- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Bắc Mang
- Chương 1: Tiểu thư tướng phủ
Bắc Mang
Chương 1: Tiểu thư tướng phủ
Ta là con gái út nhà họ Cao, năm tuổi vào cung, thường xuyên bầu bạn với hoàng đế, đến nay đã được hai năm.
Khi vào cung, người thương ta nhất chính là Thái hậu nương nương. Bà đã ban cho ta cung điện lộng lẫy nhất hoàng cung - cung Tê Phượng - nằm ở phía đông và là cung điện gần tẩm cung của hoàng đế nhất.
Theo lời các cung nữ hầu hạ ta, cung Tê Phượng là nơi ở của hoàng hậu các triều đại trước.
Ta cảm thấy mình đúng là có tiền đồ!
Trước đây, ta là đứa con vô dụng nhất trong nhà. Khi cha mẹ khen tỷ tỷ ta dịu dàng, đoan trang, ca ca ta văn võ song toàn, luôn kèm theo một câu chê bai ta: "A Thích là đứa nhỏ nghịch ngợm nhất trong phủ tướng quân."
Ta nào có!
Ta chỉ mới có vài lần trèo cây lấy trứng chim, ra sông bắt cá, nướng thỏ, và mỗi mùa hè đều phơi nắng đến đen nhẻm... thế thôi.
Sau đó ta vẫn trắng lại mà!
Không ai biết lúc đó ta cảm thấy mất mát nhường nào. Ta cũng muốn trở thành đứa con khiến cha mẹ tự hào…
Nhưng ta thật sự vô dụng, không dịu dàng xinh đẹp như tỷ tỷ, cũng không có thân phận nam nhi như ca ca để ra trận lập công, để người khác khen rằng: "Quả nhiên là công tử nhà họ Cao, hổ phụ sinh hổ tử."
Còn cái gì mà "tướng môn hổ nữ", ta chỉ là một tiểu thư đáng thương như chó con.
Cho đến khi vào cung, ta được Thái hậu nương nương yêu quý…
Cuối cùng ta cũng đã làm rạng danh gia tộc! Tất nhiên ta phải viết thư về nhà khoe khoang!
Vì vậy, trong những ngày ở cung Tê Phượng, ngoài việc học lễ nghi cung đình với ma ma dạy lễ nghi, ta luôn chờ những lá thư từ nhà.
Đôi khi là thư của mẹ, đôi khi là thư của cha, và có lúc là thư của tỷ tỷ.
Họ luôn viết "Mở thư bình an", "Mở thư tốt lành", nhưng thực ra chẳng có gì tốt lành cả.
Cung Tê Phượng vô cùng hoa lệ, cả hoàng cung cũng rộng mênh mông, đi mòn gót không thấy điểm kết thúc. Mỗi ngày ta đều mặc những bộ quần áo đẹp đẽ, xung quanh luôn có rất nhiều người theo hầu, họ đều chơi đùa với ta nhiệt tình.
Nhưng ta vẫn không thấy vui.
Ta luôn nhớ về những ngày tháng ở phủ tướng quân:
Nhớ năm bốn tuổi, ta lén theo ca ca ra biên ải, ngắm nhìn cảnh sắc biên cương Giang Nam, thấy hoàng hôn đỏ rực nơi đáy sông, cũng thấy biển lửa chiến trường, dân chúng ly tán. Lần đó, bởi vì ta trốn ra khỏi nhà, cha đã phải vượt ngàn dặm đuổi đến quân doanh, kéo ca ca ra khỏi giường rồi mắng cho một trận. Mắng xong, cha quay sang định mắng ta, ta lập tức òa khóc, cha lại tiếp tục mắng ca ca, mắng đến khi miệng đắng lưỡi khô mới ôm ta, dỗ ta trở về kinh thành.
Ta nhớ mỗi khi được mẹ ru ngủ, nhớ cha sau khi tan triều đều bế ta lên, dùng râu cằm cọ vào mặt ta, nhớ món canh mã đề tỷ tỷ tự tay nấu.
Chỉ là những thứ này quá tầm thường, không xứng với cung điện hoa lệ, chắc chắn không thể trở thành đồ tùy táng trong chiếc quan tài xinh đẹp và quý giá của hoàng cung.
Thái hậu nương nương tuy yêu quý ta, nhưng không phải là tình yêu thương như của mẹ.
Đến con trai mình bà ấy còn không muốn dỗ, mỗi ngày đều rất nghiêm khắc, huống chi là ta?
