Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bắc Mang

Chương 4: Thị vệ của ta

« Chương TrướcChương Tiếp »
Năm Gia Khải thứ mười bốn, ta mười hai tuổi, thị vệ nhỏ hay giúp ta bắt dế đã chết đuối.

Biết tin, ta vô cùng khổ sở, khóc mãi không dừng.

Sao hắn lại xui xẻo như vậy?

Rõ ràng là một tay bơi lội cừ khôi, vậy mà lại chết đuối.

Trời cao ơi, vì cớ gì mà người lại thích chơi đùa đến vậy?

Hắn chỉ lớn hơn ta ba tuổi, rất đẹp trai, võ nghệ cũng giỏi, đối với ta rất tốt.

Đêm trước, ta vừa hứa với hắn là đợi khi hắn đến tuổi đôi mươi, ta sẽ giúp hắn cưới người con gái hắn yêu. Ta còn định ăn kẹo cưới của hắn và tân nương.

Nhưng ta không bao giờ có thể ăn được nữa rồi.

Ta khóc rất lâu, Thái hậu lại gửi cho ta rất nhiều điểm tâm và mứt kẹo, ngay cả Tiêu Sở Hành, người chưa từng đến cung Tê Phượng của ta, cũng đích thân đến, bảo ta im lặng đừng khóc nữa.

Hắn nói ta ồn ào.

Ta lập tức ném gối vào người Tiêu Sở Hành, nói rằng ta khóc ở cung Tê Phượng, còn hắn ngủ ở điện Càn An, ta làm phiền hắn chuyện gì?

Hắn bắt đầu cãi chày cãi cối, nói rằng ta có biết cung Tê Phượng và điện Càn An gần nhau đến mức nào không? Ta có biết giọng ta to đến mức nào không? Tiếng khóc của ta có thể vang xa ngàn dặm, đánh thức cả lão vua già phương Bắc đang ngủ say! Thật đáng sợ!

Ta tức giận, cầm một chiếc gối khác ném vào hắn, chiếc gối đó cứng như đá, ta vốn không thích dùng, đến lúc này mới phát hiện ra công dụng thật sự của nó.

Các cung nữ và thái giám xung quanh sợ đến mức hồn siêu phách lạc, vội vàng chạy đến ngăn ta lại, sợ rằng nếu ta thật sự làm tổn thương long thể của Tiêu Sở Hành thì cả cung Tê Phượng sẽ chìm trong biển máu!

Nhưng Tiêu Sở Hành lại không để ý, bảo họ cút ra ngoài.

Năm nay Tiêu Sở Hành mười bốn tuổi, đã là một công tử tuấn tú, phong lưu đĩnh đạc, đứng dưới ánh nến sáng rực của đại điện trông vô cùng anh tuấn tiêu sái.

Một công tử như vậy, một vị hoàng đế trẻ tuổi như vậy, chắc chắn sẽ có rất nhiều cô gái ngưỡng mộ.

Các cung nữ và thái giám xung quanh nhìn nhau, đồng loạt đứng im tại chỗ.

Tiêu Sở Hành thật sự nổi giận, "Không nghe rõ à? Tất cả cút ra ngoài!"

Lúc này làm gì có ai còn dám ở lại, tất cả đều chạy toán loạn.

Trong điện chỉ còn lại ta và Tiêu Sở Hành.

Ta cầm chiếc gối ngọc ném về phía hắn, nhưng hắn dễ dàng né tránh, ngay lập tức giật lấy chiếc gối trong tay ta, quăng xuống đất.

Võ công của hắn đã cao đến mức này rồi?

Tiêu Sở Hành nhìn ta, sự tức giận của một vị hoàng đế vẫn chưa thể kiểm soát tốt, ánh mắt chế giễu lạnh lùng đến cực điểm, không hề che giấu.

"Một thị vệ."

Ta nhìn hắn, không hiểu.

Hắn lại tiến thêm một bước: "Chỉ vì một thị vệ?"

Tiêu Sở Hành nắm cổ tay ta, lực rất mạnh khiến ta đau điếng, nhưng chưa hết, hắn tiếp tục kéo ta đến trước mặt hắn, hơi thở nóng hổi phả vào mặt ta.

Ta nghe hắn hỏi: "Có phải không?"

Đó là giọng điệu gì?

Chất vấn? Đe dọa?

Đó là ánh mắt gì?

Tức giận? Thất vọng?

Ta sợ hãi, khóc càng lớn hơn.

