Đội trưởng Địch Diệp làm việc nhanh gọn dứt khoát, người lại có phong cách giang hồ, giỏi nhất là dùng khí thế để áp đảo đối phương.
Gần đây, đội có một bác sĩ pháp y mới. Địch Diệp nhìn thế nào cũng thấy vị bác sĩ này yếu ớt mỏng manh, vẻ ngoài ba phần nét trẻ con, bảy phần ngọt ngào, không biết đã cai sữa hay chưa.
Một hôm, đội hình sự gặp phải một vụ án nghiêm trọng. Địch Diệp cầm hộp sữa canxi AD trêu chọc Lãnh Ninh trông có vẻ vô hại: "Đứng qua một bên mà mυ"ŧ sữa đi."
Lãnh Ninh lẳng lặng nhận lấy: "Cảm ơn."
Địch Diệp gạt đám cảnh sát trẻ đang bịt miệng nôn ọe sang một bên: "Tất cả lui ra sau!"
Anh liếc nhìn hiện trường vụ án, trong dạ dày quả thực cũng cuộn lên cảm giác buồn nôn.
Lãnh Ninh thản nhiên tiến lên kiểm tra thi thể, thao tác tới lui trên người nạn nhân, cuối cùng còn giải phẫu ngay tại chỗ. Xong xuôi, cậu cất dao mổ đi, lấy hộp sữa canxi AD ra uống một cách thản nhiên như không.
Địch Diệp: "Cậu… đang làm gì vậy?"
Lãnh Ninh: "Giải phẫu."
Địch Diệp: "?"
Lãnh Ninh: "Ồ, giờ thì đang uống sữa."
CP: Địch Diệp, Lãnh Ninh
Công cảnh sát hình sự trung khuyển, tự luyến hết thuốc chữa X Thụ pháp y lạnh lùng, IQ cao ngất