Ta tuy ngốc, nhưng cũng không đến mức quá ngốc!
Dẫu vậy, khi viết thư về nhà, ta vẫn tự hào kể cho cha mẹ, tỷ tỷ và ca ca rằng Thái hậu nương nương đối xử với ta rất tốt, cho ta ở cung Tê Phượng - nơi chỉ dành cho Hoàng hậu, mỗi ngày đều tặng ta rất nhiều váy áo đẹp và châu báu.
Trong thư, ta viết:
"Cung Tê Phượng của A Thích có một kho chứa, bên trong chất đầy trang sức, ngọc ngà, vàng bạc mà Thái hậu nương nương tặng, giống như một ngọn núi vàng lấp lánh, con sẽ giữ chúng cả đời."
"Đồ ăn vặt của Ngự Thiện Phòng rất ngon, ngon hơn cả món canh mã đề của tỷ tỷ, muội chẳng muốn về nhà chút nào."
"Trong cung cũng có truyện, con luôn đọc trộm sau lưng ma ma dạy lễ nghi. Mỗi lần bà ấy lén ngủ là con lại lấy truyện ra đọc, hehe, hóa ra nữ quan nghiêm khắc nhất trong cung cũng biết lười biếng!"
...
Thái hậu nương nương là một người phụ nữ xinh đẹp và đoan trang.
Có điều, tuy bà ấy trẻ đẹp như mẹ ta, nhưng lại thích mặc những bộ quần áo già cỗi, đeo những món trang sức chỉ có tổ mẫu mới đeo, khiến bà trông già hơn mẹ ta những mười tuổi!
Dẫu vậy vẫn không thể phủ nhận rằng Thái hậu nương nương thật sự rất đẹp. Ta rất thích bà, đặc biệt là khi bà cười, trông còn dịu dàng và đẹp hơn cả tỷ tỷ ta.
Có một lần, ta bị ốm nặng, Thái hậu nương nương đã đích thân trừng phạt tất cả cung nhân trong cung của ta, đặc biệt là mấy cung nữ luôn lén cho ta uống nước lã và ăn đồ thừa, bị Thái hậu nương nương xử tử ngay tại sân. Mấy ngày đó bà luôn bên cạnh chăm sóc ta, đút thuốc cho ta,... sự quan tâm mà bà dành cho ta gần như vượt qua cả con trai bà!
Ngày ta khỏi bệnh, Thái hậu nương nương vốn luôn uy nghiêm đã suýt khóc, ta cũng suýt khóc - ta tưởng mình đã gặp lại mẹ.
Nhưng sau này bà không bao giờ nhắc lại chuyện đó, ma ma dạy lễ nghi mới đổi luôn mỉm cười nói với ta: "Cô nương, chắc chắn người bị sốt nên hồ đồ rồi! Đó không phải là Thái hậu nương nương đâu!"
À, nói đến chuyện này, từ sau khi ta bị ốm nặng, các cung nữ và thái giám bên cạnh ta đã được đổi hàng loạt, những khuôn mặt đáng ghét trước đây đều biến mất, thay vào đó là những tỷ tỷ dịu dàng và các ma ma dạy lễ nghi hiền lành.
Nhưng đó là chuyện xảy ra vào năm ta tám tuổi.
Thái hậu nương nương ngoài việc bận rộn với triều chính, thực sự đối xử với ta rất tốt, muốn gì chỉ cần đến điện Cô Phương của bà nói một tiếng, chưa đầy nửa ngày, bà sẽ sai người mang đến cho ta.
Chỉ là bà rất bận, thật sự rất bận, bên ngoài điện Cô Phương luôn đầy các quan đại thần mặc triều phục.
Mỗi lần đi qua ta đều cẩn thận quan sát họ, dù không lần nào thấy bóng dáng của cha, ta vẫn không kìm lòng được mà nhìn.
Có một lần, ta lén hỏi cung nữ rằng Thái hậu nương nương có phải tên là Chiêu Từ không?
Bởi vì ta luôn nghe rất nhiều người gọi bà là "Chiêu Từ Thái hậu".
Cung nữ lại ấp úng nói không phải, "Chiêu Từ" là tôn hiệu của Thái hậu nương nương, không phải tên thật.
Ta tiếp tục hỏi: "Vậy tên thật của Thái hậu nương nương là gì?"
