Sự việc qua đi, ngày hôm sau không thấy Tiêu Sở Hành nhắc lại dù chỉ là một lời.
Ta càng nghĩ càng tức, hắn chẳng khác gì những gã phụ tình trong truyện!
Ta tức không chịu được, bèn xách váy chạy đến điện Càn An để dạy Tiêu Sở Hành một bài học.
Lúc đó Tiêu Sở Hành đang dùng bữa trưa, ta chống cằm nhìn hắn, hắn cũng không thèm liếc nhìn ta, chăm chú ăn cơm.
Ta hơi sốt ruột.
Chẳng lẽ Tiêu Sở Hành thật sự chỉ nói cho vui?
Nếu hắn chỉ nói cho vui, vậy cá nướng, trứng chim, cha mẹ ta phải làm sao đây?
Ta càng nghĩ càng lo, túm lấy tay áo hắn, hỏi: "Tiêu Sở Hành, lời ngươi nói ở từ đường hôm qua... ừm ừm!"
Tiêu Sở Hành lập tức bịt miệng ta, ta nhìn hắn, thấy lông mày hắn nhíu lại, tai đỏ ửng, ánh mắt tràn đầy vẻ xấu hổ.
Những cung nữ và thái giám xung quanh lại một lần nữa cúi thấp đầu.
"Ta không quên." Lúc này cổ và mặt Tiêu Sở Hành đều đã đỏ, "Nhưng ngươi đừng nói ra."
Ta chớp mắt: Tại sao?
Hắn ho một tiếng: "Vì nếu ngươi nói ra, sẽ không linh nghiệm nữa."
Ta gật đầu ngoan ngoãn.
Chúng ta đã có bí mật riêng, nhưng điều đó vẫn không ngăn được Tiêu Sở Hành tiếp tục khıêυ khí©h ta, chỉ là quan hệ giữa chúng ta đã thân thiết hơn trước rất nhiều.
Ta vẫn thường đóng giả làm thư đồng của Tiêu Sở Hành, cùng những công tử vương tôn khác nghe thái phó giảng "kinh", giảng về chiến loạn tám vương phương Bắc, về sự thái bình thịnh trị phương Nam, về binh pháp Tôn Tử, đạo Khổng Mạnh...
Ta thấy chán nên nghĩ cách bày trò. Ta giơ tay, hỏi thái phó đang ngồi trên cao: "Nếu chiến loạn giữa tám vị vương phương Bắc nghiêm trọng như vậy, tại sao chúng ta không nhân cơ hội này xuất binh đánh thẳng vào thành của vua Bắc để dạy hắn một bài học ạ?"
Họ không nhớ, nhưng ta thì nhớ, nghĩ đến là ta lại tức giận: "Dạy cho lão vương phương Bắc một bài học, xem hắn còn dám viết những bài thơ dơ bẩn mắng hoàng đế và thái hậu của ta không!"
Ta còn giả vờ đấm vài quyền vào không khí.
Những người phía dưới cười ngả nghiêng, Tiêu Sở Hành bất đắc dĩ kéo ta ngồi xuống.
Lão thái phó tức giận đến mức râu tóc dựng đứng, chỉ vào ta nói: "Chuyện triều chính đâu phải trò đùa đơn giản như vậy?"
"Ngươi ngươi ngươi! Công tử nhà nào nhanh khai tên ra! Ta nhất định sẽ gọi phụ thân ngươi đến, để ông ấy dạy dỗ ngươi thật kỹ!"
Ta ấm ức nhìn Tiêu Sở Hành, mặt hắn lại lạnh như tiền, rõ ràng không định giúp ta.
Ta khổ sở đứng dậy, nhưng lại nghe người bên cạnh cất giọng lạnh tanh: "Vì trẫm còn nhỏ. Trong triều tuy nhiều tướng nhưng lại ít tướng tài, không có người dẫn quân đánh phương Bắc, đành bỏ lỡ cơ hội thống nhất."
Ta chớp mắt nhìn hắn, cả lớp học đột nhiên yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng nước chảy.
Lão thái phó vốn đang giận dữ cũng chỉ thở dài, sau đó bỏ qua, tiếp tục giảng bài.
Còn ta dường như lại thêm một bài học, từ đó về sau không dám cãi lại thái phó nữa.
Những ngày sau đó vẫn chán ngắt, ta thường ngủ gật trong lớp, có lần suýt ngã vào lòng Tiêu Sở Hành.
