Tiết Chiêm đang chăm chú lắng nghe thì bất ngờ có một người xuất hiện bên cạnh, bóng của người ấy phủ xuống bàn.
"Cậu là ai?"
Tiết Chiêm mở miệng với giọng đầy khó chịu vì bị quấy rầy, lạnh lùng nhìn cậu con trai lạ mặt trước mặt.
Hứa Giai Ninh vội vàng giải thích với vẻ ngượng ngùng: “À… Tiết Chiêm, đây là bạn cùng bàn của tớ - Nam Phong.”
Cô vừa dứt lời, những điều Tiết Chiêm định nói liền nghẹn lại, anh liếc nhìn Nam Phong một cái, ngập ngừng giây lát rồi mới miễn cưỡng đứng dậy, cầm giấy bút trở về chỗ ngồi của mình.
Trong bốn ngày học cùng nhau, ấn tượng của Hứa Giai Ninh về Nam Phong là một người rất cầu tiến, chăm học, nhưng cơ thể thì gầy gò, cao lêu nghêu và mắc bệnh hen suyễn.
Sáng nay cậu ấy xin nghỉ học vì mẹ cậu đã hẹn được bác sĩ chuyên khoa, phải đến bệnh viện khám khoa hô hấp.
Nhưng Hứa Giai Ninh không ngờ Nam Phong lại quay về nhanh như vậy.
Vì quan tâm đến bạn học, cô hỏi một câu: “Cậu đỡ hơn chưa? Sao gấp vậy đã quay lại rồi?”
“Không đến được bệnh viện. Nhưng thực ra tớ cũng gần khỏi rồi.” Nam Phong nghiêng đầu, giọng nói như thể chuyện đương nhiên: “Không thể để các cậu đều học mà mình tớ bị tụt lại được.”
“Ồ.” Thấy cậu căng thẳng và quan tâm đến việc học, Hứa Giai Ninh không nói gì thêm.
Thế nhưng chỉ một lúc sau, Nam Phong lại lên tiếng, lần này là hướng về phía cô.
“Hứa Giai Ninh, cậu cũng đừng lười nhác thế chứ? Chỉ hơn nhau hơn hai mươi điểm thôi, cẩn thận tớ vượt qua đấy.”
Hứa Giai Ninh đang cầm quyển Khuynh thành chi luyến lên định đọc, nghe vậy thì ngẩng đầu, ánh mắt đầy mơ hồ: “Hả?”
Sau này khi hai người đã thật sự thân quen, Hứa Giai Ninh mới biết Nam Phong từng là học sinh đứng đầu lớp hồi cấp hai, cũng là người đứng đầu cả khối.
Thế nhưng sau khi chuyển đến trường cấp 3 Ninh Viễn, cậu lại trở thành người đứng thứ hai trong lớp, lần đầu tiên trong đời cảm nhận được cảm giác bị người khác vượt mặt. Nhìn kỹ lại đối thủ cạnh tranh này, người hơn cậu hơn hai mươi điểm lại tỏ ra vô cùng thong dong, giữa giờ còn có tâm trạng đọc tiểu thuyết.
Còn vào thời điểm này, Hứa Giai Ninh chưa biết gì về quá khứ ấy, chỉ cảm thấy thái độ của Nam Phong có chút kỳ quặc.
“Đợi đến kỳ thi giữa kỳ, xem ai là người đứng nhất khối, thế nào?” Nam Phong thách thức cô.
Hứa Giai Ninh liếc nhìn cậu, chỉ thốt ra hai chữ: “Trẻ con.”
Không chỉ trẻ con mà còn vô vị nữa, đã lên cấp ba rồi mà vẫn còn chơi mấy trò thi thố này, đúng là trẻ con đến cực điểm.
Nam Phong hừ một tiếng, không để tâm đến lời nhận xét của cô, cúi đầu mở sách, lẩm bẩm: “Coi như cậu đã đồng ý rồi đấy. Sau này học hành cho đàng hoàng, có thời gian thì nên làm thêm đề, đọc mấy quyển sách linh tinh làm gì.”
“Thế nào là sách linh tinh?” Lần này Hứa Giai Ninh bỗng hứng thú, đặt sách xuống hỏi ngược lại.
Nam Phong còn đang ấp úng chưa kịp nghĩ lời giải thích, Hứa Giai Ninh liếc nhìn cậu một cái, bình tĩnh hỏi: “Nam Phong, chẳng lẽ cậu chỉ đọc mỗi quyển Tuyển tập nghị luận cho học sinh cấp ba thôi à?”
“Đúng thì sao?” Nam Phong cứng rắn đáp lại: “Cậu kỳ thị à?”
“Tớ thì không.” Hứa Giai Ninh cười nói: “Tớ chỉ thấy nếu đọc sách mà toàn xoay quanh việc thi cử thì đúng là nhàm chán đến chết.”
“Đọc sách không nhất thiết phải có mục đích vụ lợi. Đơn giản chỉ để thấy vui, không được à?”
Hứa Giai Ninh nghiêng đầu nhìn cậu, mái tóc đuôi ngựa cao được buộc bằng dây buộc màu xanh băng, mềm mại mà bồng bềnh, rủ thẳng xuống, khẽ tựa vào mép sách.
Nam Phong nhìn dáng vẻ điềm tĩnh và ôn hòa của cô, bỗng cảm thấy áy náy vì câu nói ban nãy của mình: “Hứa Giai Ninh, vừa rồi tớ nói vậy, thật sự không có ý gì khác đâu...”
Đúng lúc ấy, chuông vào lớp vang lên, thầy dạy Ngữ văn bước đúng giờ vào lớp.
Đường Đoan Kỷ đã gần bốn mươi tuổi, dáng người cao gầy, tính cách ôn hòa, tác phong nghiêm trang, khí chất nho nhã, đậm nét học giả. Dù mặc trang phục hiện đại, nhưng qua cách nói năng và hành xử, người ta vẫn có thể lờ mờ cảm nhận được phong thái của một văn nhân cổ đại.
Mấy bài thơ trong đơn vị đầu tiên đã được giảng sơ lược vài ngày trước, kèm theo bài tập học thuộc và viết lại. Hôm nay bắt đầu bài học đầu tiên trong đơn vị hai: “Chúc Chi Vũ lui quân Tần”.
Tuy nhiên, Đường Đoan Kỷ không giảng trực tiếp văn bản Hán cổ này mà bắt đầu từ Tả Khâu Minh và bộ Tả Truyện, rồi dẫn dắt đến “Xuân Thu tam truyện” cùng ba thể loại biên soạn sách sử thường thấy.
Lúc cả lớp tưởng thầy sắp bắt đầu nói về các điểm kiến thức trọng tâm, thì thầy lại chuyển sang kể chuyện lịch sử bằng giọng trầm ấm, cuốn hút.
Hứa Giai Ninh thầm thán phục trước vốn kiến thức sâu rộng của thầy Đường. Có lẽ người khác chỉ nhớ lời tán dương của hậu nhân dành cho Tả Khâu Minh là “Tổ tông của trăm nhà văn, ông tổ của muôn đời văn cổ”, nhưng thầy còn nhắc đến lời bình riêng của Kim Thánh Thán về bài văn hôm nay “Văn chương toàn là câu nối liền không dứt, đọc như bị thúc ép, không thể ngắt nhịp.”