Tiêu Sở Hành nắm chặt cổ tay ta, lực càng lúc càng mạnh, dường như chỉ cần thêm chút nữa là có thể bóp nát cổ tay yếu ớt của ta.

Nhưng trong lòng ta cũng có lửa!

Tại sao lại là ta?

Trong triều có biết bao quý tộc, bao tiểu thư cao quý cùng tuổi với ta, tại sao lại là ta? Tại sao ta lại bị nhốt trong cung cấm sâu thẳm này?

Giờ đây chỉ vì buồn mà muốn khóc một chút cũng bị Tiêu Sở Hành chất vấn!

Cổ tay thật sự rất đau, hắn lại đứng quá gần, ta càng cảm nhận được khí thế uy nghiêm lạnh lùng từ người hắn, khiến lòng như lửa đốt.

"Nói đi! Nói với trẫm xem! Thị vệ đó đã hứa hẹn gì với ngươi mà khiến ngươi trung thành với hắn đến vậy?"

Chát!

Ta chắc chắn là điên rồi.

Ta đã tát Tiêu Sở Hành một cái.

Bàn tay vẫn còn đau nhức, ngay khi ta nghĩ rằng Tiêu Sở Hành sẽ đánh trả lại, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng thái giám hô to: "Thái hậu giá đáo —"

Ta giật mình, còn Tiêu Sở Hành dường như không nghe thấy, hoặc cuối cùng cũng hết kiên nhẫn, cúi người xuống, trước khi ta kịp phản ứng, cánh tay hắn vòng qua đầu gối ta, dùng lực vác ta lên vai.

Lúc này, ta sợ hãi vô cùng, tiếng gõ cửa bên ngoài vẫn tiếp tục.

Bước chân của Thái hậu dường như cũng đang đến gần.

Khi cửa mở ra, Tiêu Sở Hành vừa kịp ném ta lên giường, cúi người xuống, hai tay nắm lấy tay ta đang giãy giụa, ép lên gối.

Vì vậy, Thái hậu và các cung nhân nhìn thấy một cảnh tượng đầy nhạy cảm.

Tất cả các cung nhân đều cúi đầu, đồng loạt quay lưng, váy áo của họ xoay tròn như những bông hoa loa kèn, thậm chí còn đều hơn cả màn biểu diễn của các vũ công trong yến tiệc.

Chỉ có Thái hậu là thở dài đầy uy nghiêm.



Đại điện cung Tê Phượng.

Thái hậu ngồi vững trên ngai, phía dưới, ta và Tiêu Sở Hành quỳ song song.

"Dạo này ai gia nghe được không ít chuyện ồn ào giữa ngươi và hoàng đế, thật không ra thể thống gì."

"Mẫu hậu, là lỗi của nhi thần." Tiêu Sở Hành lập tức giành lời của ta.

Ta cúi đầu, cũng không biện hộ cho hắn. Vừa rồi Tiêu Sở Hành đối xử với ta như vậy, dù Thái hậu có đánh hắn mấy chục trượng ta cũng sẽ không nói nửa lời.

Thái hậu dường như thở phào nhẹ nhõm: "Ai gia vốn nghĩ dưa hái xanh không ngọt, vẫn nên nhân lúc các ngươi chưa thành thân, đưa A Thích về nhà..."

Ta ngẩng đầu, vui mừng kích động đến mức dùng đầu gối tiến lên nửa bước. Tiếc thay, lời còn chưa kịp thốt, Thái hậu chỉ liếc ta một cái rồi lập tức nói tiếp: "Hôm nay xem ra ai gia nghĩ nhiều rồi. Nhưng bệ hạ à, A Thích mới mười hai, ngươi mới mười lăm, dù có nóng lòng đến mấy cũng không nên đùa giỡn như vậy, để người khác nghe được, chỉ thêm lời đàm tiếu."

Ta vẫn muốn nói thêm, nhưng Tiêu Sở Hành lập tức cúi người cướp lời: "Nhi thần xin ghi nhớ, đa tạ mẫu hậu chỉ giáo, nhi thần sau này nhất định ghi nhớ bài học, không dám đùa giỡn như vậy nữa."

"Ừ, lui xuống đi, đến trước từ đường quỳ nửa canh giờ, ai gia mệt rồi, hồi cung nghỉ ngơi."

"Nhi thần xin cung tiễn mẫu hậu."

Trong từ đường.

Ta bưng khay điểm tâm, mặc áo choàng đến.

Lần này, dáng vẻ của Tiêu Sở Hành khác hẳn mọi khi. Trước đây hắn luôn đứng thẳng lưng, dù quỳ cũng đầy vẻ quật cường.