Lúc đầu hắn còn giúp ta che giấu, nhưng sau nhiều lần, hắn chỉ đành bất lực đỡ ta dậy, để ta một mình đối mặt với cái nhìn giận dữ của thái phó.
Sau đó ta bị đuổi ra ngoài phạt đứng.
Đứng ngoài phòng, sau lưng ta là tiếng giảng bài buồn tẻ, trước mắt ta là cảnh hoa nở, hoa tàn, bốn mùa thay đổi.
Ta không thích đi học, Tiêu Sở Hành biết rõ.
Thái phó ở thái học chỉ dạy được mưu lược trị quốc, còn thuật làm vua, cả phương Nam chỉ có thái hậu mới dạy được.
Bởi vì ta chắc chắn sẽ trở thành hoàng hậu tương lai của Tiêu Sở Hành nên mỗi khi hắn đến cung Cô Phương nghe thái hậu giảng bài, ta đều phải đi theo mài mực.
Trong vòng một nén nhang, ta chắc chắn sẽ ngủ gật. Mỗi lần như vậy, Tiêu Sở Hành đều cười nhạo ta, ta lại lén lút khi thái hậu không nhìn thấy mà trừng mắt với hắn.
Thái hậu đối với ta rất tốt, không như thái phó, sẽ không phạt ta vì học hành không thông, chỉ nói: "Thôi, vậy cũng tốt, hậu cung không được tham chính. Vốn dĩ mỗi người có một con đường khác nhau."
Xem kìa, người hiểu ta nhất chính là thái hậu, biết ta vốn dốt nát, có chuyện không thể cưỡng cầu.
Bà chỉ cần mỗi ngày thưởng cho ta chút bánh kẹo, ta sẵn sàng mài mực cho Tiêu Sở Hành một cách chăm chỉ.
Dù lưng mỏi tay đau, ta cũng tự lừa dối bản thân rằng ta đang vui vẻ.
Hơn nữa, Tiêu Sở Hành cũng có lương tâm, mỗi lần từ cung Cô Phương trở về cung Tê Phượng, hắn đều mang theo một lọ dầu xoa, ngoài lưng là chỗ không tiện, còn tay chân hắn đều xoa kỹ cho ta.
Khi đó, ta cảm thấy hắn thật sự cũng không tệ, ngoài việc không thể chung tình với một người, làm chồng... cũng khá ổn.
Khi trời mưa hắn chủ động che ô cho ta, ngày tuyết hắn sẵn sàng cõng ta đi hết con đường cung đình khó đi, tự tay nướng khoai cho ta, tối kể chuyện để dỗ ta ngủ, khi thái hậu phạt ta chép cung quy, hắn luôn vừa mắng ta ngốc vừa chép giúp ta, còn ta chỉ cần ngồi chống cằm ăn bánh rồi thúc hắn chép nhanh lên.
Nói đến đây, ta luôn học cung quy không tốt, khiến ma ma dạy lễ nghi mấy lần muốn từ quan, và trong đó, sự nuông chiều của Tiêu Sở Hành đóng vai trò rất lớn.
Khi còn ở phủ, cha mẹ đã không hay quản thúc ta, tỷ tỷ và ca ca lại quen với việc giúp ta dọn dẹp hậu quả, cho nên ta vốn là cô con gái được che chở mà lớn lên.
Có lẽ vì vậy nên từ khi vào cung, người ta cảm thấy có lỗi nhất chính là ma ma dạy lễ nghi.
Yêu cầu báo đáp của Tiêu Sở Hành cũng đơn giản, chỉ cần ta ôm hắn: sau khi thiết triều phải ôm hắn, bị thái hậu mắng phải ôm hắn, từ trường học về cũng phải ôm hắn, tâm trạng không tốt lại càng phải ôm hắn.
Ôi chao —
Hắn đúng là một con mèo con đáng yêu.
Nếu phải đánh giá thì Tiêu Sở Hành còn dễ dỗ hơn cả đàn chim sẻ của ta.
Có lẽ vì chúng ta chắc chắn sẽ trở thành vợ chồng, ngoài những lão thần cổ hủ ở triều đình nói mấy câu "nam nữ thụ thụ bất thân" ra thì trong cung không ai nói thêm gì.
Cũng may dân gian đời này cởi mở nên mới có được cái lợi này.
