Chương 1

Tiếng phanh xe chói tai vang vọng khắp con đường đèo quanh co. Một chiếc xe tải màu xanh tựa như con thú hoang mất kiểm soát, đã đâm gãy lan can bảo vệ và lao thẳng xuống vực sâu.

"Ùm!"

Bọt nước đột ngột tung lên cao hơn hai mét, chiếc xe tải đồ sộ trong nháy mắt đã bị dòng nước lạnh như băng nuốt chửng, chìm dần xuống đáy sông sâu thẳm.

Lãnh Ninh mở bừng mắt giữa cú va chạm dữ dội và cảm giác ngạt thở. Nước sông lạnh buốt tràn vào mũi và tai cậu, nỗi sợ hãi ập đến như thủy triều. Cậu nén cơn đau dữ dội, vùng vẫy tháo dây an toàn, liều mạng đạp cửa xe.

Nhưng tất cả những điều đó chỉ là hành động theo bản năng, vì cậu hoàn toàn không biết bơi.

Cơ thể không ngừng chìm xuống, l*иg ngực như sắp bị ép nổ tung, nước sông liên tục tràn vào mũi, miệng. Cậu muốn vươn tay níu lấy thứ gì đó nhưng chẳng nắm được gì, ý thức dần mơ hồ, cơ thể trở nên nhẹ bẫng.

Đột nhiên, dòng nước xung quanh bắt đầu dao động dữ dội, cánh tay cậu bị ai đó kéo mạnh, cơ thể bắt đầu từ từ nổi lên.

Bằng chút ý thức cuối cùng, cậu cố gắng mở mắt, muốn nhìn rõ người đã cứu mình. Thế nhưng, thứ cậu thấy chỉ là dòng nước đỏ ngầu màu máu. Người đó bị thương rồi, máu đỏ thẫm rỉ ra từ đùi, nhưng đối phương vẫn nắm chặt lấy cậu, như thể mạng sống của cậu quan trọng lắm vậy.

"Reng reng reng!"

Chuông báo thức đúng bảy giờ vang lên, Lãnh Ninh ngồi bật dậy từ giường tầng trên.

Giấc mơ này cậu đã mơ đi mơ lại rất nhiều lần rồi. Lần này, cậu suýt chút nữa là nhìn rõ được mặt người kia.

Năm năm trước, cậu suýt chết đuối, sau khi tỉnh lại thì bị mất trí nhớ. Bác sĩ nói đây là di chứng của việc thiếu oxy não.

Lãnh Ninh vớ lấy cốc nước, uống ừng ực một hơi cạn sạch, lúc này mới thoát ra khỏi cảm giác cận kề cái chết.

"Sắp tốt nghiệp rồi, cậu ký hợp đồng làm việc chưa?" Bạn cùng phòng Chu Hưng hỏi.

"Ký rồi."

"Là chỗ cậu thực tập đó hả?"

"Ừ."

"Định khi nào đi?"

"Mai."

Lãnh Ninh cầm bàn chải, nặn một vệt kem đánh răng.

"Tớ có một căn nhà cũ ở thành phố Long Xuyên, gần chỗ cậu làm lắm. Nếu cậu chưa có chỗ ở thì có thể đến đó ở tạm."

"Tiền thuê bao nhiêu?" Lãnh Ninh hỏi.

"Không lấy tiền của cậu."

"Cậu cứ lấy tượng trưng đi."

"Cậu nói gì vậy, tình cảm anh em mình thế này, sao tớ lấy tiền của cậu được? Nhưng nhà hơi cũ một chút, nếu cậu chấp nhận được thì ở bao lâu cũng được! Từ hồi ông tớ mất cũng không có ai trông coi, cậu qua đó dọn dẹp giúp tớ cũng tốt!"