Sau vụ ám sát ngày hôm đó, sát thủ Bắc Tấn đã cắn lưỡi tự vẫn ngay tại chỗ, còn ta thì phải nằm liệt giường cả tháng trời mới có thể dậy được.
Vết thương trên vai đã để lại một vết sẹo lớn, khi trái gió trở trời lại đau âm ỉ.
Ta vẫn nhớ như in lúc hôn mê, trước giường luôn có một bóng người chạy tới chạy lui. Ta cảm thấy bản thân không đến nỗi nguy hiểm tính mạng, chỉ là đau đớn, đau đến mức nước mắt không ngừng rơi.
Ta nắm lấy một góc áo bào thêu rồng của hắn, vừa khóc vừa cầu xin: "Xin ngươi, ta muốn gặp cha mẹ."
Tiêu Sở Hành thoáng lộ vẻ do dự, rồi nói: "A Thích, mẫu hậu đã hạ chỉ cấm cung ba ngày, không ai được ra vào hoàng cung."
Nghe vậy, ta đột nhiên chẳng muốn nói chuyện với hắn nữa.
Nhưng nhìn hắn những ngày qua tất bật lo lắng cho ta, ta cũng không nỡ làm khó, chỉ lật người lại, nắm chặt áo bào của hắn, mắt đẫm lệ: "Vậy ngươi đừng đi, ta sợ bóng tối."
Tay ta được Tiêu Sở Hành nắm chặt, hắn khẽ đáp: "Được."
Giọng Tiêu Sở Hành dịu dàng đến mức khiến ta cảm thấy rằng cái hoàng cung mà ta từng vô cùng ghét bỗng chốc cũng không đáng ghét lắm.
Làm sao ta có thể ngờ được rằng một ngày nào đó ta cũng bị mê hoặc bởi sắc đẹp.
Ta ghét cái cảm giác mất kiểm soát này, nhưng cũng hơi mong chờ những khoảnh khắc như thế.
Ta nghĩ chắc mình bị giam quá lâu nên mới có những suy nghĩ điên rồ như vậy.
Sau khi tỉnh lại, ta biết thêm một sự thật: trong những ngày ta dưỡng thương, Tiêu Sở Hành cũng phải quỳ trong từ đường suốt một tháng trời. Mỗi ngày sau khi tan học, hắn lại phải đến đó quỳ.
Nói đến Tiêu Sở Hành, hắn đã sắp đến tuổi đăng cơ mà vẫn bị mẹ phạt quỳ ở từ đường, thật sự xấu hổ. Đặc biệt hơn, hắn còn là thiên tử, lại càng xấu hổ.
Biết tin, ta lập tức bảo cung nữ mỗi ngày mang cho hắn một bát chè ý dĩ bách hợp nóng hổi, coi như là chút an ủi cho cả hai chúng ta.
Mặc cho đó có phải là sát thủ của Bắc Tấn hay không, những mũi tên lạnh lùng muốn lấy mạng chúng ta ở ngoài hoàng cung quả thật là nhiều vô kể.
Ta lại nhớ đến "Kính hoa thủy nguyệt".
Dù câu chuyện này có thật hay không thì đạo lý vẫn giống nhau: chỉ cần thời loạn còn là thời loạn, thì nơi phồn hoa nhất cũng sẽ hỗn loạn, bên ngoài hoàng cung là loạn, bên trong hoàng cung cũng là loạn, chỉ là mỗi nơi có một kiểu loạn khác nhau, mỗi nơi có một nỗi bất mãn riêng.
Chỉ cần một ngày thiên hạ chưa thống nhất thì những vụ ám sát như thế này sẽ chỉ ngày càng gia tăng, những người quyền quý như ta và Tiêu Sở Hành trong cung, muốn ra ngoài mà không vướng bận gì, quả thật là hy vọng mong manh.
Cũng từ ngày đó, Thái hậu Chiêu Từ đã hạ chỉ——không có chỉ dụ của thái hậu, ta và Tiêu Sở Hành không được phép ra khỏi hoàng cung.
Chỉ dụ này vừa ban xuống, cả cung đều tuân theo nghiêm ngặt.
Xem kìa, bất kể Tiêu Sở Hành bao nhiêu tuổi, người làm chủ trong cung rốt cuộc vẫn là Thái hậu nương nương.
Thực ra ta cũng hiểu được tấm lòng của Thái hậu nương nương.
Dù Nam Cảnh đã thống nhất, nhưng chưa được bao lâu, bên ngoài hoàng cung vẫn đầy rẫy nguy hiểm. Nếu Tiêu Sở Hành xảy ra chuyện, có lẽ Nam Tiêu sẽ lại chia năm xẻ bảy, chuyện điên rồ "Kính hoa thủy nguyệt" sẽ lại tái diễn.
Hắn quả thật là bảo bối của Nam Tiêu!
Sau chuyện này, ta lại trở về làm khách quen trên tường Bắc Mang.
…
Vào ngày lễ đăng cơ của Tiêu Sở Hành, văn võ bá quan đều tề tựu để chúc mừng hoàng đế.