Ngay cả vị nữ quan luôn tận tụy giám sát hành vi của hoàng đế cũng không nói gì, càng không chạy đến cung Cô Phương báo cáo lỗi sai của hoàng đế như trước kia nữa.
Ta, giống như một quân cờ đặc biệt trong ván cờ thị phi nơi cấm cung.
Hoàng đế chỉ có thể tìm được chút bình yên khi ở gần ta, dựa dẫm vào ta.
Nhưng thường thì nơi yên bình lại là nơi ẩn chứa nhiều nguy hiểm nhất.
Câu này là thái hậu dạy Tiêu Sở Hành, ta luôn mài mực bên cạnh nên cũng biết.
Khi hai mẹ con họ học riêng, ta sẽ không ở đó. Ví dụ như khi thái hậu giảng cho Tiêu Sở Hành những thứ mà cả đời ta cũng không dùng đến như "thuật làm vua", ta ở hay không cũng không quan trọng, còn nếu là chuyện cơ mật triều chính, ta buộc phải rời đi.
Những lúc đó ta sẽ về cung Tê Phượng.
Mấy con chim non Tiêu Sở Hành bắt cho ta trước đây giờ đã lớn hơn, suốt ngày líu lo, cũng có thể giải khuây.
Nhưng phần lớn thời gian, ta chỉ ngủ.
Không biết từ khi nào, ta vốn hoạt bát thích náo nhiệt, giờ cũng quen với việc nằm ngủ dưới cửa sổ phía tây.
Ánh nắng ấm áp chiếu qua khung cửa, rọi lên người ta, khiến ta cũng trở nên ấm áp.
Rồi không ngoài dự đoán, cái quạt trên mặt ta sẽ bị Tiêu Sở Hành giật lấy, ta lập tức tỉnh dậy, ôm gối ném về phía hắn.
Tiêu Sở Hành luôn né được, ta lại ném tiếp, lúc đó cung Tê Phượng vốn lạnh lẽo mới có chút náo nhiệt.
Về sau, ta dần trở nên thân quen với các cung nữ và thái giám xung quanh, nhưng không hiểu sao, luôn có cảm giác không thể thân như với những người trước.
Họ đối với ta, càng ngày càng cung kính.
Ngay cả ma ma dạy lễ nghi từ nhỏ đã nghiêm khắc với ta, từng khiến ta sợ hãi, giờ cũng càng ngày càng cung kính với ta.
Nói ra cũng buồn cười, dạo này ta luôn nhớ đến câu nói của Tiêu Sở Hành…
"Muốn biết làm cách nào để dạy dỗ những kẻ bắt nạt ngươi không?"
"Đợi ngươi đủ mười sáu tuổi, tự nhiên sẽ biết."
Ta nghĩ ta đã biết rồi.
Nhưng năm mười sáu tuổi, ta đã không còn nhiệt huyết như trước, chỉ còn lại chút bất lực.
Cuối cùng Viên Ngọc cũng rời đi, cô ấy theo trưởng công chúa đến đất phong xa xôi, tiếp tục sống vui vẻ.
Thư từ nhà càng ngày càng ít, cha mẹ ta dường như quên mất rằng họ có một đứa con gái nhỏ trong cung.
Bên cạnh ta, dần dần, dường như chỉ còn lại Tiêu Sở Hành là người có thể tâm sự, thấu hiểu ta.
Và chỉ còn hai năm nữa, ta sẽ trở thành hoàng hậu của Tiêu Sở Hành.
Chỉ là ta hơi xót cho đàn chim sẻ, tụi nó được Tiêu Sở Hành bắt vào năm ta mười hai tuổi.
Ta vẫn nhớ, khi đó ta chỉ nghĩ chim mẹ mãi không về, nếu ta không cứu chúng, chúng sẽ chết.
Sau khi cứu, ta định nuôi lớn rồi thả, để chúng thay ta bay khỏi hoàng cung.
Nhưng ta không thể ngờ, những con chim non rời nhà sớm, sau khi qua tay ta, dù được nuôi dưỡng đầy đủ, lớn lên an toàn, lại không biết bay nữa.
…
Thái hậu luôn bận rộn, bận cả triều đình lẫn hậu cung, ta thường đến thỉnh an bà, nhưng bà luôn không có thời gian trò chuyện với ta.
Tiêu Sở Hành cũng bận, dù chưa đến tuổi đích thân chấp chính, nhưng hắn đã bắt đầu dính líu đến chính sự.
