Cặp kính râm không tháo xuống, cộng thêm giọng điệu lười biếng, càng khiến câu nói ấy thêm phần châm chọc và khinh thường.
Người đàn ông bị anh chọc tức, lửa giận càng bốc lên, nhưng xét cho cùng lý do đến đây cũng chẳng đủ chính đáng, thế nên khí thế lập tức bị giảm sút vài phần: “Con nhóc đó tự biết rõ.”
“Tôi không biết gì cả.” Hứa Giai Ninh bước ra từ sau lưng Tiết Chiêm, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh: “Tiệm chúng tôi chỉ bán hoa. Nếu anh đến gây chuyện, vậy chúng tôi chỉ có thể báo công an.”
Lúc này Đoạn Tĩnh Thu cũng đã đứng cạnh Hứa Giai Ninh, một tay nắm lấy bàn tay đang lặng lẽ run rẩy của con gái, tay còn lại giơ chiếc điện thoại lên, cũng nói thêm: “Chỗ này cách đồn công an rất gần, gọi cái là có người đến liền.”
“Dọa ai hả?” Người đàn ông liếc nhìn hai người họ, rồi quay sang nhìn chằm chằm Hứa Giai Ninh: “Còn mày nữa, con nhóc ranh mà cũng ra vẻ. Hôm qua nghe chuyện của tao chỉ có mày, còn ai nữa.”
“Tối qua cô ấy chia tay tao, còn ném hết hoa vào mặt tao, chẳng nói lý do gì hết. Không phải là mày giở trò à?” Anh ta gằn giọng, đôi mắt sắc lẻm dán chặt vào Hứa Giai Ninh.
Không nói lý do, xem ra chuyện tấm thiệp, anh ta vẫn chưa biết.
Hứa Giai Ninh khẽ thở phào, tâm trạng lập tức ổn định hơn trước nhiều.
Từ lúc người đàn ông bước vào cửa, Hứa Giai Ninh đã đoán được tám chín phần mục đích đến của anh ta. Giờ nghe anh ta rốt cuộc không nhịn được mà nói hết mọi chuyện, còn ngang nhiên lên án cô một cách “chính nghĩa” như thế, cô cũng đã chuẩn bị sẵn lời đáp trả: “Vậy tức là anh hoàn toàn không biết vì sao bạn gái anh chia tay?”
Hứa Giai Ninh chắc chắn rằng cảnh tượng hôm qua tuyệt đối không để lộ điều gì đáng nghi, liền tiếp tục giả vờ vô tội nói: “Hôm qua tôi chỉ yên lặng bán hoa, không nói câu nào dư thừa cả. Anh đã có vợ mà còn quen người con gái khác trẻ tuổi hơn, tôi chỉ thấy khinh bỉ trong lòng thôi. Nếu anh không tin, thì cứ thoải mái xem camera giám sát trong tiệm.”
Thấy con gái bị bắt nạt, sắc mặt Đoạn Tĩnh Thu đã đầy vẻ khó chịu: “Chuyện không có thật, cậu nói bừa cái gì vậy? Tùy tiện vu khống con gái tôi là phải chịu trách nhiệm trước pháp luật đấy. Vào tiệm người ta quấy rối, cậu định bồi thường thiệt hại như nào đây?”
“Không phải nó thì là ai, điều tra thì điều tra đi...” Người đàn ông nói thế, nhưng khí thế hung hăng ban đầu đã bị dập tắt quá nửa.
Mẹ con Hứa Giai Ninh nói lời đầy lý lẽ, làm chính anh ta cũng bắt đầu hoài nghi cái suy đoán vốn chẳng có cơ sở của mình.
Tiết Chiêm cũng lên tiếng giúp, cúi đầu vỗ nhẹ vai người đàn ông: “Hay là anh suy nghĩ lại xem, làm chuyện dơ dáy nhiều quá thì người biết cũng đâu ít. Có nghi ngờ thì cũng đừng nhắm bừa vào cô gái này chứ.”
“Còn về chuyện xem camera…” Tiết Chiêm liếc mắt đầy ẩn ý về phía anh ta, nói tiếp: “Thế lại tốt quá, chẳng phải sẽ lộ rõ luôn ai là người đang nɠɵạı ŧìиɧ trong hôn nhân sao? Thời đại mạng giờ phát triển lắm, anh muốn nổi tiếng không?”
“Mày!” Bị đâm trúng chỗ đau, cuối cùng người đàn ông cũng lộ ra vẻ chột dạ.
Tiết Chiêm hơi nhấc chiếc ô trong tay, vung vẩy như xua đuổi chó, cau mày tỏ vẻ ghét bỏ: “Mày cái gì mà mày, còn không mau đi đi? Hay muốn gọi công an tới hòa giải giùm? Cần người ta tiện thể gọi luôn cho vợ anh không?”
“Được, được, mấy người cứ chờ đấy cho tôi.”
Người đàn ông cảm thấy tình thế bất lợi, luống cuống liếc nhìn ba người trước mặt, cuối cùng chỉ buông vài câu đe dọa vô nghĩa, khí thế hoàn toàn biến mất, lủi thủi rút khỏi cửa tiệm.
Thấy người đàn ông rời đi, sự bình tĩnh và tự chủ vừa rồi của Hứa Giai Ninh cũng tan biến, thay vào đó là vẻ mặt đầy lo lắng. Cô lẩm bẩm: “Xong rồi, sau này biết phải làm sao đây…”
“Tiếp tục chết cũng không thừa nhận là được.” Tiết Chiêm đáp qua loa: “Nhìn anh ta là biết chẳng có chứng cứ gì, chỉ đến đây trút giận thôi. Cậu làm chuyện tốt, sao lại phải chột dạ?”
“Tôi sợ rước phiền phức. Nếu anh ta lại đến gây chuyện, tôi cũng không chịu nổi.” Hứa Giai Ninh buột miệng đáp lại, nói xong mới nhận ra mình đang bộc bạch tâm sự với một người xa lạ, cảm thấy có phần không nên, liền quay sang mẹ, nắm tay bà: “Mẹ, con xin lỗi.”
Làm ăn buôn bán sợ nhất là dây dưa rắc rối, vậy mà cô lại đi chuốc lấy, mà còn là tự mình chủ động.
Nếu cô chỉ lo an phận bán hoa, làm ngơ trước chuyện nɠɵạı ŧìиɧ của người đàn ông kia thì hôm nay đã chẳng có chuyện bị gây sự, tiệm hoa cũng sẽ tiếp tục yên ổn như trước.
Nhưng cô không hối hận.
Tiết Chiêm chỉ lẳng lặng nhìn Hứa Giai Ninh, dứt khoát nói: “Anh ta sẽ không quay lại gây chuyện đâu.”
“Sao cậu biết?” Hứa Giai Ninh hỏi ngược.
Tiết Chiêm cười nhẹ: “Tôi biết mà.”
Không phải là "không muốn đến", mà là "không thể đến".
Một bên, Đoạn Tĩnh Thu cũng mở miệng: “Giai Ninh, mẹ đại khái cũng hiểu chuyện rồi, chuyện này không trách con.”