Chương 5

Gió cuốn theo những sợi tơ liễu bay vào tiệm sách, lấp lánh dưới ánh nắng.

Thế nhưng, cảnh tượng tươi đẹp này đã đột ngột chấm dứt khi con dao đó kề lên cổ Lãnh Ninh.

"Đừng nhúc nhích! Mày mà dám động đậy, tao gϊếŧ mày!"

Giọng nói mang âm hưởng miền Nam của Hắc Cẩu đột nhiên vang lên bên tai. Lưỡi dao phản chiếu ánh kim loại lạnh lẽo khiến sau lưng Lãnh Ninh toát ra một lớp mồ hôi lạnh.

"Hỏng rồi!"

Hà Nhạc là người đầu tiên dừng lại, báo cáo tình hình cho đội trưởng.

"Hắc Cẩu khống chế con tin vào trong nhà rồi, không nhìn thấy tình hình bên trong!"

Địch Diệp nhảy xuống từ đống gạch đá, vừa đi vừa nói vào bộ đàm: "Anh Tạ ra đàm phán, cố gắng kéo dài thời gian. Hà Nhạc, cậu dẫn người vòng ra sau, tìm lối vào, cẩn thận, đừng để Hắc Cẩu phát hiện. Tôi sẽ báo cho lính bắn tỉa ngay, phải đảm bảo an toàn cho con tin, khi cần thiết cứ bắn bỏ!"

"Rõ!"

"Rõ!"

Tiếng đồng đội đáp lại từ bộ đàm.

Tình huống này là điều Địch Diệp không lường tới. Một tuần trước, anh đã sơ tán vài hộ dân còn sót lại ở khu miếu Bảo Hoàng. Anh nhớ rất rõ tiệm sách cũ này không có người ở. Chàng trai đột nhiên xuất hiện đã phá vỡ kế hoạch tỉ mỉ của anh.

Bây giờ, việc bắt Hắc Cẩu đã trở thành thứ yếu, đảm bảo an toàn cho chàng trai kia mới là việc cấp bách nhất!

"Anh muốn làm gì?" Lãnh Ninh hỏi.

"Đưa tao ra ngoài, tao sẽ không gϊếŧ mày!"

Câu trả lời ngắn gọn của Hắc Cẩu giúp Lãnh Ninh nhận thức được tình cảnh hiện tại.

Kẻ bắt cóc là một tên tội phạm đang bỏ trốn, cảnh sát truy đuổi đã dồn hắn vào đường cùng. Mục đích của đối phương là trốn thoát khỏi đây, còn việc dọa gϊếŧ cậu chỉ là lời đe dọa trong lúc tuyệt vọng.

Lãnh Ninh trấn tĩnh lại, não bộ nhanh chóng xây dựng một phương án hợp lý nhất.

"Được, tôi đưa anh ra ngoài."

Lãnh Ninh nhận thấy tay đối phương đang run. Đồng thời, cậu còn ngửi thấy một mùi kim loại kỳ lạ.

Nếu cậu nhớ không lầm, người từng chơi đá sẽ có mùi kim loại tỏa ra từ cơ thể.

Kẻ bắt cóc đang khống chế cậu là một con nghiện. Vậy thì cảnh sát đối diện là cảnh sát phòng chống ma túy hoặc cảnh sát hình sự, khả năng họ có súng là rất lớn.

Cậu liếc nhìn tòa nhà cao nhất gần đó, là một tháp chuông cũ kỹ.

Khoảng cách đường thẳng từ tháp chuông đến chỗ cậu đứng không quá 50 mét, đủ cho tầm bắn của súng cảnh sát.

Nhưng góc bắn tốt nhất đã bị bức tường che khuất, cảnh sát sẽ không nổ súng.