Vì chưa có danh phận nên rất nhiều yến tiệc trong cung ta không được phép tham dự, đặc biệt là những yến tiệc có mặt các quan lại.
Nhân dịp này, Tiêu Sở Hành đã sai Chu công công dẫn ta đến hậu uyển. Ở đó, ta gặp được mẹ và tỷ tỷ, còn cha thì không, vì nam nhân không được tùy tiện ra vào hậu cung.
Dẫu vậy cũng đủ để ta rất cảm kích Tiêu Sở Hành rồi.
Mẹ ta nắm tay ta, mắt đẫm lệ, nói: "A Thích của mẹ đã lớn rồi."
Bà cứ lặp đi lặp lại câu đó, ta đột nhiên cảm thấy hoang mang, ta nhận ra bà dường như không còn là người mẹ trong ký ức của ta nữa.
Mẹ trong ký ức của ta không có tóc bạc, cũng hiếm khi khóc, trong ký ức bà luôn cười, nụ cười rất đẹp.
Không chỉ mẹ, mà cả tỷ tỷ ta cũng khác.
Tỷ ấy đã trở nên xinh đẹp hơn, nghe nói mấy ngày trước mới được gả cho con trai thứ của Tuyên Bình hầu Thương Trọng Huy. Vốn hai bên má tỷ có lúm đồng tiền rất duyên, nhưng nhiều năm trôi qua, chúng đã nhạt dần, nhạt đến mức gần như không còn thấy nữa.
Họ đột nhiên giống như hai người xa lạ, xa cách đến mức khiến ta cảm thấy còn không thân bằng Tiêu Sở Hành.
Đó là lần đầu tiên ta hiểu được thế nào là "vật đổi sao dời".
Hàn huyên một hồi rồi cũng phải biệt ly, mẹ và tỷ tỷ không lộ ra quá nhiều lưu luyến, ta dường như... cũng không có.
Khi yến tiệc kết thúc, Tiêu Sở Hành dắt một con ngựa đến, hỏi ta có muốn đi gặp cha và ca ca không.
Ngoài dự liệu của hắn, ta lại bật khóc, lắc đầu quầy quậy.
Tiêu Sở Hành không hiểu, giơ tay lên, rồi lại buông xuống, cuối cùng bắt đầu bối rối: "A Thích... không phải ngươi... luôn muốn gặp cha mẹ hả?"
Ta không nói được gì, chỉ khóc không ngừng, cuối cùng khóc đến lịm đi.
Bởi vì ta đột nhiên nhận ra, ta đột nhiên hiểu được, hiểu được trong câu chuyện "Kính hoa thủy nguyệt", tại sao tên đào ngũ cuối cùng lại treo cổ dưới gốc liễu khô.
Ta cảm thấy sợ hãi.
Lần nữa tỉnh lại, ta đã nghe nói Tiêu Sở Hành lại bị Thái hậu nương nương phạt quỳ ở từ đường, vì bà phát hiện hắn tự ý cho ta gặp mẹ.
Ta bảo cung nữ trang điểm rồi tự mình đến gặp Thái hậu nương nương.
Lúc đó bà đang xem một cuốn kinh Phật, thấy ta đến thì buông tiếng thở dài nặng nề.
Ta quỳ xuống nhẹ nhàng: "Nương nương, đạo lý A Thích đã hiểu. A Thích xin cảm tạ sự tiên kiến và tấm lòng của Thái hậu nương nương, xin đừng trách tội hoàng thượng nữa."
Thái hậu nương nương không nói gì, chỉ bảo ta lui xuống.
Ta đến từ đường, thấy bóng lưng của Tiêu Sở Hành dường như rất cô đơn. Ta bước đến, quỳ xuống tấm đệm bên cạnh hắn.
Tiêu Sở Hành vẫn cúi đầu, không nhìn ta: "Ta chỉ muốn ngươi vui, nhưng ta không hiểu tại sao ngươi lại buồn đến vậy."
Ta muốn đáp lời nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu, chỉ có thể đưa đầu lại gần, khi Tiêu Sở Hành quay đầu lại, ta khẽ chạm môi vào môi hắn.
Trong ánh mắt ngạc nhiên của Tiêu Sở Hành, ta mỉm cười đáp lại: "Tiêu Sở Hành, còn nhớ không? Chè ý dĩ bách hợp, đây là tín hiệu hòa giải của chúng ta."
…
Nghe nói, chỉ cần đợi Tiêu Sở Hành đại hôn, Thái hậu sẽ trả lại quyền chấp chính.
Nhưng ai cũng hiểu rõ, dựa vào uy tín của Thái hậu Chiêu Từ trong triều đình, nếu bà chưa muốn trả thì cớ nào cũng có.
Mấy ngày nay, số lần Tiêu Sở Hành đến cung Tê Phượng của ta ngày càng nhiều.
Ta đương nhiên không tin vào chuyện hoàng đế chuyên sủng, càng không tin chuyện này sẽ xảy ra với ta, toàn là điều xa vời.
