Sau khi Hưởng Giai qua đời, ta thường xuyên cảm thấy cô đơn.
Chuỗi ngày sống trong cung quá nhàm chán, khiến ta phải thường xuyên chạy đến điện Càn An làm phiền Tiêu Sở Hành.
Tiêu Sở Hành, tên thật là Tiêu Mẫn, chữ "Mẫn" trong "nhất tiếu mẫn ân cừu" (một nụ cười xóa bỏ hận thù), tự là Sở Hành.
Theo lẽ thường, con trai phải đợi đến tuổi đôi mươi mới được đặt tên tự, nhưng Tiêu Sở Hành thì khác. Ngay từ khi chào đời, số phận đã định hắn sẽ trở thành người đặc biệt nhất Nam Tiêu, nên việc được đặt tên tự từ khi mới một tuổi cũng không có gì lạ.
Rất nhiều năm về sau, ta thường nằm dưới cửa sổ phía tây của cung Tê Phượng, ngủ gà ngủ gật mà nghĩ rằng, có lẽ cũng vì xuất thân nên hắn mới phải chịu cô độc cả đời.
Nhưng đó là chuyện sau này.
Quay về với Tiêu Sở Hành của hiện tại, hắn thật sự rất giỏi. Mặc dù chỉ lớn hơn ta hai tuổi, nhưng ngoài Thái hậu ra, cả hậu cung không ai dám nói một lời không hay với hắn. Ngay cả ma ma dạy lễ nghi vốn rất nghiêm khắc với ta, khi đứng trước mặt Tiêu Sở Hành cũng cung kính như một con cún, haha.
Ta khiêm tốn xin Tiêu Sở Hành chỉ giáo.
Hắn lại trợn mắt nhìn ta, rồi bảo ta đúng là đứa trẻ tám tuổi ngốc nghếch.
Cái tên khốn nạn này!
Hắn cũng chỉ mới mười tuổi thôi! Sao dám mắng ta như vậy?
Ta cởi giày ra ném, đáng tiếc là Tiêu Sở Hành né được, còn khiến chiếc giày thêu của ta bay trúng người một ông lão vừa bước vào cửa.
Ta: "!"
Ta đã từng gặp ông lão đó.
Trước đây ông từng đến nhà ta, được ca ca gọi là "tiên sinh" với vẻ rất kính trọng.
Đó là người mà ngay cả ca ca ta cũng sợ!
Ta giật bắn mình, chui vội xuống gầm bàn, lòng thầm nghĩ hôm nay xong rồi, Thái hậu chắc chắn sẽ bắt ta chép cung quy.
Đều, đều, đều là tại Tiêu Sở Hành, không có việc gì tự nhiên mắng ta làm gì?
Ai ngờ, khi ta đang run rẩy trốn dưới gầm bàn, Tiêu Sở Hành lại bình thản bước tới, nhặt chiếc giày thêu của ta lên trước khi ông lão kịp phản ứng, rồi nhét nó vào ống tay áo rộng.
Sau đó, hắn khom người với ông lão: "Mong Thái phó không trách, hôm nay học trò đọc được một bài thơ do Di Vương của Bắc Tấn sáng tác, đến câu "Hoàng khẩu hảo bì nang, phúc nội khước thảo mãng" (Miệng còn hôi sữa, bụng toàn cỏ rác), thì nhận ra ý xúc phạm. Học trò trong lúc nổi giận đã ném sách xuống sàn, không ngờ lại đυ.ng phải Thái phó, mong ngài thứ lỗi."
Nói rồi, hắn thật sự lôi từ tay áo bên kia ra một cuốn sách.
Ông lão nhận sách, lập tức nheo mắt đọc, vừa đọc vừa lắc đầu: "Bệ hạ tuy còn nhỏ, nhưng dù sao cũng đã là bậc đế vương, lần sau không được làm những việc thiếu lễ độ như vậy nữa. Mấy cuộc tranh cãi vụn vặt này đã có các văn thần, như thần, giúp bệ hạ đáp trả, nhất định sẽ khiến lão vương Bắc Tấn tức giận đến trợn mắt, phun máu dài ba thước, thể hiện uy phong của Nam Tiêu chúng ta."
Tiêu Sở Hành khom người: "Học trò xin ghi nhớ."
Thấy không.
Đế vương bị xúc phạm, tất cả văn thần Nam Tiêu đều sẽ giúp hắn mắng lại!
Quả nhiên là bảo bối của Nam Tiêu!
Hừ, nhìn cái vẻ đạo mạo giả tạo của Tiêu Sở Hành kìa.