Ai ngờ mặt cung nữ đó lập tức mặt tái mét, càng ấp úng hơn, ma ma dạy lễ nghi vừa hay bước vào, thấy tình hình như vậy thì mắng cung nữ một trận rồi đuổi ra ngoài.
Ta cảm thấy rất áy náy, kể lại đầu đuôi với ma ma dạy lễ nghi, hy vọng bà không làm khó cung nữ đó.
Ma ma dạy lễ nghi nghe xong, mỉm cười nói với ta rằng bà không biết, cả hậu cung cũng không có mấy người biết.
Ta hỏi tại sao.
Bà kéo chăn đắp cho ta, nói: "Bởi vì đã quá lâu rồi. Từ triều đại trước đến nay có rất nhiều người đến rồi đi, họ đều gọi Thái hậu nương nương là Chiêu Từ Thái hậu, đến giờ không còn mấy ai nhớ tên thật của nương nương nữa."
"Không một ai sao?"
"Không một ai."
"Cha mẹ ta cũng không nhớ hả?"
"Vâng, tướng quân và phu nhân cũng không nhớ."
"Vậy Thái hậu nương nương sẽ rất buồn đúng không?"
Ma ma dạy lễ nghi không nói gì thêm, chỉ mỉm cười dịu dàng, "Cô nương, cô nên đi ngủ rồi."
Sau đó, bà tắt nến, buông rèm xuống.
Tiếp theo là những việc được lặp lại hàng đêm, hai cung nữ gác đêm - Hưởng Giai và Vọng Giai, dựa vào cột bên ngoài rèm, lặng lẽ canh giấc cho ta.
Trong phòng yên tĩnh, ta cảm thấy rất buồn, Thái hậu nương nương là người phụ nữ quyền lực nhất trong triều đình và hậu cung, vậy mà không ai nhớ tên bà?
Còn ta thì sao?
Liệu sau này ta có như vậy không?
Mọi người gọi ta bằng tôn hiệu, rồi không ai nhớ tên thật của ta?
Vậy phải làm sao đây? Người khác không sao, nhưng nếu cha mẹ, tỷ tỷ và ca ca ta quên mất thì sao? Họ sẽ quên luôn cả việc đón ta về nhà hả?
Nghĩ đến đây, ta lập tức kéo chăn trùm lên đầu, khóc nức nở một hồi lâu.
Hôm sau tỉnh dậy, ta lại trở về với vẻ mặt vô tư lự, điều khiến ta vui nhất là Thái hậu nương nương đã tặng ta rất nhiều mứt.
Bình thường, ma ma dạy lễ nghi không cho ta ăn nhiều mứt, nói rằng ta vừa mới lớn, ăn mứt sẽ bị sâu răng.
Ta biết bà ấy nói vậy để dọa ta, ta không tin, nhưng bà ấy rất nghiêm khắc, ta sợ.
Bây giờ thì khác rồi, Thái hậu nương nương đã cho phép ta ăn mứt, ta không sợ bà ấy nữa.
Chỉ là, tuy Thái hậu nương nương đối xử tốt với ta, luôn tặng ta rất nhiều mứt, nhưng ta vẫn cảm thấy bà lạnh lùng...
A! Ta biết rồi! Thái hậu giống như Quan Âm trong chùa, tuy mang lại cảm giác thân thiết nhưng vẫn quá cao xa, khiến người ta phải kính sợ.
Trong các loại mứt Thái hậu nương nương tặng, ta thích nhất là mứt hạnh nhân trắng, ăn hoài không ngán. Nhưng vì hạnh nhân có độc nên mỗi lần chế biến rất phiền phức, Ngự Thiện Phòng ít khi làm món này, mà có làm thì cũng làm rất ít.
Ta thực sự rất thích mứt hạnh nhân trắng.
Viên Ngọc thì không. Mỗi lần ăn cô ấy đều nhăn mặt, còn đánh ta, nói ta là kẻ lừa đảo, mứt hạnh nhân trắng tuy phủ đường nhưng hạnh nhân bên trong lại đắng!
Giống như bạn cắn một miếng, tưởng mình ăn được kẹo, đột nhiên lại chạm phải vị đắng của hạnh nhân.
Viên Ngọc là con gái của Nguyên Hi Đại Trưởng Công Chúa, cũng là Nam Khang Quận Chúa của Nam Tiêu, tính tình rất kiêu ngạo, cả đời ghét nhất là đàn ông, có lẽ vì mẹ cô ấy - Nguyên Hi Đại Trưởng Công Chúa - nuôi rất nhiều nam sủng.
