Chương 3

Tầm Mậu lạnh lùng nói: "Không có ý gì. Bảo hiểm tai nạn của bà có giá trị rất lớn, bà gặp chuyện thì các người có thể nhận được một khoản tiền không nhỏ. Xin chúc mừng. Ngoài ra, tôi đã gọi pháp y tới rồi. Muốn chứng minh mình trong sạch thì cứ ngồi yên ở phòng khách đợi kết quả giám định đi."

Dượng của Tầm Mậu không chịu nổi, xen vào: "Tầm Mậu, dù cô ruột cháu có thiếu tiền thế nào cũng không dám làm gì bà đâu, có còn chút tình người nào không? Cháu đừng sống bên ngoài lâu ngày rồi nghĩ rằng ai cũng đen tối như cháu. Ở đây còn có hàng xóm láng giềng, cháu đừng có nói năng hàm hồ."

Tầm Mậu đáp: "Chú nói cháu tâm địa xấu xa à? Cũng chẳng sao, ai cũng biết cháu là đứa vô học, nên có suy nghĩ lệch lạc một chút cũng là chuyện thường tình."

Tầm Ngọc Trân tức giận: "Đúng là nên gọi bố cháu đến xem cái bộ dạng này của cháu. Cháu đúng là thiếu dạy dỗ!"

Tầm Mậu "Ồ" một tiếng, nhướn mày: "Cô nghĩ hôm nay ông ta có mặt mũi đến đây không? Trước đây ông ta dám đánh cháu khi cháu còn yếu thế. Còn bây giờ... để ông ta thử đυ.ng vào người tôi lần nữa xem?"

Tầm Ngọc Trân định nói gì nữa thì bị bà Trình Khánh Hồng ngăn lại. Bà Trình nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Thôi thôi, mọi người đừng giận nhau nữa. Bây giờ các cô phải nghĩ xem hậu sự của cụ Lý phải làm sao chứ? Tiểu Mậu nói đùa thôi mà, làm gì có chuyện gọi pháp y đến thật..."

Bà còn chưa dứt lời thì đã phải muối mặt. Hai pháp y xách hộp dụng cụ đứng ở cửa cất tiếng hỏi lớn: "Đây có phải là số 308 ngõ Nhạc không?"

Tầm Mậu đứng dậy: "Phải, tôi đã gọi điện. Hai vị mời đi theo tôi." Nói rồi cô ấy dẫn pháp y vào phòng bà Lý. Tầm Ngọc Trân thấy vậy tức đến tái mặt, định nổi cơn tam bành thì bị Tầm Mậu trừng mắt nhìn lại.

Mẹ con Giang Lai biết mình đến không đúng lúc, nói vài câu chia buồn với người nhà họ Tầm rồi lặng lẽ rời đi. Khi ra khỏi cửa, cô thấy hai vệ sĩ mặc đồ đen đứng cạnh cổng, trước cửa đỗ một chiếc xe hơi sang trọng, người lái xe đeo găng tay trắng, hẳn là tài xế. Bà Trình Khánh Hồng cảm thán: "Ngày xưa mẹ thấy Tiểu Mậu là đứa trẻ thông minh đáng yêu, không ngờ bây giờ lại tàn nhẫn với người nhà đến vậy. Nhưng nghĩ lại cô bé cũng đáng thương. Mười mấy tuổi đã rời bỏ gia đình, không biết những năm qua đã sống như thế nào."

Giang Lai không nói gì, trong đầu cô vẫn văng vẳng hình ảnh đôi mắt đỏ hoe của Tầm Mậu. Tàn nhẫn sao? Cũng chưa chắc. Cô luôn cảm thấy có lỗi với cô gái nhỏ hơn mình hai tuổi này. Hôm Tầm Mậu bỏ nhà đi, Giang Lai đã tình cờ thấy. Lúc đó, cô đã định đuổi theo để mời Tầm Mậu về nhà mình ở tạm, nhưng đuổi được một quãng thì đã không theo kịp nữa. Nếu lúc đó cô kiên trì tìm Tầm Mậu, liệu mọi chuyện có khác đi không? Giang Lai lắc đầu, có lẽ cũng không thể thay đổi được gì.