểu cảm gì thế? Nghĩ tôi đang dọa cậu à?"
Lãnh Ninh hoàn hồn, cố tìm một chủ đề khác: "Đáng sợ như vậy, sao vẫn có người hút?"
Địch Diệp đưa gói Phấn Quả Phụ lại cho Hà Nhạc, tiếp tục nói: "Thứ này dính vào là không bỏ được, chỉ cần tiếp xúc qua da là có thể nghiện. Hơn nữa phản ứng cai nghiện rất mạnh, có thể nguy hiểm đến tính mạng. Tôi không dọa cậu đâu, ở góa khi chồng còn sống còn là may mắn đấy, tan nhà nát cửa cũng không ít đâu."
Lãnh Ninh để ý, đường nét khuôn mặt của Địch Diệp vô cùng cứng rắn, sống mũi cao thẳng, thái dương có một lọn tóc rũ xuống. Một đôi mày kiếm sắc bén mà mạnh mẽ, thế mà đôi mắt kia lại trông thâm thúy đa tình. Cậu bỗng có một cảm giác quen thuộc, nhưng lại không nói được tại sao.
Địch Diệp thấy cậu nhìn mình không nói lời nào, tưởng là đã bị dọa choáng váng, bèn nói với Hà Nhạc: "Mau tìm vài người khiêng xác đi, đừng dọa con tin."
Sau đó lại bổ sung một câu: "Để lại hai người canh gác gần đây, những người còn lại rút về hết."
"Tuân lệnh!" Hà Nhạc đang định đi khiêng xác, bỗng nhớ ra điều gì đó: "À phải rồi, đại ca, người báo án có cần tra không?"
"Tra." Địch Diệp nói câu này trong khi nhìn vào mắt Lãnh Ninh: "Hơn nữa phải tra cho kỹ."
"Okela!" Hà Nhạc tung tăng đi mất.
Sau khi mọi người xung quanh tản đi, Lãnh Ninh phát hiện Địch Diệp đang dùng ánh mắt không mấy thiện chí để đánh giá mình. Cậu rất nhạy cảm với loại ánh mắt này, nhưng lại không tìm ra được lý do đối phương nhìn mình như vậy.
Trong chốc lát, cả hai đều không nói chuyện, một bầu không khí kỳ lạ bao trùm giữa hai người.
"Xạ thủ cừ khôi." Lãnh Ninh nói.
"Đương nhiên rồi!" Thư Thư nghe thấy bèn chen vào một câu: "Đội trưởng của bọn tôi là xạ thủ trăm phát trăm trúng đấy!"
Địch Diệp ho khan hai tiếng, mặt không đổi sắc tiếp lời: "Tôi rất ít khi nổ súng. Vừa rồi nếu không phải cậu đột nhiên ngồi xuống, tôi cũng không chắc sẽ bắn trúng. À phải rồi, làm sao cậu biết tôi đang nhắm vào Hắc Cẩu?"
Lời này nghe ra có chút cảm giác thẩm vấn.
"Tôi đoán." Giọng Lãnh Ninh rất nhạt, nhưng lại có một sức xuyên thấu khiến người ta khó có thể bỏ qua.
Trong lúc nói chuyện, mấy cảnh sát hình sự đã cho xác Hắc Cẩu vào túi đựng thi thể, khiêng vào một chiếc xe minibus.
Địch Diệp dường như không định rời đi ngay: "Dao kề trên cổ mà vẫn có thể suy nghĩ, không đơn giản nha!"
Lãnh Ninh cảm thấy, lời này nghe không giống như đang khen mình: "Quá khen."
"Hút thuốc không?" Địch Diệp từ trong túi áo lấy ra một bao Hoa Tử(*) , đưa cho Lãnh Ninh.
(*Hoa Tử: một nhãn hiệu thuốc lá đắt tiền của Trung Quốc)