Chương 2

Lãnh Ninh đánh răng xong, lấy từ trong ví ra một xấp tiền, đếm đếm, tổng cộng mười hai tờ.

Cậu đặt tiền lên bàn Chu Hưng, nhưng lại bị Chu Hưng nhét trả lại.

"Qua bên đó còn nhiều chỗ cần dùng tiền, cậu tự giữ lấy mà tiêu. Với lại, tớ đâu thiếu chút tiền này của cậu?"

"Như vậy không hay."

"Có gì mà không hay? Lãnh Ninh, dù gì chúng ta cũng là bạn cùng phòng năm năm rồi, cậu cũng mang cơm cho tớ năm năm, lần nào thi cử cậu cũng giúp tớ khoanh vùng điểm quan trọng. Giúp được cậu tớ vui lắm."

Chu Hưng vừa nói, mắt đã rưng rưng: "Nếu không phải cậu nhất quyết tới Long Xuyên lập nghiệp, kiểu gì tớ cũng phải bám theo cậu thêm vài năm nữa."

Lãnh Ninh không nói gì thêm, lẳng lặng nhét tiền vào cặp sách của Chu Hưng.

"Tối nay có rảnh không? Tớ mời cậu ăn cơm."

"Chắc chắn rảnh rồi! Đây là lần đầu tiên cậu chủ động mời tớ ăn cơm đấy!"

Sau bữa cơm chia tay, Chu Hưng đã hơi ngà ngà say, bịn rịn khoác vai Lãnh Ninh: "Sang bên đó rồi phải tự chăm sóc bản thân cho tốt, có chuyện gì thì gọi cho tớ. Long Xuyên cách Ninh Châu không xa, đi tàu cũng gần, rảnh thì về chơi nhé."

Đối mặt với sự nhiệt tình của Chu Hưng, Lãnh Ninh chỉ khẽ "ừ" một tiếng.

Chu Hưng biết Lãnh Ninh đang trả lời cho có lệ: "Lãnh Ninh, cái gì cậu cũng tốt, chỉ là tính cách hơi lạnh lùng quá. Làm bạn cùng phòng với cậu năm năm, lúc nào tớ cũng có cảm giác không thể bước vào nội tâm của cậu được. Nhưng mà tớ cũng nghĩ thông rồi, có lẽ cậu bẩm sinh đã vậy, chứ không phải coi thường tớ."

Chu Hưng vừa nói vừa nấc lên một cái: "Tớ nói đúng không?"

Lãnh Ninh dừng bước, nhìn Chu Hưng say khướt: "Cậu nói đúng."

Lời Chu Hưng khiến cậu bất giác nhận ra, thì ra những hành vi tưởng như vô hại của mình cũng có thể khiến người khác tổn thương.

Kể từ khi có ký ức, Lãnh Ninh gần như chỉ sống ở Ninh Châu. Sau khi tỉnh lại, cậu không có hứng thú với bất cứ điều gì, giao tiếp xã hội đối với cậu cũng được, không có cũng chẳng sao, cậu cũng chưa từng nghĩ đến việc bỏ tâm tư vun đắp cho bất kỳ mối quan hệ nào.

Lý do cậu thi đại học cũng chỉ vì cảm thấy việc học tương đối không nhàm chán bằng những thứ khác.

Năm cậu thi đại học đã 20 tuổi, lớn hơn những đứa trẻ bình thường một chút. Khi bước vào phòng thi, cậu không cảm thấy khó chịu gì, lúc đề thi được phát ra, cậu cầm bút lên và bắt đầu viết lia lịa. Hầu hết các câu hỏi trong đề cậu đều làm được, kiến thức trong đầu không hề biến mất vì chứng mất trí nhớ.