Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bắc Mang

Chương 3: Thanh mai trúc mã

« Chương TrướcChương Tiếp »
Người trong cung đều nói sau này ta sẽ gả cho Tiêu Sở Hành, làm hoàng hậu.

Ta không tin, phản bác lại họ: "Nhưng Thường cô cô không nói vậy! Bà ấy nói tình hình triều chính hiện giờ căng thẳng lắm, làm sao chắc chắn được ngôi vị hoàng hậu sẽ là của ta? Hơn nữa, ta còn xui xẻo, đủ thứ chuyện xui đổ lên đầu, chẳng biết có sống nổi đến tuổi đó không nữa..."

À, Thường ma ma chính là bà lão trước đây từng dùng gậy đánh ta. Lần đó suýt mất nửa cái mạng, ta phải nằm liệt giường hơn hai tháng mới có thể đứng dậy đi lại.

Nói thế nào cũng là do ông trời không chiều lòng người.

Lẽ ra đến năm ta tám tuổi, Thường ma mã sẽ được thả về quê, nhưng đúng một tháng trước khi rời cung, ta lại lâm bệnh nặng.

Vì trận bệnh đó mà Thái hậu nổi trận lôi đình, xử tử hơn mười mấy cung nữ, thái giám trong cung của ta. Trùng hợp ở chỗ toàn là những người hay quát mắng ta.

Thường ma ma là đại diện tiêu biểu trong số đó.

Ta còn nghe nói, hôm đó trong triều cũng có một đại thần qua đời.

Bị cha ta gϊếŧ.

Xông vào phủ người ta rồi gϊếŧ.

Lưỡi dao sắc lạnh đâm vào, máu tươi tanh nồng chảy ra. Người con gái duy nhất của vị đại thần kia đã tình cờ trông thấy, từ đó về sau, cô ấy bắt đầu phát điên, suốt ngày chỉ khóc rồi lẩm bẩm: "Cha ơi, con không làm hoàng hậu nữa, cha ơi, con không làm hoàng hậu nữa, cha ơi, con không làm hoàng hậu nữa..."

À, nhắc mới nhớ, cô ấy chỉ lớn hơn ta một tuổi.

Cha ta tuy là võ tướng, nhưng bình thường trong triều có tiếng là người ôn hòa, lễ độ. Vì lẽ đó mà thường có quan văn tỏ vẻ khinh thường trước mặt cha ta...

Nhưng ngày hôm đó, cả triều đình lại không một ai dám đứng ra tấu tội - gϊếŧ đại thần triều đình là tội chém đầu!

Dường như đến giờ họ mới sực nhớ ra một chuyện: Nam Tiêu là sự hợp nhất của hai quốc gia, còn cha ta, vốn là ứng cử viên cho ngôi vị hoàng đế, chỉ là cha ta không muốn, Thái hậu Chiêu Từ lại là nữ nhi, nên Tiêu Sở Hành mới lên ngôi.

Còn ta, vốn có cơ hội trở thành công chúa, giờ cầm phượng ấn cũng là chuyện đương nhiên.

Đây chính là một cuộc hôn nhân ngầm hiểu.

Bởi vì cha ta bình thường quá khiêm tốn, ôn hòa, Nam Tiêu lại lâu không có chiến tranh, khiến cả triều đình quên mất Cao tướng quân bách chiến bách thắng của Nam Tiêu, trên chiến trường là một vị thần gϊếŧ chóc đáng sợ đến mức nào!

Nhưng ta cũng hiểu cha làm vậy không đồng nghĩa với việc ta có thể tự do tự tại trong hậu cung. Ngược lại, ta còn phải càng thận trọng hơn trong lời nói và hành động.

Bởi vì Nam Tiêu bây giờ là do Thái hậu làm chủ.

