Chương 16

Còn bây giờ, khi đối diện trực tiếp, Hứa Giai Ninh lại bất giác cảm thấy có chút xa lạ.

“Vốn dĩ tớ đâu có định thu bài của cậu đâu…” Cô khẽ đáp một câu, rồi quay người rời khỏi lớp.

“Ờ.”

Thấy cô đi rồi, Tiết Chiêm lại nằm gục xuống bàn, hai tay lười biếng buông thõng trên mặt bàn.

Trương Dương cứ tưởng anh lại ngủ tiếp, nhưng chuông vào học vừa reo, Tiết Chiêm đã ngồi dậy, cầm bút trong tay, thậm chí còn lôi quyển Toán bắt buộc 1 ra, bắt đầu đọc sách như thể trời sắp sập.

Chẳng lẽ mặt trời mọc từ đằng tây?

Cùng lúc đó, Hứa Giai Ninh – người vừa ôm xấp bài kiểm tra đi nộp cho giáo viên lại quay về, mang theo cả xấp bài quay trở lại lớp.

Dương Tuyết Thanh cũng bước vào lớp, vừa đi vừa bảo các tổ trưởng phát bài kiểm tra cho từng tổ, đồng thời giải thích: “Lần này cô không chấm bài nữa, đổi bài với bạn cùng bàn, cô đọc đáp án.”

Dương Tuyết Thanh đảo mắt nhìn quanh lớp một lượt. Không biết là do trời hè oi bức dễ khiến người ta buồn ngủ, hay do mấy ngày nay học sinh chưa quen với việc dậy sớm, mà lớp học đầy tiếng ngáp dài.

“Sáng sớm ra mà đã buồn ngủ vậy à?” Dương Tuyết Thanh hỏi.

“Cô Dương ơi, là tại tối qua làm bài mệt quá đấy ạ.” Trương Dương lập tức đùa một câu từ hàng ghế áp chót.

Lập tức, cả lớp bật cười rôm rả.

Trương Dương học không giỏi, nhưng tính cách hoạt bát, dễ mến, là cây hài nổi tiếng trong lớp.

Dương Tuyết Thanh cũng không quá khắt khe với cậu, chỉ vì cậu có thể làm sôi động bầu không khí lớp học, thế là đủ.

“Cô thật không ngờ Trương Dương lại chăm chỉ làm bài đến thế đấy.” Dương Tuyết Thanh vừa nói vừa bước xuống bục giảng, dừng lại bên bàn của Hứa Giai Ninh. Trong tầm mắt, cô cuối cùng cũng thấy Tiết Chiêm đang ngồi ở góc lớp, liền bật cười: “Hôm nay Tiết Chiêm cũng đến lớp à?”

“Cả lớp giờ ai cũng quen nhau cả rồi. Tiết Chiêm, lên làm quen với mọi người đi?” Dương Tuyết Thanh nhìn cả lớp: “Đang lúc mọi người buồn ngủ, nói vài câu cho tỉnh táo nào.”

Nghe cô chủ nhiệm nói vậy, Hứa Giai Ninh thấy buồn cười.

Tiết Chiêm được cô chủ nhiệm đặt kỳ vọng như thế, lúc này lại giống như một nhánh bạc hà giúp người ta tỉnh ngủ.

Tiết Chiêm cũng không từ chối, lập tức đứng dậy bước lên bục giảng.

Dương Tuyết Thanh thấy ah có vẻ đang tìm gì đó, liền đưa viên phấn trong tay cho anh. Nhưng anh nhanh tay hơn, tự nhặt một viên từ máng phấn.

Anh giơ tay lên viết hai chữ, động tác mượt mà, dứt khoát.

Hứa Giai Ninh nhìn thấy hai chữ “Tiết Chiêm” trên bảng, lúc đó mới nhận ra anh viết chữ hành khải rất đẹp.

Giống hệt như con người anh, phóng khoáng, tự do.

Cả lớp cũng ngạc nhiên không kém cô, kể cả Dương Tuyết Thanh.

Học sinh cùng tuổi thường chỉ viết chữ ngay ngắn để dễ lấy điểm trình bày trong bài thi, nếu không luyện riêng thì khó có thể viết ra được kiểu chữ vừa mang nét hành khải, lại có phong cách riêng thế này.

“Được lắm.” Dương Tuyết Thanh khen, “Nhưng Tiết Chiêm này, giá mà điểm toán của em cũng đẹp như chữ thì hay biết mấy.”

Câu nói phía sau nghe có vẻ là một lời trêu chọc vô tình.

Nhưng Hứa Giai Ninh lại hiểu, Dương Tuyết Thanh cố ý cảm thán như vậy.

Cô lờ mờ nhớ được thành tích các môn của Tiết Chiêm trong kỳ thi vào cấp 3. Trong khi tổng điểm của anh đứng bét lớp, thì môn Toán lại cực kỳ lệch, kết quả tệ nhất, suýt nữa không qua nổi điểm trung bình.

Tuần học phụ đạo đã được sắp xếp, vậy mà bốn ngày đầu Tiết Chiêm đều không tham gia, vô hình trung lại bị tụt mất tiến độ. Dĩ nhiên giáo viên chủ nhiệm sẽ sốt ruột.

Thế nhưng bị nói thẳng mặt như vậy trước lớp, ít nhiều gì cũng tổn thương thể diện, Hứa Giai Ninh không khỏi nhìn về phía Tiết Chiêm, không biết anh sẽ phản ứng thế nào.

Đối mặt với lời trêu chọc, Tiết Chiêm trên bục giảng mặt không đổi sắc, chỉ khẽ than: “Cô Dương ơi, học Toán còn khó hơn luyện chữ nhiều lắm.”

Dương Tuyết Thanh bật cười, không nói thêm gì nữa.

Tiết Chiêm lại tiếp tục: “Chào mọi người, tớ là Tiết Chiêm. Mấy ngày trước tớ không được khỏe nên không tới học phụ đạo, còn chưa quen ai cả, nhưng tớ rất vui khi được học chung lớp với mọi người, và với cô Dương nữa.”

Miệng thì nhắc đến cô Dương, nhưng ánh mắt anh lại kín đáo liếc về phía Hứa Giai Ninh đang ngồi cạnh Dương Tuyết Thanh. Hứa Giai Ninh bắt gặp ánh mắt đó, liền cúi đầu, chống cằm, chẳng biết đang nghĩ gì.

Các bạn trong lớp vì lời giới thiệu của Tiết Chiêm mà vỗ tay hưởng ứng. Ai cũng thích những người toát ra năng lượng tích cực, đặc biệt là học sinh còn trẻ.

“Được rồi, em xuống đi. Chúng ta bắt đầu chữa bài.” Dương Tuyết Thanh ra hiệu bằng ánh mắt cho anh quay về chỗ ngồi.

Tiếng vỗ tay trong lớp còn chưa dứt hẳn, Tiết Chiêm đã lớn gan xin “đặc quyền”: “Cô Dương ơi, em không có bài, có thể mượn ai đó một tờ được không ạ?”

“Cho em này.” Dương Tuyết Thanh tiện tay đưa anh một tờ bài làm trắng dự phòng.

“Giấy trắng em không theo kịp đâu.” Tiết Chiêm lại ý kiến: “Còn cái nào khác không ạ?”