Viên Ngọc tuy tính tình kiêu ngạo nhưng đối xử với ta rất tốt, và cũng thân thiết với ta nhất. Cô ấy thường vào cung yết kiến Thái hậu nương nương, rồi đến cung Tê Phượng chơi với ta.
Chỉ là, cô ấy thường đến, không đồng nghĩa với ngày nào cũng đến. Hơn nữa, chắc chắn sẽ có một ngày Viên Ngọc phải theo Nguyên Hi Đại Trưởng Công Chúa về đất phong.
Các cung nữ trong cung của ta luôn thích nói những lời chua ngoa, rằng: Nam Khang Quận Chúa kết thân với ta vì ta là người phụ nữ tôn quý nhất Nam Tiêu sau Thái hậu nương nương.
Ta tức điên lên, những lời giả dối như vậy ta không tin, ít nhất Viên Ngọc đối xử với ta tốt hơn nhiều so với những người khác trong cung…
Ta nói muốn ăn gà quay da giòn của Kính Hoa Lâu và đọc truyện mới nhất của Thủy Nguyệt Phường, các ma ma và cung nữ trong cung luôn lấy cớ từ chối, chỉ có Viên Ngọc ghi nhớ, mỗi lần vào cung đều mang cho ta gà quay da giòn của Kính Hoa Lâu và truyện mới nhất của Thủy Nguyệt Phường.
Viên Ngọc là bạn thân của ta, ta không cho phép người khác nói xấu cô ấy, nên đã lén kể với Nguyên Hi Đại Trưởng Công Chúa.
Đại Trưởng Công Chúa nghe xong nổi giận đùng đùng, lập tức ra lệnh trừng phạt cả cung. Ta đứng bên cạnh nắm tay Viên Ngọc cười ha hả.
Nói đến Nguyên Hi Đại Trưởng Công Chúa, bà ấy là cô ruột duy nhất của hoàng đế hiện tại, là em dâu của Thái hậu nương nương.
Bà ấy là một nhân vật phong lưu.
Cha của Viên Ngọc - tức phò mã của Đại Trưởng Công Chúa - đã qua đời nên trong phủ công chúa nuôi rất nhiều nam sủng. Bọn họ ngày ngày chơi đùa, trở thành chuyện phong lưu nổi tiếng nhất Nam Tiêu, đứng đầu bảng xếp hạng phong lưu của Thủy Nguyệt Phường đã năm năm.
Ta đương nhiên không được như bà, nhưng đôi khi cũng rất táo bạo. Nhớ một lần, sau khi uống vài ngụm rượu, ta đã hỏi Thái hậu nương nương: "Đều là chồng mất sớm, tại sao Đại Trưởng Công Chúa lại biết tuổi trẻ không nên lãng phí, theo đuổi lối sống phóng khoáng, còn nương nương thì không? Người ngày nào cũng chỉ ở điện Cô Phương hoặc hoặc lên triều, nghe thật nhàm chán. Nương nương cũng nên thương bản thân mình một chút."
Lúc đó ta đang ăn hạt dưa, lời vừa dứt, cả tiền điện lập tức im phăng phắc. Bà lão cầm quạt bên cạnh Thái hậu nương nương run tay khiến quạt rơi xuống đất, bà ta lập tức quỳ sụp xuống, rồi tất cả người hầu đồng loạt quỳ theo, run lẩy bẩy.
Họ thật nhát gan, không hiểu Thái hậu nương nương chút nào.
Thái hậu nương nương là người thế nào? Làm sao lại vì chuyện nhỏ như vậy mà nổi giận?
Có lẽ bà còn thích chủ đề này nữa.
Tiếc là, suy nghĩ của người có quyền không phải là thứ mà nô tài bình thường có thể đoán được, huống chi là người trước mắt chúng ta, không phải là Thái hậu nương nương bình thường.
Quả nhiên, Thái hậu nương nương không đổi sắc mặt, bà chỉ đơn giản uống nốt chén trà rồi nở nụ cười ôn hòa. Mọi người thở phào nhẹ nhõm, lại đứng dậy, tiếp tục quạt mát, dâng trà, đưa hạt dưa cho ta.
Thái hậu nương nương có vẻ rất thoải mái, tay lần chuỗi ngọc trắng, lần xong một vòng lại một vòng, đến khoảng vòng thứ ba, bà mới lộ ra vẻ mặt buồn bã, rồi từ tốn trả lời ta: "Có lẽ... chính vì sự không phóng khoáng của ta, mới giữ được sự phóng khoáng của Nguyên Hi."