Mỗi lần ta rủ hắn cùng leo tường, Tiêu Sở Hành đều kiên quyết không chịu leo tường thấp cùng ta.
Lý do hắn đưa ra thật đau lòng: "Thật là xấu hổ!"
Hắn luôn từ chối ta, không một lần ngoại lệ, thời gian dài, số lần nhiều, ta cũng không hỏi hắn nữa.
Mỗi lúc đó, ta lại nhớ đến những cung nữ trong nhà đã mất, nhớ đến Vọng Giai tỷ tỷ khéo tay, và Hưởng Giai tỷ tỷ có giọng hát hay. Còn những người xa hơn nữa, vì đã quá lâu, ta không còn nhớ rõ khuôn mặt và tên tuổi của họ.
Gần đây nhất, chính là thị vệ nhỏ của ta.
Cũng vào lúc này, ta mới nhận ra rằng đã mười một năm kể từ khi ta vào cung.
Bức tường đó là chỗ thấp nhất trong hoàng cung, cũng là nơi duy nhất trong cung có thể nhìn thấy thế giới bên ngoài.
Ta đã lùng sục khắp hoàng cung, cuối cùng mới tìm được một nơi như thiên cung này.
Ngồi trên tường, trông về phương xa, ta có thể nhìn thấy một góc mái của lầu Kính Hoa. Nhờ vậy ta dường như cũng nghe thấy tiếng đàn sáo từ phường Thủy Nguyệt, tiếng kể chuyện, tiếng xe ngựa và ánh đèn ngoài phố.
Dù chỉ là một chút cảnh xa xôi hầu như không thấy, nó vẫn là niềm vui hiếm hoi của ta trong cung, là thiên đường trong lòng ta.
Vì ta biết bên kia tường có cảnh gì đang chờ đợi, nên dù trèo tường rất mệt, ta cũng không cảm thấy nản, chỉ coi đó là chướng ngại trước khi đến thiên đường.
Ngày nọ, ta nghe được một bản nhạc giải khuây của thái hậu tên là "Thôn Bắc Mang", trong đó có câu "Nhà không ra nhà, quê không ra quê, lòng ta… phải đi về đâu?”. Nghe xong, ta cảm thấy rất đồng cảm, nên đặt tên cho bức tường này là Bắc Mang.
Nói đến bản nhạc đó, nó thường được chơi trong cung thái hậu. Khi ta đề xuất với ma ma quản sự về việc mang đến yến tiệc tông thất, bà ấy lập tức bịt miệng ta, vẻ mặt hoảng hốt. nói: "Cô nương đừng nói bậy."
Ta không hiểu lắm, nhưng vẫn gật đầu đồng ý, vì ta chưa từng thấy ma ma quản sự của ta hoảng hốt như vậy.
Tóm lại, từ khi thái hậu Chiêu Từ đánh chết hết người hầu của ta và thay bằng một nhóm người khác vào năm ta bảy tuổi, cuộc sống của ta thoải mái hơn nhiều.
Có lẽ cũng bởi vào năm đó, ta có thêm Tiêu Sở Hành làm bạn chơi, khiến những ngày nhàm chán có thêm chút thú vị.
Ta là người rất thích náo nhiệt, ghét sự lạnh lẽo.
Những ngày không gặp Tiêu Sở Hành, ta chơi với Viên Ngọc, cô ấy luôn mang cho ta gà nướng da giòn từ lầu Kính Hoa và những tin tức mới nhất từ phường Thủy Nguyệt.
Viên Ngọc mỗi lần vào cung chỉ được vài tiếng là phải đi, không thể cùng ta leo tường, vì vậy, phần lớn thời gian, ta vẫn phải hạ mình, tìm Tiêu Sở Hành giải khuây.
Nhưng không nhắc đến chuyện leo tường nữa, chỉ nói về những trò nghịch ngợm thông thường, như lấy trứng chim.
Hắn không bao giờ làm, nhưng cũng sẵn sàng canh chừng cho ta, nhờ vậy ta tránh được nhiều lần bị thái hậu trách phạt. Về mặt này, ta cũng biết ơn hắn.
Năm ta mười tám tuổi, sinh nhật.
Thái hậu quá bận, quên mất.
Tiêu Sở Hành không biết đi đâu, chắc cũng quên.
Cả cung đều quên.