Bây giờ ăn mặc chỉnh tề thì sao? Đừng tưởng ta không biết ngươi xấu xa thế nào khi ở riêng!
Đúng lúc ta đang thầm phê phán Tiêu Sở Hành lại thấy hắn liếc mắt nhìn ta. À, Tiêu Sở Hành đang bảo ta nhanh chóng biến đi.
Ta lập tức khom người chui ra khỏi gầm bàn, rồi vòng qua bình phong, nhanh chóng chạy vào phòng trong của điện Càn An.
Ngồi phịch lên long sàng, ta lại bắt đầu cảm thấy biết ơn Tiêu Sở Hành vì đã ra tay tương trợ.
Ân tình này, ta nhớ kỹ.
Hôm nay Tiêu Sở Hành lại nghe thầy giảng suốt nhiều giờ đồng hồ, còn ta phải ngồi chờ ông lão kia rời đi mới có thể hồi cung.
Chờ quá lâu khiến ta thấy buồn ngủ.
Sau một giây do dự, ta thả mình trên long sàng của Tiêu Sở Hành, đánh một giấc. Có lẽ ta đã ngủ rất lâu, đến khi tiếng động bên ngoài dần biến mất.
Khi tỉnh dậy, trong phòng đã tối hơn nhiều, trên người ta không biết từ lúc nào đã được đắp một chiếc chăn mỏng.
Cuối cùng thì ta cũng có thể trở về cung Tê Phượng.
Nhưng trước đó, ta phải tìm Tiêu Sở Hành để lấy lại chiếc giày thêu.
Ta nhảy ra ngoài, trong điện chỉ còn Tiêu Sở Hành và Chu công công.
Chu công công vốn đang đứng ngủ gà ngủ gật, đột nhiên bị cái đầu ló ra từ sau bình phong làm giật bắn mình, mắt trợn tròn, lập tức tỉnh táo hẳn.
Ta bật cười vì vẻ mặt của ông ấy.
Rồi tiếng cười của ta thu hút sự chú ý của Tiêu Sở Hành vốn đang đọc sách.
Khi thấy ta, hắn thoáng ngẩn người, có lẽ đang nghĩ tại sao ta vẫn còn ở đây.
Đến khi Chu công công đỡ ta đến trước mặt, hắn mới chợt nhớ ra: "À, giày thêu của ngươi vẫn còn ở đây."
À? À cái gì!
Ta xòe tay: "Nhớ rồi thì trả lại cho ta nhanh lên! Ta còn phải về cung tắm rửa, tối nay phải đến thỉnh an Thái hậu nữa. Nếu trễ giờ, Thái hậu trách thì chịu đấy."
Tiêu Sở Hành vẫy tay bảo Chu công công lui ra.
Trong điện chỉ còn lại ta và hắn.
Ta hỏi hắn định làm gì.
Tiêu Sở Hành đứng dậy, đi vòng qua bàn rồi đến trước mặt ta.
Định tính sổ à?
Tiêu Sở Hành bảo ta ngồi xuống.
Hả? Ý gì? Để tiện đá ta à?
Ta không chịu, đây là chiếc váy mới của ta, dơ thì sao?
Nhưng Tiêu Sở Hành, cái tên hoàng đế nhỏ tuổi này quá đỗi ngang ngược, trực tiếp đẩy ta ngã xuống.
Đẩy!!!
Mặc dù phía dưới là đệm mềm, mông ta vẫn bị oan ức, gặp họa vô cớ.
Ta vốn định mắng, nhưng Tiêu Sở Hành chợt ngồi xổm xuống, nắm lấy cổ chân ta, rồi xỏ chiếc giày thêu vào chân ta.
Hừm… Được rồi, có lẽ ta sẽ tha thứ cho sự vô ý của Tiêu Sở Hành.
"Sức khỏe đã khá hơn chưa?"
Tiêu Sở Hành đang nhắc đến việc ta bị ốm nặng vì uống nhiều nước lã và ăn đồ thừa.
Ta hơi xấu hổ, gật đầu: "Khá hơn rồi."
Tiêu Sở Hành lại nói: "Muốn biết cách dạy dỗ những kẻ bắt nạt ngươi không?"
Ta: "Tất nhiên là muốn!"
Tiêu Sở Hành cười gian: "Ngươi lại gần trẫm."
Ta ôm lấy cánh tay Tiêu Sở Hành, rồi áp sát tai vẻ hào hứng: "Nói đi, nói đi."
