Chương 17

Dương Tuyết Thanh liếc nhìn một vòng, thấy cả lớp đều ngồi theo cặp, chỉ có bạn cùng bàn của Hứa Giai Ninh – cũng chính là lớp phó môn Toán xin nghỉ sáng nay.

“Vậy thì cầm bút lên, tạm thời ngồi cạnh Hứa Giai Ninh đi.” Dương Tuyết Thanh chỉ tay: “Hai đứa cùng xem một bài.”

"Được ạ." Tiết Chiêm vui vẻ đáp lời.

Một phút sau, anh quang minh chính đại ngồi xuống chiếc ghế bên phải của Hứa Giai Ninh.

Trên bục giảng, cô Dương Tuyết Thanh đang yêu cầu cả lớp đổi bài để chấm chéo.

Sợ Tiết Chiêm nhìn không rõ, Hứa Giai Ninh chủ động đẩy bài kiểm tra về phía bên phải.

Ngón tay Tiết Chiêm vừa đặt lên tờ bài thì bỗng dưng rút luôn nó về phía mình.

"Cậu làm gì vậy?" Hứa Giai Ninh nhỏ giọng hỏi.

"Không nghe cô vừa nói à? Đổi bài để chấm." Tiết Chiêm đáp lại.

Hứa Giai Ninh nhìn anh một cái, thật sự không hiểu nổi cách anh suy nghĩ: "Cậu có làm bài đâu mà đổi..."

Vốn dĩ hai người chỉ xem chung một tờ bài, vậy thì chấm chéo kiểu gì?

Thế mà Tiết Chiêm vẫn cố chấp đòi chấm bài cho cô. Bỗng nhiên nhận ra không có bút đỏ, vì vội vàng đến lớp, anh liền chìa tay ra phía Hứa Giai Ninh, hơi nhướng mày, nhẹ giọng hỏi: "Bạn cùng bàn, cho tớ mượn bút đỏ nhé."

Anh gọi tự nhiên đến mức khiến Hứa Giai Ninh suýt nữa quên mất, hai người thực chất chỉ tạm thời ngồi cùng bàn.

Cuối cùng, Hứa Giai Ninh đành bất lực đưa bút đỏ cho anh, lặng lẽ nhìn anh chấm bài.

Dương Tuyết Thanh lần lượt đọc đáp án, ngòi bút đỏ trong tay Tiết Chiêm sột soạt lướt trên tờ bài, từ đầu đến cuối, mỗi nét đều có độ cong giống hệt nhau.

Chỉ mất vài phút để chấm xong. Dù chỉ là các câu trắc nghiệm, nhưng độ khó thì không đồng đều.

Tiết Chiêm dừng bút, đẩy bài lại về phía trái. Đúng lúc ấy, Dương Tuyết Thanh bắt đầu thống kê số câu đúng.

Cuối cùng, người làm đúng toàn bộ chỉ có Hứa Giai Ninh.

"Ba câu cuối khá khó, lát nữa tôi sẽ giảng kỹ hơn." Dương Tuyết Thanh nói: "Hứa Giai Ninh, em cũng nói thêm cho cả lớp nghe cách làm của mình nhé."

Hứa Giai Ninh gật đầu.

Cô vẫn luôn ngồi rất ngay ngắn, lúc học Toán đầu óc đặc biệt tỉnh táo. Vì yêu thích môn Toán, nên cô thậm chí còn có chút phấn khích, vui vẻ.

Còn những lời khen ngợi thế này, cô đã quen từ lâu, suốt gần 10 năm qua, tâm trạng cô chẳng mấy dao động.

Nếu nhất định phải nói có điều gì đó khiến cô rung động, thì chính là dấu bút đỏ mới xuất hiện trên bài kiểm tra của cô do Tiết Chiêm chấm, ngay bên cạnh những bước giải mà cô đã tiện tay viết ra.

Một mặt giấy đầy những dấu tích mượt mà, những dấu tick đều tăm tắp với độ cong mượt đến khó tả, cứ như là một giáo viên có mười năm kinh nghiệm phê bài vậy.

Tư duy của Hứa Giai Ninh rất linh hoạt, vừa nghe giảng, cô vẫn còn thừa sức để lén quan sát tiến độ học tập của Tiết Chiêm.

Ngẩng đầu nhìn qua, Tiết Chiêm đang nghiêm túc ghi chép vào một cuốn vở mới. Chữ viết vừa nhanh vừa đẹp, từng hàng công thức toán học nhảy nhót trên trang giấy, rõ ràng rành mạch như được in, nhưng vẫn mang theo nét bút tay, sắc sảo và phóng khoáng.

Hứa Giai Ninh bất giác muốn hỏi anh, rốt cuộc chữ ấy luyện ở đâu ra vậy.

Cô cũng viết được kiểu chữ chân phương, gọn gàng, không nhiều góc cạnh, hơi tròn và đều. Khi viết vào khung bài văn thì rất nổi bật, luôn được giáo viên Ngữ văn khen ngợi.

Nhưng cô lại cảm thấy kiểu chữ ấy thiếu đi nét cá nhân, chỉ là một dạng chữ dành cho thi cử, viết trong cuộc sống hằng ngày thì không mang lại cảm giác mà cô mong muốn.

Vì muốn chăm sóc đến từng học sinh trong lớp, giáo viên chủ nhiệm giảng bài rất chi tiết.

Tiết học Toán đầu tiên trôi qua rất nhanh, bài kiểm tra mới chỉ giảng được hai phần ba, đành để lại tiết trước giờ sinh hoạt chiều tiếp tục.

Tiết tiếp theo là Ngữ văn. Giáo viên Ngữ văn luôn đến lớp đúng giờ, nên cả lớp được một khoảng nghỉ giữa tiết khá dư dả.

Hứa Giai Ninh lại nhìn sang Tiết Chiêm ngồi bên cạnh, phát hiện anh vẫn đang đắm chìm trong việc ghi chép Toán học, cô cũng không nỡ lên tiếng đuổi anh về chỗ.

Thay vào đó, cô lấy từ cặp sách ra quyển Ngữ văn bắt buộc 1, cùng với sổ ghi chép văn học cổ mà giáo viên đã dặn chuẩn bị.

Vì chán, cô lại lôi thêm cuốn Khuynh thành chi luyến của Trương Ái Linh, mở ra đặt trên bàn.

“Giai Ninh, bài này tớ không hiểu lắm, cậu giảng lại giúp tớ được không?” Tiết Chiêm bất ngờ nghiêng người sang, khẽ giọng hỏi cô.

Từ lúc nhỏ, Hứa Giai Ninh đã không thể cưỡng lại được ánh mắt khao khát tri thức như thế này. Vậy nên cô lập tức gập cuốn tiểu thuyết lại, kéo tờ giấy nháp qua, bắt đầu giảng lại bài cho anh.

"Bạn cùng bàn" là một từ ngữ đẹp biết bao.

Không cần bất kỳ lý do nào, chỉ cần thế là đủ để ngồi cạnh nhau, vai kề vai.

Dù chỉ là tạm thời.

Khi Hứa Giai Ninh giảng bài, cô có khả năng biến cái phức tạp thành đơn giản, dù là bài toán khô khan đến mấy, cô cũng có thể gỡ từng lớp một, tìm ra một hướng giải rõ ràng rồi từ đó phát triển tiếp.