Lần này lại khác, dáng hắn vẫn thẳng tắp, đoan chính, khí chất đế vương không hề suy giảm, nhưng lại mang theo một nỗi buồn, cô đơn và đầy tâm sự.

Ta ngồi phịch xuống đệm, giận dỗi đặt khay điểm tâm trước mặt Tiêu Sở Hành, có vài miếng bánh rơi ra ta cũng không thèm để ý.

Chỉ là giọng điệu rất khó chịu: "Ngươi thích thì ăn, không thích thì thôi."

"Ta tưởng ngươi sẽ không đến."

"Sao lại không? Ngươi là phu quân tương lai của ta, nếu trước khi cưới ta làm ngươi tức giận thì cưới xong chắc chắn sẽ bị trả thù."

Tiêu Sở Hành nghe xong, lại khẽ cười: "Ngươi tưởng ai cũng hẹp hòi như ngươi à?"

Ta quay đầu nhìn hắn: "Thật sao?"

"Đương nhiên, trẫm là hoàng đế, lòng bao dung của hoàng đế rất lớn, lẽ nào lại không chứa nổi một người như ngươi?"

“Tốt nhất ngươi nên nói lời phải giữ lấy lời."

"Tất nhiên, chỉ cần ngươi không khóc lóc như hôm nay. Thật là xấu hổ thay cho nhà ngươi."

"Đó là vì không còn ai bắt dế cho ta nữa." Nói rồi, ta lại nhớ đến thị vệ nhỏ.

Hắn chết quá oan uổng, đúng là trong cung cấm mạng người chỉ như cỏ rác. Rồi ta lại nghĩ đến chuyện cả cung không ai nhớ tên thật của Thái hậu.

Vì vậy, mỗi lần nghĩ, ta lại buồn một lần.

Có phải sau này, nếu ta chết một cách mờ ám như thị vệ đó thì cũng sẽ bị xử lý qua loa không?

Dù sau này có làm được hoàng hậu, nếu bị phế thì cũng chỉ là bọc trong chiếu, ném vào lãnh cung, không tên không tuổi, khác gì chết nơi đất khách?

Mà không bị phế thì cũng chỉ như Thái hậu. Bà giàu sang phú quý, nhưng xung quanh toàn những gương mặt xa lạ, hết đến rồi lại đi, ngoài Tiêu Sở Hành là con trai thì bà cũng không còn người thân nào nhớ đến, huống chi là một người tri kỷ để tâm sự.

Thái hậu là người có bản lĩnh, nhưng ta không phải, ta là kẻ ngu ngốc, ta chỉ cảm thấy cuộc sống như vậy có thể khiến người ta phát điên.

Tiêu Sở Hành dường như bị nghẹn, tỏ vẻ khinh thường: "Chỉ vì... con dế?"

Ta quay mặt lau nước mắt: "Đương nhiên không phải."

Giọng hắn lại lạnh lùng: "Vậy chẳng lẽ là vì ngươi thích hắn?"

"Đương nhiên không phải!" Ta trừng mắt nhìn hắn.

"Vậy là gì?"

Ta không nói ra được, nguyên do quá phức tạp, hắn sẽ không hiểu, mãi mãi không hiểu.

"Ngươi nhìn ta làm gì?" Tiêu Sở Hành bất lực, "Này, đồ khóc nhè, sao lại khóc nữa?"

“Không thể nói với người ngoài được."

Hắn khẽ "xì" một tiếng, nhưng lại cười, cười xong lập tức đứng dậy.

Ta rất ngạc nhiên: "Ngươi bị điên à?"

Ta lập tức quay đầu nhìn xung quanh, phát hiện trong từ đường chỉ có hai người, lúc này mới thở phào: "Tiêu Sở Hành, ngươi điên rồi à? Còn chưa hết giờ, nếu để Thái hậu biết ngươi không nghe lời..."

Hắn nhìn ta, lời ta nghẹn ở cuống họng.

"Trẫm hứa với ngươi."

Ta nuốt nước bọt: "Hả?"

"Đợi trẫm lấy lại thực quyền từ tay mẫu hậu, ngươi không cần sợ ma ma dạy lễ nghi nữa. Người khác không dám bắt dế, trẫm sẽ bắt cho ngươi. Ngươi muốn ăn cá nướng, trẫm sẽ nướng cho ngươi. Ngươi chán cung cấm tẻ nhạt, trẫm sẽ vi hành cùng ngươi, mỗi năm một lần. Ngươi nhớ gia đình, trẫm sẽ cho mẹ và tỷ tỷ ngươi thường xuyên vào cung, được không?"

