Hà Nhạc thấy vị trí bắn đã lộ ra, lập tức nhắm súng vào đầu Hắc Cẩu. Ngay trước khi bóp cò, cậu ta do dự một chút. Mặc dù thành tích bắn súng của cậu ta luôn ổn định ở mức chín điểm, nhưng hiện tại dù sao cũng là một mạng người sống sờ sờ. Nếu cậu ta bắn trượt, hoặc bắn trúng con tin, thì tất cả sẽ biến thành một cơn ác mộng.
Ba –
Hai –
"ĐOÀNG– !"
Một tiếng súng lớn rách toạc không khí vang lên từ phía sau Lãnh Ninh. Cơ thể Hắc Cẩu rõ ràng run lên một cái, sau đó liền mất trọng tâm mà ngã quỵ xuống.
Máu tươi bắn tung tóe lên người Lãnh Ninh, mùi vị của nó tựa như mùi sắt gỉ sôi trào, kí©h thí©ɧ từng dây thần kinh của cậu, khiến cậu có một khoảnh khắc ngẩn người.
"Leng keng!"
Ngay sau đó, con dao cũng rơi xuống đất.
Khoảnh khắc ngắn ngủi ấy dường như bị kéo dài vô tận. Cơ thể Hắc Cẩu ngã xuống, trên trán đột ngột xuất hiện một lỗ thủng, óc dính máu tươi từ đó trào ra...
Có người đã bắn chết Hắc Cẩu.
Cậu đã cược thắng rồi.
Lãnh Ninh ngẩng đầu, nhìn về phía viên đạn bay tới. Chỉ thấy ở đó có một tháp chuông, đỉnh nhọn theo phong cách Gothic đâm thẳng lên trời. Một người đàn ông đứng ngược sáng trên tầng lầu, nhanh chóng thu lại khẩu súng của mình.
Giây tiếp theo, người đó bỗng nhiên nhảy xuống, một tay chống vào lan can, động tác thuần thục lộn người đáp xuống đất.
Hà Nhạc lao ra như một con chó săn.
Cậu ta kiểm tra tình trạng của Hắc Cẩu trước, người đã chết.
Xác nhận con tin không sao, cậu ta thở phào nhẹ nhõm, sau đó mới dùng tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán. Vừa rồi đúng là dọa cậu ta sợ hết hồn, may mà đại ca đã giúp cậu ta đưa ra quyết định!
Cậu ta đỡ con tin dậy, quay đầu hô một tiếng: "Nhanh, đi lấy hộp cứu thương tới!"
Hà Nhạc để ý thấy, con tin không hề sợ đến tè ra quần, toàn thân đều toát ra một vẻ bình tĩnh khác thường. Người bình thường gặp phải chuyện này chắc chắn chân đã mềm nhũn, người này thế mà còn nhớ nhặt cả chùm chìa khóa rơi trên đất lên!
Vì đặc thù nghề nghiệp, họ thường xuyên diễn tập giải cứu con tin. Thông thường họ sẽ để đồng nghiệp đóng vai con tin, có lúc con tin phản ứng quá lạnh nhạt còn bị lãnh đạo mắng là không chuyên nghiệp.
Lúc này, Hà Nhạc thật muốn quay lại phản ứng của con tin ngay lúc này cho lãnh đạo xem.
Cậu ta chỉ muốn chứng minh một điều: trên thế giới này thật sự có những con tin bình tĩnh đến khác thường.
Đủ bình tĩnh, tận dụng mọi lực lượng có thể tận dụng, màn tự cứu này quả thực có thể nói là kinh điển như sách giáo khoa, tiếc là không quay lại được!
Thấy vết dao trên cổ con tin vẫn còn chảy máu, cậu ta ghé sát lại nhìn. May mà vết thương không sâu, chỉ rách da. Hà Nhạc bấm tai nghe, báo cáo tình hình bên này cho Địch Diệp: "Hắc Cẩu đã chết, con tin bị thương ngoài da..."
Nữ cảnh sát hình sự duy nhất trong đội ngoại cần, Thư Thư, xách hộp y tế vội vàng chạy tới. Khoảnh khắc nhìn rõ khuôn mặt của con tin, cô ngây người. Cô chưa từng thấy chàng trai nào có thể đẹp đến nhường này. Ánh nắng ban mai chiếu lên gò má đối phương, phản chiếu thứ ánh sáng tựa như sứ trắng. Những sợi lông tơ mịn màng trên má đều có thể thấy rõ, nhưng lại không tìm thấy một chút tì vết nào.
Cô bỗng nghĩ đến một câu trắng nõn không tì vết.
Cho nên, vết máu chảy trên làn da trắng nõn không tì vết như vậy lại càng trở nên đột ngột. Rõ ràng rất muốn giúp cậu lau đi, nhưng lại không nỡ đưa tay ra, dường như chỉ chạm nhẹ một cái cũng là làm vấy bẩn cậu.
Một lúc lâu sau, cô mới hoàn hồn, từ trong túi móc ra một gói khăn giấy đưa cho cậu: "Cổ cậu có máu, lau đi."
"Cảm ơn." Lãnh Ninh nhận lấy khăn giấy, rút ra một tờ lau vết máu trên cổ. Lau xong máu trên cổ, cậu lại lau luôn cả máu trên chùm chìa khóa.
Thư Thư để ý thấy trên móc khóa của cậu có một vật trang trí hình tinh cầu, bèn hỏi một câu: "Móc treo này có gì đặc biệt sao? Tôi thấy cậu quý nó lắm."
Móc treo này là thứ duy nhất trên người Lãnh Ninh sau khi cậu tỉnh lại. Cậu không nhớ gì cả, chỉ theo bản năng cảm thấy vật trang trí này rất quan trọng với mình.
Lãnh Ninh không muốn nói nhiều về nó, bèn đổi chủ đề: "Người vừa nãy nổ súng là ai vậy?"
"À, là đội trưởng của bọn tôi!" Thư Thư vừa nói vừa lấy từ trong hộp y tế ra một lọ povidone nhỏ và hai miếng băng keo cá nhân.
Lãnh Ninh nhận lấy: "Cảm ơn, tôi tự làm được rồi."
Cậu vô cùng thành thạo dùng gạc thấm povidone để rửa sạch vết thương, sau đó xé một miếng băng keo cá nhân. Đang định dán lên cổ theo cảm giác thì bên tai truyền đến một giọng nói: "Lệch rồi."
Một đôi tay bỗng nhiên vươn tới, vừa vặn nhận lấy miếng băng keo cá nhân trên tay cậu, không nói không rằng ấn lên cổ cậu. Lãnh Ninh sững sờ, đến khi phản ứng lại ngẩng đầu lên thì băng keo cá nhân đã được dán xong.