Mặc kệ thiên hạ nghĩ gì, trong triều vẫn luôn ngầm thừa nhận một sự thật: Dù cha ta có mạnh mẽ đến đâu, trước mặt Thái hậu Chiêu Từ cũng chỉ có thể làm bề tôi.

Đó là Thái hậu Chiêu Từ của Nam Tiêu!

Một nữ trung hào kiệt chắc chắn sẽ lưu danh sử sách!

Người đã từng đọc qua tiểu sử của bà, ai mà không cúi đầu xưng thần?

Bà là nhân vật như thế nào? Ngay cả Bắc Tấn, dám chửi Tiêu Sở Hành, cũng không có gan nói nửa lời về Thái hậu!

Đặc biệt hơn, bà còn nắm trong tay binh quyền.

Hai đội quân tinh nhuệ nhất của Nam Tiêu, một đội của cha ta, một đội của Thái hậu.

Có lẽ, một trong những lý do khiến cả triều đình không ai dám tấu cha ta, chính là vì đằng sau ông có Thái hậu chống lưng!

Thái hậu còn từng truyền chỉ phong cha ta làm Võ An hầu, để khen ngợi việc ông tìm ra gian tế trong triều cấu kết với Bắc Tấn.

Quay lại chuyện về Thường ma ma, mỗi khi ta nhắc đến bà, quản sự ma ma lại dịu dàng nói: "Bởi vậy nên bà ta mới chết."

Một cung nữ dịu dàng khác cũng nói: "Bà lão đó tâm địa xấu xa, tầm nhìn hạn hẹp, lời nói có chỗ nào đáng tin chứ? Cô nương là người phụ nữ tôn quý nhất Nam Tiêu, chỉ sau Thái hậu!"

Ta cười trừ, haha… Ta vẫn đang nghĩ, tại sao họ lại chắc chắn rằng ta sẽ thích Tiêu Sở Hành?

Tại sao họ lại chắc chắn rằng Tiêu Sở Hành sẽ thích ta?

Nếu ta thích một công tử khác thì sao?

Nếu Tiêu Sở Hành thích một mỹ nhân khác thì sao?

Nghĩ mà buồn cười.

Ta nói suy nghĩ này với quản sự ma ma, bà ấy cười rất đỗi bất lực, nhưng cũng chỉ chuyển chủ đề: "Hoàng thượng tuy còn nhỏ, nhưng ai nhìn thấy cũng đều nói người có phong thái quân tử. Có lẽ, trong thiên hạ, không có người đàn ông nào trong tương lai có thể sánh được với hoàng thượng."

Ta không tin.

Tiêu Sở Hành đâu hoàn mỹ đến thế.

Trong lục nghệ, tuy ta không giỏi bằng Tiêu Sở Hành ở năm môn lễ, nhạc, ngự, thư, số, nhưng có một môn, cả hai cùng là người mới học, ta lại học nhanh hơn Tiêu Sở Hành.

Đó là bắn cung.

Hắn mất gần một tháng mới thành thạo, còn ta chỉ mất nửa tháng.

Vì vậy, ta đặc biệt đắc ý, như thể cuối cùng cũng tìm được lý do để áp đảo cái khí thế ngang ngược thường ngày của Tiêu Sở Hành.

Ta tìm hắn nhiều hơn xưa.

"Thấy chưa? Hiểu thế nào là con nhà tướng chưa? Thấy thế nào là thiên phú bẩm sinh chưa? Ghen tị chưa?"

Tiêu Sở Hành chỉ cười khẩy, giương cung lên, vυ"t một tiếng, trượt đích.

Ta ôm bụng cười ngặt nghẽo.

"Tiêu Sở Hành à Tiêu Sở Hành, đọc sách ta không đọc được bằng ngươi, đạo lý cũng không giỏi bằng ngươi, nhưng môn bắn cung này, ngươi phải chịu thua ta!"

Tiêu Sở Hành cũng không xấu hổ, chỉ im lặng nhìn ta cười, cười chế nhạo.