Khi ấy ta còn quá nhỏ nên không hiểu. Nhưng cũng bởi vì chuyện đó, ta hiểu được một đạo lý khác...
Ngày hôm đó, khi trở về cung, ta đυ.ng mặt ma ma dạy lễ nghi nổi tiếng nghiêm khắc nhất trong cung. Ta vừa đặt chân vào cung Tê Phượng, bà ta đã sai mấy ma ma giữ ta lại, giữa trời nắng gắt, sai người cởϊ áσ ngoài của ta, rồi để mấy cung nữ cầm thước bản lớn đánh vào miệng ta.
Ma ma dạy lễ nghi hỏi ta biết mình sai ở đâu không, ta bật khóc nức nở, miệng sưng vù không nói được, vừa khóc vừa lắc đầu, lời thốt ra khỏi miệng không còn rõ ràng: "Ta muốn gặp mẹ! Ta muốn gặp mẹ!"
Nhưng trong cung làm gì có mẹ?
Ta vẫn là đứa trẻ ngốc nghếch và cứng đầu như xưa.
Thấy gọi mẹ không được, ta đổi sang gọi cha, gọi cha không được thì gọi tỷ tỷ, gọi tỷ tỷ không được thì gọi ca ca, cuối cùng gọi ca ca cũng không được, ta lập tức khóc lóc quỳ lạy ma ma dạy lễ nghi, nói: "A Thích biết lỗi rồi! A Thích biết lỗi rồi!"
Ma ma dạy lễ nghi hỏi lỗi ở đâu.
Ta cố gắng nghĩ, nhưng ta mới bảy tuổi, thật sự không biết!
Ta khóc nức nở, trong làn nước mắt mờ ảo, ta thấy ma ma dạy lễ nghi lộ vẻ không nỡ, mở miệng định nói gì đó...
Nhưng bà không kịp nói, một ma ma lớn tuổi đang giữ ta buông tiếng thở dài, chen lời: "Cô nương, cô đừng cứng đầu nữa, biết lỗi rồi thì nói ra đi, im lặng như vậy là đang giận dỗi cái gì?"
Bà ta vừa nói xong, ma ma dạy lễ nghi lập tức nhíu mày, rồi nghiêm giọng nói: "Hôm nay cô nương đã nói bậy trước mặt Thái hậu nương nương. Là người dạy lễ nghi của người, ta không thể bỏ qua. Người đâu, ngừng đánh miệng. Giữ chặt cô nương, phạt năm gậy vào người."
Đầu óc ta lập tức trống rỗng, khi hiểu được tình hình thì một roi đã rơi xuống người. Ta cảm thấy cả cơ thể, từ xương cốt đến nội tạng, đều như quả cà chua dập nát, đau đớn vô cùng. Cổ họng bật ra tiếng “A–” thảm thiết...
Mới một roi đã khiến ta thấy bóng lưng của Diêm vương.
Lúc đó ta mới nhận ra bình thường Thái hậu nương nương khoan dung với ta đến nhường nào. Những trận đòn của bà, dù là lần đau nhất, đánh tận hai mươi roi, cũng chỉ một hai ngày là khỏi, gộp lại cũng không đau bằng một roi hôm nay.
Có lẽ đánh cũng có kỹ thuật riêng, và Thái hậu nương nương hiểu rõ điều đó nên mới có thể vừa nghiêm khắc bề ngoài, vừa nhân từ bên trong.
Còn hôm nay...
Roi thứ hai đánh xuống, ta cảm thấy trong cổ họng có vị tanh của máu.
Roi thứ ba không đánh vào người ta, vì có người đã lao đến đỡ.
Ta quay lại nhìn, nước mắt lập tức trào ra, là Hưởng Giai! Là cung nữ của ta, Hưởng Giai! Là tỷ tỷ thân thiết nhất từ nhà theo ta vào cung!
Trước đây ta luôn nóihoàng cung là nơi ăn thịt người không nhả xương, Hưởng Giai chỉ mỉm cười dịu dàng, nói: "Tiểu thư đừng sợ, có ta ở đây."
Nghe câu đó, ta biết cô ấy không tin.
Giờ thì… theo ta vào cung có năm người, đều là tỷ tỷ thân thiết nhất, chỉ sau hai năm đã giảm còn một.