Dù có yêu đến mức khắc cốt ghi tâm thì cũng chỉ là trong khoảnh khắc.
Hơn nữa trong những năm qua, khi ta và Tiêu Sở Hành có xung đột, lần nào cũng là ta cúi đầu dỗ dành hắn, nói về sự ăn ý, thì có, nhưng nói về tình yêu? Đó là chuyện vô lý.
Phận sống nhờ người khác, lại còn là sống nhờ trong hoàng gia, thì cái đầu này dẫu sao vẫn phải cúi.
Hơn nữa, giả dụ hoàng đế chuyên sủng là thật thì cũng chưa chắc là chuyện tốt.
Những người quyền quý ở trong cung lâu năm đều có một căn bệnh——đa nghi, cặp mắt của họ bén như dao, sẵn sàng găm vào người bất kỳ kẻ nào, dẫu là thân thuộc nhất, chỉ để giải tỏa mối nghi trong lòng - thứ mà đôi khi chỉ là do họ tự huyễn hoặc.
Còn ta, người trong tình huống giả định là được chuyên sủng, không khác gì một cái bia ngắm di động, cứ lượn qua lượn lại trước mặt, kí©h thí©ɧ đến mức những con dã thú đa nghi nhất cũng phải sống dậy, lao vào cắn xé.
Cái hoàng cung tù túng này có thể khiến người ta phát bệnh.
Như lúc này, càng gần đến ngày đại hôn, ta càng cảm thấy buồn chán, khiến Tiêu Sở Hành cũng phải chú ý.
Một ngày nọ, hắn hỏi ta có muốn ra khỏi cung, về nhà ở vài ngày không, đến ngày đại hôn thì quay lại cung.
Chỉ cần ta gật đầu, chắc chắn Tiêu Sở Hành sẽ đi cầu xin Thái hậu nương nương.
Ta giả vờ suy nghĩ một lúc, rồi cười nói không cần, vốn dĩ đã nhiều năm không gặp, có khi cha mẹ ta đã quên mất đứa con gái nhỏ này rồi.
Tiêu Sở Hành không gặng hỏi tiếp.
Thực ra lời của ta chỉ nói một nửa.
Nửa còn lại, là vì sợ hãi.
Ta sợ một khi về rồi, sự phồn hoa ngoài cung khiến ta không còn can đảm quay lại nữa. Như vậy thì nhà họ Cao sẽ kết oán với hoàng đế.
Dù nhà họ Cao bề ngoài đứng về phía Thái hậu, nhưng nếu xa cách với hoàng đế thì cũng chẳng phải là chuyện tốt.
Và hơn tất thảy... nỗi sợ tột độ khiến ta không dám quay về là sợ phát hiện những hy vọng thời thơ ấu đã trở thành cỏ dại mọc đầy trong thành.
Giấc mộng Nam Kha tan vỡ, kính hoa thủy nguyệt, mới là lưỡi dao sắc bén nhất trong cuộc đời dài đằng đẵng, đủ sức giáng một đòn chí mạng vào những kẻ không phòng bị.
Nếu thật sự phải đối mặt với chuyện như vậy, ta nghĩ ta cũng sẽ giống như Tiểu Cửu trong câu chuyện kia, treo cổ dưới gốc liễu khô bên ngoài thành.
Ta đã qua cái tuổi khóc lóc ăn vạ nên không thể tùy hứng nữa. Giờ đây, chỉ một lần bước hụt cũng có thể kéo theo cả nhà bị liên lụy.
Nhưng ta cũng không muốn Tiêu Sở Hành phải suy nghĩ nên đã thủ thỉ với hắn: "Tiêu Sở Hành, ta sợ lắm. Ta sợ sau này ở trong cung, mọi người chỉ nhớ ta là Hoàng hậu Minh Ý của ngươi, không còn ai nhớ tên thật của ta nữa."
Tiêu Sở Hành lộ vẻ mất mát hiếm thấy, nói: "Đừng lo, người khác cũng chỉ nhớ niên hiệu của trẫm là Gia Khải, có ai nhớ trẫm là Tiêu Sở Hành đâu."
Nhưng ta hy vọng trên thế giới này vẫn có người nhớ đến ta, rằng từng có một ta bước qua cuộc đời, chứ không phải là Hoàng hậu Minh Ý của Nam Tiêu.
Bởi vì chỉ cần có người khác nhớ, thì đồng nghĩa với việc cha mẹ ta sẽ nhớ.
Trong truyện nói rằng, nếu khi còn sống không ai nhớ đến, sau khi chết sẽ thành cô hồn.
Thật đáng sợ.
"Tiêu Sở Hành, ít nhất, ít nhất khi không có người khác, ngươi hãy luôn gọi tên ta, được không?"
Ta nhìn hắn đầy mong đợi, dù ta không biết mong đợi đó cụ thể là gì.
Thế nhưng, cuối cùng chỉ đợi được lời từ chối thẳng thừng của Tiêu Sở Hành: "Điều đó là không thể. Cao Thích, đừng mơ tưởng hão huyền nữa."