Ta nhìn hắn: "Cười cái gì? Ngươi thua ta rồi mà!"

Tiêu Sở Hành chỉ lắc đầu, sau đó thở dài một tiếng: "Haiz..."

Ý khích tướng quá rõ ràng, cứ quanh quẩn trong đầu ta mãi không bay.

Tức chết ta rồi!

Sau đó, Tiêu Sở Hành ném cây cung cho thái giám bên cạnh, quay người bỏ đi.

Ta tức giận, xách váy đuổi theo, vừa chạy vừa hét: "Tiêu Sở Hành, đứng lại cho ta!"

Tất nhiên hắn không thèm để ý, cứ thế ung dung bước đi giữa đám người hầu.

Các cung nữ và thị vệ đi theo phía chúng ta.

Nhưng ta chạy quá vội nên bị vấp váy, may mà thị vệ nhỏ của ta nhanh tay lẹ mắt, lập tức đỡ ta. Ta cảm ơn hắn, nhưng hắn lại lộ vẻ sợ hãi, cúi người nói: "Không dám, đây là trách nhiệm của hạ thần!"

Ta vỗ vai hắn tỏ ý khen ngợi.

Khi ngẩng đầu lên, ta thấy Tiêu Sở Hành đang nhìn ta với ánh mắt đầy suy tư, ta không hiểu, yên lặng đợi hắn lên tiếng.

Nhưng Tiêu Sở Hành không nói gì, tiếp tục bước đi.

Ta vội vàng đuổi theo, dùng khuỷu tay huých vào người Tiêu Sở Hành.

"Này, Tiêu Sở Hành, đừng buồn nữa, ta chỉ nói đùa thôi mà."

"Ngươi xem, ngươi giỏi hơn ta nhiều, đọc sách giỏi hơn, võ công cao cường hơn, lại còn biết đủ thứ."

"Trong số các thư đồng của ngươi cũng có nhiều công tử tài năng, nhưng chẳng phải bọn họ đều kém ngươi rất nhiều à?"

Ta dùng tay làm động tác phóng đại.

Rồi ta hạ giọng: "Ta chỉ học bắn cung nhanh hơn ngươi một chút thôi, chỉ một chút thôi mà..."

"Ngươi xem thế này được không? Chuyện này chỉ có trời biết, đất biết, ngươi biết, ta biết, ta sẽ không nói với ai khác."

Tiêu Sở Hành bật cười.

Hắn quay người, nhét một cành mẫu đơn vừa nở vào tay ta: "Tặng ngươi."

Thì ra trong lúc ta dỗ đến mỏi cả miệng, Tiêu Sở Hành lại đang hái hoa?

Nhưng ta vẫn thở phào nhẹ nhõm, đón lấy cành mẫu đơn lớn.

Ta áp sát: "Ngươi không giận nữa đúng không?"

"Sao ta phải giận ngươi?" Tiêu Sở Hành quay lại, có vẻ buồn cười.

Ta "ừ" một tiếng: "Vậy lần sau ta còn có thể rủ ngươi bắn cung không?"

Lần này Tiêu Sở Hành đáp ngay: "Tất nhiên."

Ta vui lắm, lập tức rủ hắn tối nay cùng đi lấy trứng chim.

"Ngươi có biết không, mấy hôm trước ta từ điện Càn An của ngươi đi ra, vừa hay nhìn thấy trên cổng cung có một tổ chim sẻ. Chim mẹ đã ba ngày không về rồi, nếu chúng ta không cứu chúng, chúng sẽ chết mất!"

Tiêu Sở Hành: "Ngươi biết cả chuyện này?"

"Tất nhiên! Ta bảo thị vệ của ta theo dõi suốt!"

"Ngươi đúng là quá rảnh rỗi."

