Chương 15

Lúc đó anh mới biết, bạc hà ưa sáng và ưa nước, mỗi lần tưới phải tưới thật đẫm. Hai ngày nay anh chưa tưới lần nào, bảo sao cây lại “ủ rũ” như vậy.

Tiết Chiêm lập tức bật dậy, tưới nước cho cây cẩn thận, rồi mới quay lại nằm xuống giường.

Bệ cửa sổ cách giường khá xa, hương bạc hà thoang thoảng bay tới, mùi vốn giúp tỉnh táo, giờ lại khiến anh cảm thấy an tâm và dễ chịu.

Sáng hôm sau, đúng sáu giờ chuông báo thức vang lên.

Sau 2 tháng nghỉ hè ngủ muộn dậy trễ, Tiết Chiêm hoàn toàn không quen với nhịp sống “quá sức bình thường” này. Dù đã gượng dậy thay đồ, anh vẫn như người mất hồn.

Đánh răng rửa mặt, ăn sáng xong, chào tạm biệt bố mẹ rồi lên xe, suốt quãng đường đến trường, cảm giác cứ như đang mơ màng bước vào cõi mộng du.

Cuối cùng cũng tới trường, lần mò được tới lớp và đúng chỗ ngồi, chỉ cần vừa ngồi xuống, cơ thể anh lập tức muốn đổ gục, nhưng chút lý trí còn sót lại giúp anh cố gắng không ngủ gật. Tiết Chiêm chống cằm bằng tay trái, bắt đầu quan sát lớp học hoàn toàn xa lạ này.

Chiếc bút mực nước màu xanh đen xoay vòng trong tay phải, anh lướt mắt một vòng khắp lớp rồi khẽ buông một câu: “Chán chết.”

“Bổ túc thì có gì hay ho đâu?” Trương Dương nói to, vừa lững thững đi về phía anh

“Chào mừng nhé, anh Chiêm, chính thức gia nhập hàng ngũ học bù của chúng ta.”

Tiết Chiêm lườm cậu ta một cái, tâm trạng chán học đã lên đến đỉnh điểm, dứt khoát cúi đầu, nhắm mắt lẩm bẩm: “Ngủ đây, buồn ngủ quá. Đừng làm phiền.”

Trương Dương nhịn cười, đang định buông vài câu trêu chọc thì chợt nghe thấy giọng của Hứa Giai Ninh vang lên từ cửa lớp.

“Hôm nay lớp phó môn Toán nghỉ, mọi người nhớ nộp bài kiểm tra Toán cho tớ.”

Lời vừa dứt, cả lớp bắt đầu lục lọi, tiếng giấy sột soạt vang lên không ngớt.

Tiết Chiêm vẫn chưa hết buồn ngủ, nhưng cảm thấy giọng nói phía không xa kia có chút quen tai.

Trương Dương chưa kịp quay về chỗ, đứng ngay bên cạnh anh, không ngừng lải nhải: “Trời ơi, bài kiểm tra Toán tớ còn chưa làm xong, sao Hứa Giai Ninh lại thu sớm vậy? Có ai cho tớ chép với?”

“Hứa… Giai Ninh?”

Ban đầu chỉ là đang hồi tưởng về người này trong đầu, rồi bất giác thốt lên thành lời.

Trương Dương nghe thấy, vừa cắm đầu chép bài kiểm tra vừa gật đầu: “Ừ, lớp trưởng môn của lớp mình đấy, học sinh giỏi chính hiệu luôn.”

Cơn buồn ngủ bị xua tan một cách tự nhiên và nhanh chóng đến lạ, Tiết Chiêm mở mắt, ngồi thẳng dậy, nhìn về phía cửa lớp.

Đúng lúc đó, Hứa Giai Ninh cũng đang nhìn về phía anh. Nhìn rõ người rồi, cô khẽ giật mình. Một chiếc kính râm không thể che đi ấn tượng tổng thể về một người, nhận ra anh thật sự quá dễ.

Đúng là anh rồi, “Tiết Chiêm” chính là Tiết Chiêm.

Cái tên trên danh sách học sinh trùng khớp hoàn toàn với người mà cô đã gặp hai lần trước đó.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, dường như anh cũng đang nhìn cô rất lâu. Hứa Giai Ninh phân vân không biết có nên chào hỏi hay không, dù sao thì Tiết Chiêm cũng là một “người quen” khá đặc biệt.

Vừa hay một tổ học sinh đã thu xong bài kiểm tra, tổ trưởng đứng ở cuối lớp. Hứa Giai Ninh bước tới nhận xấp bài.

Cô vừa định quay đi thì nghe thấy giọng anh vang lên từ khoảng cách chỉ vài bước chân: “Hứa Giai Ninh.”

Cô không kìm được mà khựng lại, tay vẫn ôm tập bài kiểm tra, mắt cụp xuống nhìn cậu học sinh đang ngồi kia.

“Cậu cũng thu bài của tớ à?” Tiết Chiêm vẫn xoay cây bút trong tay, giọng nói mang theo chút lười biếng của người vừa mới tỉnh ngủ.

Hứa Giai Ninh theo phản xạ gật đầu, rồi lại lắc đầu.

Tất cả đều lọt vào mắt Tiết Chiêm. Anh khẽ cười, đặt bút sang một bên, cánh tay đang chống cằm hơi động, mấy ngón tay thon dài vuốt nhẹ qua tóc, rồi nghiêng người hoàn toàn về phía cô, ngẩng đầu nhìn: “Tớ bị ốm suốt đấy, đừng thu bài của tớ nữa nha, Hứa Giai Ninh.”

Hứa Giai Ninh bỗng thấy hoang mang. Sao Tiết Chiêm nói chuyện lại giống như đang làm nũng thế này?

Là những ngày cuối hạ oi bức.

Cửa sổ lớp học đều mở toang. Chiếc điều hòa cũ kỹ gắn cạnh bảng đen phía sau lớp gần như chẳng có tác dụng gì trong việc làm mát, còn thua xa sáu chiếc quạt trần đang quay vù vù trên đầu.

Thế là âm thanh “kẽo kẹt” của quạt, tiếng chim hót từ ngoài tán cây vọng vào, trộn lẫn với sự ồn ào trong lớp học, thêm tiếng gõ bút nhịp đều trên mặt bàn, tạo thành một bản nhạc hỗn tạp của mùa hè.

Và Hứa Giai Ninh đang nhìn thẳng vào mắt Tiết Chiêm.

Đó là một đôi mắt phượng sắc lạnh, đuôi mắt hất lên, hàng mi dài và rậm hơi cong, ánh nhìn khi di chuyển thì đầy khí chất cao ngạo, có phần xa cách, bí ẩn.

Nhưng vào lúc này, nụ cười của anh lại xóa tan đi vẻ lạnh lùng vốn có trên gương mặt. Đôi mắt trông trong trẻo, mềm mại, khiến người ta khó mà giữ vẻ lạnh nhạt với anh.

Có lẽ cũng vì hai lần gặp trước đó đều có kính râm che mắt, nên họ mới có thể nói chuyện với nhau một cách thoải mái như vậy.