Ta đợi cả ngày, không ai nhớ, nhà dường như cũng quên, ngay cả món mì trường thọ hàng năm cũng quên gửi vào.
Ngày hôm đó sắp kết thúc, ta chống cằm ngồi trên tường Bắc Mang, nhìn ánh đèn le lói ngoài cung, nghĩ rằng: Thôi, không ai nhớ thì không ai nhớ vậy.
Ta đang bực bội thì bị một viên đá nhỏ ném trúng sau đầu: "Này!"
Ta tức giận quay lại: "Tiêu Sở Hành!"
"Đi không?"
"Làm gì?"
Hắn đứng dưới tường, mặc áo dài màu trắng ngà, thắt lưng màu xanh, đeo một viên ngọc bích trong suốt, khoác áo choàng cùng màu.
Chàng trai đang trong tuổi lớn, thân hình cao ráo, đứng dưới ánh trăng nở nụ cười rạng rỡ, tay còn nghịch mấy viên đá nhỏ: "Ăn mừng sinh nhật ngươi."
Ta ngẩn người: "Bây giờ á?"
Hắn gật đầu, giang tay ra, ánh mắt lấp lánh: "Nhanh, nhảy xuống đi, trẫm đỡ ngươi."
Bức tường khá thấp, dù không cần hắn đỡ, ta nhảy xuống cũng không sao. Nhưng lúc đó đầu ta quay cuồng, chỉ muốn nhảy vào lòng hắn.
Ta cũng thật sự làm vậy.
Rồi ta đè hắn ngã xuống đất.
"Ngươi nặng quá."
Ta tức giận: "Câm miệng."
"Ừ."
Ta ngẩn người: "Nghe lời thế? Tiêu Sở Hành, ngươi bệnh rồi."
Hắn cười: "Có qua có lại, đợi sinh nhật ta, ngươi nhớ phải nghe lời ta hơn một chút."
Ta "xì" một tiếng, biết ngay là hoàng đế nhỏ này không có ý tốt.
Hắn kéo ta dậy: "Đi được không?"
"Tất nhiên, ta đâu yếu đuối thế."
Hắn kéo ta chạy.
Rồi đẩy ta lên một chiếc xe ngựa, nói vội: "Mau thay đồ!"
Rồi hắn bước ra khỏi xe.
Tim ta đập thình thịch. Lúc này, chỉ còn một nén nhang nữa là đến tiếng chuông nửa đêm, cũng là lúc sinh nhật ta kết thúc.
Lòng bàn tay hơi ướt, ta nghĩ: Tiêu Sở Hành có kịp không?
Trong lòng ta hy vọng hắn kịp.
Và cũng thầm dự đoán xem món quà sẽ là gì?
Ta nhớ mấy ngày trước rất muốn ăn món mứt hạnh nhân của ngự trù, nhưng vì món này quá phức tạp, lại cần lượng hạnh nhân đắng chính xác, nên thái hậu ít khi đồng ý, mấy ngày trước đã từ chối ta, khiến ta buồn bã.
Trong tâm trạng lo lắng đó, ta mơ mơ màng màng thay đồ trong xe ngựa.
Khi xe dừng, màn che được kéo lên, một bàn tay thon dài thò vào, ta ngập ngừng, rồi nắm lấy bàn tay đó.
Bước ra khỏi xe, ta bị choáng ngợp trước ánh đèn rực rỡ.
Thuyền nước lầu Kính Hoa vẫn rì rầm.
Lẽ ra giờ này chợ đã đóng cửa rồi chứ?
Bên tai ta nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng nhưng chân thành:
"Chúc mừng sinh nhật, mong cho ngươi mọi điều thuận lợi."
Tai ta nóng lên, nhìn chàng trai bên cạnh, hắn ngẩng đầu nhìn những chiếc đèn trời từ từ bay lên, dường như có hàng trăm hàng ngàn chiếc. Đêm đó, đèn sáng hơn cả trăng, chiếu sáng cả vùng trời...
"Tiêu Sở Hành..."
Hắn không đáp, nhưng nụ cười nơi khóe mắt ta không hề giảm.
Tay chúng ta nắm chặt lấy nhau, như hoàng đế và hoàng hậu đồng lòng, như những chiếc đèn trời xua tan màn sương mù phía trước.
Và vì thế, tất cả những tranh chấp, dối lừa đều sẽ bị phanh phui trước ánh sáng.