Này là có ý gì? Ta lập tức không phục: "Ngươi thì hiểu gì chứ? Đây gọi là thú vui dân dã! Với lại thị vệ của ta rất giỏi, cũng là người tận tâm nhất trong cung! Hắn luôn biết ta cần gì! Ngươi đã từng ăn gà nướng da giòn ở Lầu Kính Hoa chưa? Ngươi đã nghe truyện mới nhất của Phường Thủy Nguyệt chưa? Chưa đúng không? Cũng phải thôi, ngươi còn chưa từng ra khỏi cung..."

"Nói như thể ngươi đã từng ra khỏi cung vậy..." Tiêu Sở Hành lập tức phản bác, rõ ràng là không phục, nhưng đến cuối câu lại dường như nhận ra điều gì đó, giọng nói nhỏ dần.

Ta lập tức tràn đầy tự tin, chống nạnh nói: "Tất nhiên rồi! Ta là từ ngoài cung vào đấy!"

Nhưng nói xong lại hối hận.

Ta và Tiêu Sở Hành nhìn nhau một lúc, các thái giám và cung nữ xung quanh cúi đầu im lặng, trong chốc lát, không một tiếng động.

Ta im lặng, rồi lại nhanh chóng ưỡn ngực, hứa: "Nếu có cơ hội... ta sẽ dẫn ngươi ra ngoài cung chơi."

Tiêu Sở Hành không nói gì, chỉ nắm lấy cổ tay ta, dắt ta về hướng điện Càn An.

Hắn sai người lấy tổ chim từ bảng hiệu trên cổng cung xuống, nhưng ngay lập tức có một quản sự ma ma đứng ra can ngăn: "Bệ hạ, giờ học của ngài đã đến rồi, nếu Thái hậu biết được, e rằng sẽ nghĩ ngài ham chơi quên việc. Cao cô nương được Thái hậu sủng ái, dĩ nhiên không sợ, còn ngài thì..."

Nói xong, bà ấy liếc nhìn ta.

Ta định nói thôi thì bỏ qua, ngày mai làm cũng được, nhưng Tiêu Sở Hành lại đứng chắn trước mặt ta: "Lời của ngươi là nói với trẫm, ngươi nhìn cô ấy làm gì?"

"Nô tì không dám."

"Chu Hải!"

"Có lão nô!" Chu công công vung phất trần, "Mấy người còn đứng đó làm gì? Mau lấy tổ chim xuống đi!"

Một trận cuống cuồng.

Cuối cùng, tổ chim cùng đàn chim non được đưa vào tay ta, chúng nằm gọn trong lòng bàn tay, kêu chiêm chϊếp không ngừng.

Ta nhìn chúng, trong lòng tràn ngập niềm vui.

Thật tốt, chúng sẽ không bị chết đói nữa, khi lớn lên, chúng sẽ thay ta bay ra khỏi cung này.

Một chiếc áo choàng được khoác lên người, ta ngẩng đầu, thấy Tiêu Sở Hành đang cúi đầu nhìn ta.

Dường như Tiêu Sở Hành đã lớn hơn so với vài năm trước. Hắn vốn rất đẹp trai, có lẽ do thừa hưởng từ Thái hậu, hoặc cũng có thể từ cha hắn.

Nghe những người già trong cung kể lại, vị vương gia đó khi còn sống thường mặc áo ngoài màu đỏ, rất đẹp trai, thậm chí còn đẹp hơn cả Thái hậu.

Cha mẹ đều là người xinh đẹp tuấn tú, chẳng trách Tiêu Sở Hành cũng đẹp trai phong lưu.

Chỉ là không hiểu sao, mặc cho đôi mắt Tiêu Sở Hành ngày càng đẹp, bên trong lại cứ đong đầy tâm sự, càng đong càng đầy.

"Tiêu Sở Hành, đi học đi, đừng để Thái phó đợi lâu."

Tiêu Sở Hành gật đầu, dường như còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói, chỉ lặng lẽ bước vào điện Càn An.

