Chương 14

“Tiết Tụng, hình như em quản hơi nhiều rồi đấy.” Tiết Chiêm nhìn em gái mình đầy ý cảnh cáo: “Em gắn camera trong phòng anh à?”

“Mẹ ơi.” Tiết Tụng đi tới bên mẹ, vừa làm nũng vừa tỏ ra uất ức: “Con viết bài tập hè đến muốn gãy tay, còn anh thì cứ thảnh thơi chơi bời, mẹ không thấy bất công à?”

Lời của Tiết Tụng chẳng khác nào thêm dầu vào lửa, khiến mẹ anh – Tần Uyển Nhược chính thức siết chặt quản lý: “Tiểu Chiêm, vậy quyết định rồi nhé. Ngày mai đi học, lát nữa mẹ gọi báo cô chủ nhiệm.”

Ngay khi mẹ rời đi, Tiết Tụng như vừa đạt được chiến thắng, nháy mắt với anh trai một cái đầy đắc ý.

Thấy Tiết Chiêm mặt không biểu cảm định đóng cửa, Tiết Tụng lập tức bước nhanh tới giữ khung cửa: “Anh ơi, đừng đóng cửa mà.”

Sợ kẹp trúng tay Tiết Tụng, Tiết Chiêm lập tức nới lỏng tay, Tiết Tụng cũng nhân cơ hội chui vào phòng. Anh nhìn thấy hết nhưng chẳng còn cách nào, cuối cùng chỉ lạnh mặt nói: “Vô ơn. Anh còn giúp em làm bài tập hè đấy.”

Với cô em gái nhỏ hơn 2 tuổi này, Tiết Chiêm chỉ có một đánh giá duy nhất “tiểu Diêm Vương”.

Thật sự là được bố mẹ, mà quan trọng hơn là… được chính anh cưng chiều quá mức. Ở nhà thì chẳng biết trên dưới, ra ngoài thì việc duy nhất cần quản là đừng để cô đi bắt nạt người khác.

“Em có làm gì đâu mà.” Tiết Tụng tỏ vẻ vô tội, tay còn đang nghịch mô hình để trên bàn của anh trai: “Mắt anh khỏi từ hôm qua rồi, tái khám cũng ổn, em giữ bí mật giùm anh đến giờ này còn gì. Vậy mà anh còn không biết điều hả?”

“Anh không muốn đôi co với em.” Tiết Chiêm lườm cô một cái, lim dim mắt, không buồn để ý.

Nhưng Tiết Tụng thì chẳng sợ anh chút nào, chống tay lên bàn cạnh cửa sổ, chăm chú nhìn chậu bạc hà, chưa đầy hai giây đã có ý định nghịch phá, đưa tay định hái một lá.

“Này.” Tiết Chiêm vỗ nhẹ tay cô một cái, khiến cô rụt lại như bị điện giật, cảnh cáo rõ ràng.

“Gắt gì dữ vậy?” Tiết Tụng lẩm bẩm: “Đúng là keo kiệt!”

“Mỗi ngày một quá quắt hơn, trong nhà thì lên mặt, anh thấy chắc chỉ có Thương Tự với cái cậu họ Cố đó mới trị nổi em thôi.” Tiết Chiêm nhức đầu nói.

Tiết Tụng tự động bỏ qua bạn thân của anh trai – Thương Tự, cau mày khó chịu chỉnh lại: “Anh đừng gọi anh Trường Phong như thế.”

Nói ra cũng lạ, ba nhà Tiết – Thương – Cố thân thiết với nhau nhiều năm, Tiết Chiêm và Thương Tự vì thế mà trở thành bạn thân chí cốt, nhưng anh lại chẳng ưa gì anh họ của Thương Tự – Cố Trường Phong.

Thái độ của Tiết Tụng thì ngược lại hoàn toàn.

Cô với Thương Tự thì giữ khoảng cách, có phần dè chừng và sợ sệt. Còn với Cố Trường Phong thì lại dính lấy không rời, miệng thì suốt ngày “anh Trường Phong” ngọt xớt.

Tuy nhiên lúc này Tiết Chiêm không rảnh để so đo mấy chuyện đó, trong đầu toàn là chuyện mai phải đi học, xua tay nói: “Thôi được rồi, em tự chơi đi. Nhờ ơn em mà mai anh phải dậy lúc 6 giờ sáng đi học đây.”

Biết mình vừa rồi có tác dụng góp phần thúc đẩy mọi chuyện tới mức này, Tiết Tụng hơi chột dạ, bèn làm mặt quỷ rồi nhanh chóng chuồn mất, không đôi co thêm với anh nữa.

---

Đêm xuống.

Tiết Chiêm đặt báo thức, nằm một mình trên giường. Thời gian ngủ không còn nhiều, nhưng anh lại trằn trọc mãi không ngủ được.

Anh xoay người, liếc thấy chậu bạc hà đặt cạnh rèm cửa sổ màu xanh lam nhạt, lá có vẻ hơi héo, cả chậu rũ xuống như mệt mỏi.

Chiều qua khi ra công viên chạy bộ, Tiết Chiêm thấy một sạp nhỏ ven đường, bán mấy loại cây cảnh dễ chăm, phần lớn là sen đá.

Chủ quầy là một bà cụ tóc bạc, không rao hàng, chỉ đặt tấm bìa carton vàng cắt từ thùng giấy trước quầy, trên đó ghi giá bán.

Tiết Chiêm vốn chẳng hứng thú gì với mấy thứ đó, ban đầu chỉ định đi ngang qua. Nhưng lúc lướt qua, anh lại ngửi thấy một làn hương bạc hà quen thuộc.

Anh quay đầu lại, thấy ngay một chậu cây nhựa nhỏ, lá xanh tươi tốt. Chỉ cần nhìn lướt qua, ah đã nhận ra ngay, giống hệt loại bạc hà trong bó hoa của Hứa Giai Ninh.

Có thể cũng hơi khác một chút, chậu cây kia tràn đầy sức sống, là thứ có thể bám rễ, đâm chồi, mọc lá non.

Chỉ có điều không đổi là hương bạc hà quen thuộc ấy, khi đậm khi nhạt, cứ thế in sâu vào tâm trí anh.

Gần như không chút do dự, Tiết Chiêm đã mua chậu bạc hà ấy.

Ngồi trong xe, anh đặt chậu cây ngay ngắn trên ghế da, cao ngang tầm với mình. Sợ bị xóc nảy, anh còn đưa tay giữ một bên chậu. Sau đó anh nhấc lên thử, cả chậu – đất – cây, tất cả vẫn nhẹ bẫng như không.

Lần đầu tiên trong đời, Tiết Chiêm nhận ra màu xanh này thật sự rất đẹp.

Lúc này, những chiếc lá xanh đang héo rũ làm Tiết Chiêm thấy lo. Anh chẳng còn tâm trí để nghĩ tới mất ngủ hay bực bội vì phải dậy sớm vào ngày mai nữa, chỉ vội vàng mở điện thoại tìm cách chăm sóc cây bạc hà.