Ta ngây người nhìn hắn, trong khoảnh khắc đó, ta đột nhiên thấy dáng vẻ của các công tử trẻ tuổi được miêu tả trong truyện, phong lưu đĩnh đạc, khiến bao cô gái say đắm.

"Thật lòng thì... trẫm cũng không muốn làm hoàng đế, nếu có thể chọn, trẫm chỉ muốn làm một vương gia nhàn hạ. Nhưng mẫu hậu chỉ có một mình trẫm, mà Nam Tiêu lại cần một hoàng đế để ổn định giang sơn... sinh ra đã là vua, trẫm cũng không thể làm gì khác..."

Ta ngẩn người: "Tiêu Sở Hành..."

Đêm nay, ta như bị nhấn chìm bởi nước mắt.

Hắn ngồi xổm trước mặt ta, lau nước mắt cho ta, động tác thật dịu dàng, thật cẩn thận.

"Vì vậy, A Thích đừng đi nhé? Ở lại làm hoàng hậu của trẫm nhé? Trẫm sẽ đối xử tốt với ngươi. Không giấu gì ngươi, trẫm đã nghĩ ra phong hiệu cho ngươi rồi, gọi là... "Minh Ý", được không? Trẫm đã nghĩ rất lâu, từ rất sớm đã nghĩ, rằng phong hiệu nào mới có thể diễn tả được một nửa sự tốt đẹp của A Thích... nhưng, nhưng nếu ngươi không thích, thì đổi cái khác..."

"Không cần."

Vì ta chưa từng quan tâm chuyện này.

"Thật không?"

Ta không trả lời, chỉ là khóc.

Cung điện rộng lớn này, ta muốn ôm một người để khóc cũng không tìm được, trong cung có biết bao cung nữ, thị nữ, thái giám, nhưng vì cung quy, vì tôn ti cách biệt, vì ta còn nhỏ chưa có danh phận, họ không dám đắc tội với ta, nhưng cũng không dám thân thiết với ta.

Vốn dĩ, thị vệ nhỏ đó là người táo bạo, vui tính. Khi ta buồn, hắn bắt bướm, bắt dế cho ta vui chơi, chỉ có hắn mới nhớ mua cho ta món gà nướng da giòn của lầu Kính Hoa khi hiếm hoi được ra khỏi cung.

Nhưng giờ hắn không còn nữa.

Ta cảm thấy rất buồn, niềm vui nhỏ nhoi duy nhất của ta trong cung cũng bị dập tắt. Hắn chỉ là một thị vệ nhỏ, trong cung không có người thân, hắn mang lại cho ta rất nhiều niềm vui, dù ta không có lương tâm thì cũng phải khóc cho hắn một chút, để hắn trên đường hoàng tuyền đừng quá cô đơn.

Khóc cho hắn, cũng là khóc cho chính ta trong tương lai.

Trong cung này không ai hiểu ta. Trong mắt các cung nhân, ta chỉ là đứa trẻ đang làm nũng.

Ta thật sự chỉ là đang làm nũng.

Ở cái tuổi còn có thể làm nũng này, phải cố sống ngang ngược một chút, sau này chắc chắn sẽ không có cơ hội như vậy nữa.

Khóc trong cung điện nguy nga tráng lệ này còn hơn là phải khóc cả cuộc đời dài đằng đẵng đầy lo sợ.

Cuộc sống hiện tại, dù sao cũng tốt hơn năm ta bảy tuổi.

Nhưng chính vì hiểu rõ như vậy, nên ta khóc càng đau lòng.

Chỉ không ngờ Tiêu Sở Hành lại biết hết...

Ta nhìn hắn, lại khóc, bất chấp ôm chầm lấy hắn.

Dường như Tiêu Sở Hành bị hành động của ta làm cho sợ hãi, nhưng cũng không đẩy ta ra.

Đúng vậy.

Ta là hoàng hậu tương lai của hắn, dù hiện tại chưa có danh phận, cũng chưa thành thân, nhưng ta chắc chắn sẽ là của hắn.

Ta chỉ có thể là của hắn.

Ta ôm Tiêu Sở Hành, ôm lấy thứ duy nhất có chút nhân khí trong cung này, khóc càng thảm thiết hơn.

Tiêu Sở Hành không đẩy ta ra. Hắn vỗ nhẹ vai ta, ôm lại ta, đặt cằm lên cổ ta.

Chúng ta giống như hai con thú nhỏ ôm nhau sưởi ấm.
« Chương TrướcChương Tiếp »