Còn quản sự ma ma vừa ngăn cản Tiêu Sở Hành thì khom người chào ta một cái rồi đi về hướng điện Cô Phương.

Đó là tẩm cung của Thái hậu.

Phía xa, mặt trời đã lặn, ta biết Tiêu Sở Hành lại phải quỳ trong từ đường.

Ta cầm tổ chim, vừa đi vừa dặn cung nữ: "Bảo ngự thiện phòng nấu một bát cháo ý dĩ bách hợp."

"Vẫn là sau bữa tối ạ?"

Ta nói: "Ừ."

Ta dùng xong bữa tối, sắp xếp ổ chim non chưa biết bay, mặc áo choàng dày, xách hộp đồ ăn, chỉ gọi một hai cung nữ theo rồi đi về hướng từ đường.

Quả nhiên, Tiêu Sở Hành đã quỳ ở đó.

Một bóng lưng quen thuộc.

Cứng cỏi, kiên cường.

Ta bảo mọi người lui ra, cửa từ đường đóng lại, bên trong chỉ còn ta và Tiêu Sở Hành.

Xung quanh là những ngọn đèn trường minh, và tấm bài vị không chữ.

Khi ta còn nhỏ, đã từng nghe lũ trẻ trong dân gian hát bài đồng dao "Nữ tử thiết quốc, hoàng khẩu xưng đế", chế nhạo Thái hậu Chiêu Từ và Tiêu Sở Hành.

Lúc đó còn quá nhỏ, ta chỉ nghĩ là giai điệu bài hát vui tai nên thường hát chơi, ai ngờ bị cha mẹ nghe thấy, lập tức bị mắng một trận to đầu.

Đó là lần duy nhất cả hai người cùng nổi giận lớn như vậy, khiến ta ấn tượng vô cùng, từ đó về sau ta không dám hát nó nữa.

Đến bây giờ, cũng không còn nhớ rõ lắm.

Một lý do khác là vì hiện giờ người dân cũng không còn ca bài đồng dao đó.

Theo thư của mẹ và chị gái, trong phạm vi Nam Tiêu giờ chỉ còn nghe thấy lời ca ngợi Thái hậu.

Nhờ có Thái hậu Chiêu Từ mà Nam Tiêu mới có thể chấm dứt gần trăm năm chia cắt, chiến tranh liên miên, dân chúng lầm than. Để người dân Nam Tiêu có thể an cư lạc nghiệp, quả thật là công lao to lớn của Thái hậu.

Ta quỳ bên cạnh Tiêu Sở Hành, lấy một bát cháo ý dĩ bách hợp còn nóng từ trong hộp đựng thức ăn: "Ăn hay không tùy ngươi!"

Tiêu Sở Hành liếc ta một cái, giật lấy bát cháo từ tay ta, còn móc mỉa: "Ta bị phạt quỳ là vì ai?"

"Rồi rồi rồi, bệ hạ vì ta mà chịu tội, công đức vô lượng, thần nữ đội ơn muôn phần!"

Tiêu Sở Hành bật cười.

Hắn bắt đầu ăn cháo, ăn rất thanh lịch.

Ăn xong lại đá bát: "Thôi được rồi, mặc dù ngươi đắc tội với ta, nhưng sau này khi trở thành hoàng hậu, ta có thể từ từ đòi nợ sau."

Ta trợn mắt nhìn Tiêu Sở Hành, hắn nhún vai, tỏ vẻ bất lực, bộ dạng vô lại khiến ta không làm gì được.

Ta chỉ có thể lè lưỡi với Tiêu Sở Hành, xoay người, ngồi phịch xuống đệm, nhìn chằm chằm kẻ đang quỳ trước mặt.

Ta tò mò: "Nhưng Tiêu Sở Hành, ngươi không sợ trước khi lấy ngươi ta thích người khác à?"

"Tin chứ, cứ để họ thử xem."
« Chương TrướcChương Tiếp »