Tiêu Sở Hành thở dài bên tai ta.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, đối diện với đôi mắt cực kỳ đẹp.
Tiêu Sở Hành cười rồi đứng dậy, bỏ đi: "Đợi ngươi đủ mười sáu tuổi, tự nhiên sẽ biết."
Nụ cười đó, rõ ràng là có ý chế nhạo ta ngốc.
Tiêu Sở Hành đáng chết! Dám treo đầu dê bán thịt chó!
Đợi mười sáu tuổi là cái gì? Ta muốn biết ngay bây giờ!
Đợi mười sáu tuổi, chưa chắc ta còn muốn biết.
Ta biết mình bị lừa, không thèm nói chuyện với Tiêu Sở Hành nữa, "Ta phải đi thỉnh an Thái hậu rồi, không có thời gian cho ngươi lừa đâu."
Tiêu Sở Hành bảo ta đợi một chút: "Trẫm thay quần áo rồi cùng ngươi đi thỉnh an mẫu hậu."
Tất nhiên ta không đợi. Ta đi đến chỗ Thái hậu trước, kể hết mọi chuyện hôm nay cho Thái hậu nghe.
Rồi ngày hôm sau, Tiêu Sở Hành bị Thái hậu phạt quỳ trong từ đường.
Tại sao hắn lại bị phạt?
Rõ ràng ta đã nói với Thái hậu rằng chiếc giày thêu của ta đập trúng thái phó mà...
Ta không hiểu nổi.
Dẫu vậy, ta vẫn chạy đến từ đường chế nhạo Tiêu Sở Hành.
Ta phủi hai cái rồi quỳ xuống cạnh Tiêu Sở Hành, trước mặt là một tấm bài vị không chữ, xung quanh treo đầy đèn tường minh làm sáng rực cả từ đường.
Tiêu Sở Hành từng nói, Thái hậu bảo tấm bài vị không chữ này là dành cho hắn.
Tiêu Sở Hành là hoàng đế khai quốc của Nam Tiêu, từ khi còn nằm trong tã đã được Thái hậu bế lên ngai vàng.
Muốn trở thành một hoàng đế như thế nào, là do Tiêu Sở Hành tự quyết định.
Còn những ngọn đèn trường minh xung quanh, là để tưởng nhớ những văn thần võ tướng đã hy sinh cho sự thống nhất của Nam Tiêu.
Ta bực bội trong lòng: "Tiêu Sở Hành, tại sao Thái hậu lại phạt ngươi?"
"Nói dối trước mặt Thái phó."
Ta kinh ngạc: "Thái hậu sao lại hẹp hòi như vậy?"
"Mẫu hậu nói, hôm nay nói dối với thầy, ngày sau sẽ nói dối với bàn dân thiên hạ, uy nghi của đế vương sẽ bị tổn hại, nên phạt trẫm quỳ trước tổ tiên, tự xét lỗi lầm."
Ta hơi hoảng: "Nghiêm trọng đến vậy hả?"
"Ngươi không cần hiểu, dù sao trẫm cũng sẽ bảo vệ ngươi."
Ta đỏ mặt: "Ai cần ngươi bảo vệ?"
Không biết đã quỳ được bao lâu, dù dưới chân có đệm mềm nhưng đầu gối ta vẫn rất đau, lưng cũng đau, cơ thể bắt đầu xiêu vẹo, ngả nghiêng.
Ngược lại, Tiêu Sở Hành vẫn quỳ thẳng tắp.
Ta bỏ cuộc, thả lỏng cho lưng rũ xuống, có như vậy mới khiến cơ thể ta thoải mái hơn.
Không biết từ lúc nào, mắt ta bắt đầu díp lại.
Bên tai dường như vang lên một tiếng thở dài bất lực, rồi vị trí eo được ai đó xoa nhẹ, lập tức cảm thấy được thư giãn. Ta thuận thế nằm xuống những chiếc đệm, ngủ thϊếp đi.
Lần nữa tỉnh dậy, ta đã ở trong phòng ngủ tại cung Tê Phượng.
Ta ngồi trên giường, mơ mơ màng màng nhìn quanh, rồi gọi cung nữ thân cận đến, hỏi: "Tiêu Sở Hành còn quỳ không?"
Cung nữ trả lời: "Không ạ, hoàng thượng đã về rồi. Cô nương có dùng bữa tối không?"
Ta "ừ" một tiếng, nói "không cần", rồi nằm xuống ngủ tiếp.
Giấc ngủ này đặc biệt ngon, ta ngủ một mạch đến sáng.