Chương 6

"Tôi có chìa khóa cửa sắt, tôi giúp anh mở cửa."

"Mày đừng có giở trò!"

Gã đàn ông vừa nói, lưỡi dao càng áp sát hơn.

"Mạng tôi đang nằm trong tay anh, sao dám giở trò?" Lãnh Ninh chỉ vào túi quần mình: "Trong túi tôi có chìa khóa cửa sắt, không tin anh cứ sờ thử."

Lúc này, viên cảnh sát già Tạ Trường Hồng đi ra đàm phán không biết con tin và Hắc Cẩu đang nói gì. Ông sợ con tin sẽ chọc giận Hắc Cẩu, khiến tình hình trở nên khó kiểm soát hơn, nên vội vàng bật loa phóng thanh thuyết phục: "Hắc Cẩu, nghe tôi nói, bỏ dao xuống! Chúng tôi sẽ cho cậu cơ hội lập công chuộc tội! Cậu còn trẻ, chỉ cần cải tà quy chính vẫn có thể làm lại từ đầu. Hãy nghĩ đến gia đình và bạn bè, họ vẫn đang chờ cậu trở về. Cậu đừng làm điều dại dột!"

Tiếng loa phóng thanh khiến Hắc Cẩu càng thêm căng thẳng. Lãnh Ninh có thể cảm nhận rõ ràng con dao kề trên cổ mình càng siết chặt hơn.

Tâm trạng của Hắc Cẩu lúc này rất bất ổn, toàn thân gã run nhẹ, mồ hôi cũng túa ra ngày càng nhanh.

Ngay sau đó, Lãnh Ninh nhận ra một chuyện vô cùng nghiêm trọng, cơn nghiện của đối phương phát tác rồi.

Người lên cơn nghiện không còn lý trí, nếu cứ tiếp tục giằng co thế này có thể sẽ là hai mạng người. Cậu còn trẻ, không muốn chết như vậy.

"Lính bắn tỉa đến đây mất bao lâu?"

"Chỗ này hẻo lánh, xe không vào được, làm sao đến nhanh vậy được!"

"Bây giờ làm sao?"

"Đội trưởng bảo cứ tiếp tục kéo dài thời gian!"

"Hà Nhạc đâu? Sao không thấy người đâu cả?"

Lúc này, Hà Nhạc đã dẫn người vòng ra phía sau hiệu sách, đang lặng lẽ đột nhập vào trong. Qua cửa sau, cậu cẩn thận quan sát tình hình bên trong. Con tin vẫn đang bị Hắc Cẩu kề dao vào cổ, cảm xúc của hắn vô cùng bất ổn.

"Đại ca, em vào được rồi."

"Góc nhìn của cậu thế nào? Có thể nổ súng không?" Giọng Địch Diệp truyền đến từ tai nghe.

"Góc bắn bị che khuất, em không nắm chắc."

"Được, cậu đừng hành động thiếu suy nghĩ vội. Tìm cách dụ hắn ra ngoài đi, tôi lên tháp chuông chuẩn bị súng."

Ngay lúc Hà Nhạc đang suy nghĩ làm thế nào để dụ được người ra ngoài, cậu ta nghe thấy tiếng chuông điện thoại di động reo lên.

Hắc Cẩu đạp một phát vào khoeo chân con tin, rút điện thoại ra nghe máy: "Mẹ nó, sao mày lại dẫn cảnh sát tới đây! Mau dẫn người tới cứu tao! Tao mà bị bắt thì mày cũng đừng hòng thoát!"

"Mày đùa với tao đấy à? Đó là cảnh sát hình sự đấy! Mày tưởng là đánh lộn hội đồng chắc?"

"Tao không quan tâm! Mày phải cứu tao!"

"Anh em, nói câu khó nghe, đã ra ngoài giang hồ thì phải nghĩ đến có ngày này. Mày mà dám hó hé một tiếng, tao sẽ xử con Đào!"

Hắc Cẩu gấp đến độ thở hồng hộc, gằn giọng: "Tao đệt mày! Mày dám động vào cô ấy một chút xem?!"

"Mày cứ xem tao có dám không!"

Anh Kiếm không chút lưu tình cúp máy.

Hắc Cẩu tức giận ném văng điện thoại, chiếc điện thoại đập vào tường vỡ làm đôi.

"Ngang cũng chết! Dọc cũng chết! Cùng lắm thì cả lũ chết chung!"

Hắc Cẩu hoàn toàn sụp đổ, kẹp Lãnh Ninh dịch ra phía ngoài hiệu sách. Lãnh Ninh có thể cảm nhận rõ ràng, con dao kề trên cổ mình đang run lên.

"Chìa khóa đâu?" Hắc Cẩu hỏi câu này trong khi mồ hôi to như hạt đậu không ngừng rơi xuống.

Lãnh Ninh từ từ đưa tay vào túi, ngón trỏ móc ra một chùm chìa khóa với đủ loại kích cỡ.

Hắc Cẩu liếc nhìn chùm chìa khóa, rồi lại nhìn cánh cửa sắt, tiếp tục kéo Lãnh Ninh đi về phía cuối con hẻm. Cánh cửa sắt đó là hy vọng cuối cùng của hắn, đợi khi thoát thân, hắn nhất định phải làm thịt thằng khốn kia. Hắn chết không quan trọng, nhưng Đào phải sống!

"Anh kẹp chặt quá, tôi không nhìn thấy lỗ khóa." Lãnh Ninh cầm chìa khóa, từ từ tiếp cận ổ khóa đã hoen gỉ trên cửa sắt.

Cậu vốn không có chìa khóa cửa sắt, việc lừa Hắc Cẩu ra ngoài chỉ là để tranh thủ cơ hội sống cho chính mình. Chỉ cần đầu của Hắc Cẩu lộ ra trong tầm mắt của cảnh sát, cậu sẽ có cơ hội được cứu.

Đây là giải pháp duy nhất mà bộ não cậu tính toán được. Nếu thất bại, cậu sẽ biến thành một cái xác.

Cậu cầm chìa khóa tiến sát lại ổ khóa, ngay khoảnh khắc sắp cắm chìa khóa vào, tay cậu bỗng nhiên buông lỏng, chùm chìa khóa nhanh chóng rơi xuống, va vào mặt đất phát ra một tiếng "loảng xoảng" giòn tan.

Lúc này, tim cậu đã vọt lên tới cổ họng, nhưng sắc mặt quả thật không hề lộ ra chút hoảng loạn nào: "Xin lỗi, tôi trượt tay."

Hắc Cẩu lúc này đã căng thẳng đến cực điểm: "Mày chơi tao đấy à! Muốn chết phải không?"

Lưỡi dao sắc bén do cọ xát nhiều lần đã rạch một đường trên da Lãnh Ninh, máu dính nhớp chảy dọc xuống cổ. Thế nhưng cậu không hề cầu xin, mà chỉ cố gắng bình tĩnh, từ từ cúi người, định nhặt lại chùm chìa khóa rơi trên mặt đất...

Theo động tác cúi người của cậu, hơn nửa cái đầu của Hắc Cẩu đã lộ ra.

Cậu chỉ đợi ba giây. Sau ba giây, nếu vẫn không có ai nổ súng, cậu chỉ có thể liều mạng một phen!