Phong An đang đứng bên lò hương để thêm nguyên liệu vào, thì bất chợt nghe dưới sân có vài tiếng gọi lác đác "đại ca". Chàng ta vội vàng thò đầu ra khỏi lan can, nhiệt tình nói:
"Ca nhi định đi học à? Tiểu nhân đã dặn nhà bếp chuẩn bị bữa sáng sớm hơn một chút rồi, ca nhi ăn xong hãy đi nhé."
Thật lòng mà nói, Phong An là một người sống an phận thủ thường, dung mạo cũng chẳng đến nỗi nào. Da chàng ta ngăm đen, khuôn mặt đoan chính, đầu đội mũ đào nhọn, khoác lên mình chiếc áo vải xanh giản dị, trông cũng gọn gàng và sạch sẽ đó.
Chỉ tiếc rằng đôi mắt chàng ta cứ đảo qua đảo lại liên tục, lộ rõ vẻ lanh lợi quá mức. Trong mắt Lý Long, dáng vẻ ấy lại gợi nhớ đến người phụ thân hồ đồ mà chàng ta từng giúp việc, với vẻ mặt lấm la lấm lét và nụ cười gian xảo.
Chàng ấy quát mắng:
“Ta bảo ngươi ở đây thì lo mà làm việc đi, cái thói nịnh bợ ấy giữ lại mà thể hiện với Bảo Nhi là đủ rồi! Còn không mau cút xéo đi, đồ đầu trâu mặt ngựa, dáng vẻ đáng khinh, nhìn thôi đã thấy buồn nôn!
Nói xong, chàng ấy sải bước bỏ đi.
Phong An bị mắng oan, trong lòng chàng ta dâng trào nỗi xấu hổ và uất ức, lại còn nghe đám người xung quanh cười khúc khích, vừa chỉ trỏ vừa nhạo mình không ngừng.
Thọ An ném chiếc giẻ lau vào chậu gỗ, cười hả hê: “Nhìn cái dáng vẻ kiêu ngạo thường ngày của hắn mà xem, hôm nay bị mắng cho chẳng dám hé miệng luôn kìa! Đúng là cái loại nịnh bợ không đúng chỗ, vuốt đuôi ngựa mà lại trúng ngay chân nó!
Minh vừa sắp xếp lại ấm đồng xong, liền cất giọng tiếp lời: “Không biết hắn cho người ta uống thuốc mê hồn gì, lại tưởng chỉ cần thay phụ thân làm mối với một tiểu cô nương là đã có thể làm chủ nhân rồi hay sao?”
Đến cả Bình An, đứa nhỏ tuổi nhất trong đám, cũng không nhịn được mà chen lời, nó vừa treo vò rượu lên vừa hừ một tiếng: “Hắn nằm mơ giữa ban ngày à? Chỉ cần ca ca còn ở đây một ngày, thì con tiểu đào hồng kia đừng hòng mà bước qua cửa nhà ta dù chỉ là nửa bước!”
Phong An lắng nghe hết những lời châm chọc ấy, ánh mắt chợt tối sầm lại.
Những kẻ đang giễu cợt chàng ta đều là đám người thường ngày hay đi gây sự, khích bác người khác.
Trong lòng chàng ta đang dâng trào cơn tức giận xen lẫn sự xấu hổ, muốn nổi khùng lên nhưng một mình chàng ta thì làm sao mà địch nổi với cả đám bọn họ được.