Khi đó cậu chẳng có gì cả, thứ duy nhất cậu sở hữu là một bụng kiến thức.
Cậu cũng nghĩ như bao sinh viên nghèo khác, tin chắc rằng tri thức có thể thay đổi số phận. Thế nên suốt năm năm đại học, ngoài việc sinh hoạt điều độ thì cậu chỉ vùi đầu vào học, gần như dồn toàn bộ tâm sức cho các môn chuyên ngành.
Thỉnh thoảng, cậu lại mơ thấy người đàn ông đã từng cứu mình dưới sông Long Xuyên. Cậu luôn cảm thấy giữa cậu và người đàn ông này có một mối liên hệ sâu sắc, chỉ cần tìm được người này là có thể tìm lại quá khứ của chính mình.
Vì thế, cậu đã lên kế hoạch đến Long Xuyên làm việc từ rất sớm.
Từ Ninh Châu đến Long Xuyên, đi tàu cao tốc chưa tới hai tiếng, vậy mà Lãnh Ninh lại chọn xe khách, mất hơn bốn tiếng đồng hồ mới tới nơi. Lý do chỉ có một.
Con rùa cậu nuôi suốt bốn năm không được mang lên tàu.
Sau khi xuống xe, cậu lại đi bộ một quãng đường khá xa mới tìm được căn nhà cũ của ông nội Chu Hưng. Cậu không bắt taxi, vì nhân tiện muốn làm quen với môi trường xung quanh.
Hành lý của cậu chỉ có một chiếc vali và một bể kính nhỏ, bên trong là con rùa tai đỏ đang rụt đầu lại. Nó là con rùa cậu từng mua trong công viên, lúc ấy cậu cũng chẳng ngờ mình sẽ nuôi nó được đến tận bây giờ.
Căn nhà cũ nằm trong một con hẻm tồi tàn, hàng xóm xung quanh gần như đã dọn đi hết. Trên tường vài ngôi nhà còn viết chữ “GIẢI TỎA” to đùng. Gạch đá vụn vương vãi khắp nơi, nhưng chẳng có ai dọn dẹp.
Cậu đẩy cửa bước vào, một mùi ẩm mốc lập tức xộc thẳng lên mũi. Vô số sách được xếp ngay ngắn trên giá, đồ đạc phủ đầy bụi.
Có thể thấy ông Chu khi còn sống là người rất ngăn nắp, chỉ tiếc người đã mất, để lại một căn nhà đầy sách không ai chăm nom.
Nơi đây vốn là một hiệu sách, tầng một để bán, tầng hai dùng để ở. Từ sau khi ông Chu mất, cửa hàng cũng đóng cửa. Chu Hưng học xa, hầu như không về bao giờ. Nghe nói khu này sắp giải tỏa nên cậu ta cũng không định bán, chỉ để trống chờ đền bù.
Lãnh Ninh dọn dẹp đến tận nửa đêm mới xong tầng hai. Cậu trải tấm ga giường mang theo, đặt bể rùa lên bệ cửa sổ. Gió đêm thổi vào, mang theo một cảm giác yên bình đến lạ.
Cậu ra ban công châm một điếu thuốc. Vì không tìm thấy gạt tàn, cậu bèn tiện tay lấy một chậu cây đã khô héo để dùng tạm.