Chương 2

Những ngón tay thon thả lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt, nổi bật trên nền tường vàng úa, tạo nên một sự tương phản đến kỳ lạ.

Còn chưa viết xong chữ "Lương Huệ Vương" trong trang sách mà nàng đang chép, thì nàng đã nghe thấy tiếng chân bước gấp gáp từ xa vọng lại rồi.

Chỉ một lát sau, A Long ca ca đã đến nơi.

Tiếng chìa khóa lách cách vang lên, rồi cánh cửa gỗ bị khóa suốt đêm kêu rắc một tiếng và chậm rãi mở ra.

Ánh sáng ban mai chói chang chiếu thẳng vào mắt, khiến nàng phải quay đầu để tránh đi.

Lý Long lớn hơn Nguyệt Trì hai tuổi, năm nay chàng ấy cũng vừa tròn mười lăm tuổi.

Khác hẳn với muội muội mình mình quanh năm chỉ quanh quẩn trong căn bếp chật hẹp này, thì Lý Long lại quen với dãi nắng dầm mưa, nên có làn da rám nắng, dáng người cao ráo, và khi khoác lên mình bộ áo dài nho sinh, chàng ấy lại toát lên mình vẻ tuấn tú, phong nhã của một thư sinh.

Chàng ấy vội vàng bước đến bên nàng, vừa đỡ nàng dậy vừa lấy ra hai chiếc bánh bao nóng hổi: “Muội muội, ca vừa mua bánh bao thịt đây, mau ăn chút cho đỡ đói đi.”

Nhưng Nguyệt Trì lại im lặng không nói lời nào.

Nàng khẽ đứng dậy, gót chân vừa chạm đất liền vang lên tiếng leng keng lạnh buốt của xiềng xích.

Nét nhu hòa trên má nàng chợt tan biến, hàng mi rũ xuống cũng không thể che được ánh nhìn căm ghét trong đôi mắt ấy.

Nụ cười trên mặt Lý Long chợt đông cứng lại. Chàng ấy áy náy lục lọi trong người, rồi lấy ra hai miếng cao dán: “Muội muội, để ca dán cho muội nhé, sẽ đỡ đau hơn một chút đấy.”

Nguyệt Trì đáp lại, giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Chỉ e vết thương ngoài da có lành, thì trong lòng vẫn chẳng yên. Chỉ khi ca chấp thuận điều mà muội mong muốn, muội mới thực sự được giải thoát.”

Lý Long nhíu mày: “A Phượng! Sao muội cứ khăng khăng như thế hoài vậy? Ca đã nói biết bao nhiêu lần rồi, nữ tử như muội mà rời khỏi cửa là sẽ bị kẻ xấu bắt cóc, rồi sa vào chốn ô uế, lúc ấy chẳng khác nào là sống không bằng chết đó!”

Nguyệt Trì ngẩng đầu lên, bình tĩnh đáp: “Ca ca, muội cũng đã nhắc với ca biết bao nhiêu lần rồi mà. Ở lại đây thì có chắc sẽ yên ổn không? Chuyện ba năm trước vẫn còn sờ sờ ra đấy, ca quên rồi sao? Hắn ta suốt ngày cờ bạc, đêm đến thì đi tìm kỹ nữ. Ca tưởng hắn ta sẽ mãi gặp vận may à? Hay cho rằng mấy ả đào tơ kia sẽ không moi sạch tiền trong túi hắn ta?”