Vài tháng trước, tỷ tỷ Vọng Giai - người luôn bênh vực ta trước các ma ma, không hiểu sao đi đêm bị trượt chân, ngã vào một giếng nước trong cung. Ngày hôm sau khi vớt lên, nghe Hưởng Giai nói là người đã trương phềnh.
Lúc đó ta sợ phát khóc, khóc đến mức ngất đi, sốt mấy ngày liền.
Tỷ ấy chỉ lớn hơn ta ba tuổi! Tỷ ấy vẫn còn là một đứa trẻ! Tỷ ấy rất dịu dàng, tỷ ấy rất giống tỷ tỷ ta, luôn nói chuyện nhẹ nhàng.
Nhớ đến tỷ tỷ Vọng Giai, nỗi lo trong ta lại trỗi dậy, vội vàng khóc lóc đẩy Hưởng Giai ra.
Nhưng bị đánh làm ta cạn kiệt sức lực, Hưởng Giai lại luôn khỏe hơn ta… Ta đẩy không nổi.
Roi đánh xuống vẫn không dừng, có cảm giác còn mạnh hơn.
Roi thứ tư tuy tốc độ chậm, lại đặc biệt mạnh, ngay cả ta nằm dưới cũng run lên.
Hưởng Giai của ta! Mặc cho miệng tanh nồng mùi máu, mặc cho da thịt đã nát bấy, cô ấy vẫn gào lên: "Lũ tiểu nhân đắc chí, một đám rắn độc lòng dạ hẹp hòi! Các người đang trả thù cô nương vì đã tố cáo các người trước Đại Trưởng Công Chúa! Các người đang lợi dụng quyền lực để đánh đập Hoàng hậu tương lai! Nếu tướng quân và phu nhân biết được, nhất định sẽ lột da các người cho chó ăn! Chặt tay chân các người vứt ra nghĩa địa, khiến con cái các người chết cũng không tìm được xác! A— Cô nương đừng sợ! Cô nương đừng sợ! Lũ nô tài hèn hạ! Còn dám đánh! Cẩn thận tướng quân lột da các người! Cô nương đừng sợ... cô nương đừng sợ... cô nương... cô nương… đừng sợ..."
"Đánh xong rồi! Đừng đánh nữa!" Gậy thứ năm hạ xuống, ta dùng sức vỗ xuống đất, vỗ đến mức chảy cả máu tay, nhưng đám ma ma vẫn đánh, đánh đến khi Hưởng Giai không còn cử động, không còn thở, "Dừng lại! Dừng lại! Ta là con gái của Cao tướng quân! Ta là Hoàng hậu tương lai! Dừng lại... tất cả dừng lại... hu hu... dừng lại... hu hu..."
Hình phạt đó khiến ta như bị lột đi một lớp da.
Nếu không có Hưởng Giai, có lẽ hôm nay ta đã chết ở đây.
Ma ma dạy lễ nghi vẫn bình thản, khom người với ta - người đang nằm thoi thóp trên đất, rồi nghiêm giọng nói: "Hôm nay chỉ là hình phạt nhỏ, hy vọng cô nương sau này biết giữ mình, cẩn trọng lời nói, không nên nói những lời không nên nói."
Nói xong, bà thở dài rồi bước ra ngoài.
Còn Hưởng Giai, cô ấy bị quấn trong chiếu rơm, kéo ra ngoài.
Ta ngây người nhìn vũng máu trên đất, giọng khàn đặc: "Các ma ma... sẽ mang thi thể của Hưởng Giai... đi đâu?"
Ta gần như phải dùng hết sức bình sinh mới nói được hai chữ thi thể, "Mang đi đâu?"
Một ma ma nào đó lạnh lùng nói: "Tất nhiên là kéo ra nghĩa địa bên ngoài cung rồi. Cô ta là cái thá gì, chẳng lẽ cô nương còn muốn lập bài vị cho đứa nô tài hèn hạ này? Không hợp quy củ đâu."
Ta không nói gì.
Một ma ma khác lại lên tiếng: "Cô nương, hôm nay ta cũng nói luôn, người vẫn chưa phải Hoàng hậu. Từ xưa đến nay, làm gì có chuyện chưa được sắc phong đã ra oai phủ đầu? Hơn nữa, tình hình triều đình vẫn đang căng thẳng, cô nương có trở thành Hoàng hậu hay không còn chưa chắc!"
Ta muốn gϊếŧ họ.
Đó là ý nghĩ duy nhất của ta lúc bảy tuổi.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Bắc Mang
- Chương 1: Tiểu thư tướng phủ