Chương 12

“Chào các em, cô là giáo viên chủ nhiệm kiêm giáo viên dạy Toán của lớp 1, tên là Dương Tuyết Thanh.”

Giáo viên chủ nhiệm là một nữ trung niên gọn gàng và dứt khoát, dùng viên phấn trắng viết chữ lên bảng đen, nét chữ bay bổng, mạnh mẽ.

Sau khi viết xong tên mình, cô lại viết thêm con số “41” bên cạnh.

“Lớp chúng ta, tổng cộng có bốn mươi mốt người.”

“Hiện nay nhà trường đang khuyến khích mô hình giáo dục tinh anh. Điểm số đầu vào của bốn mươi mốt em trong lớp chính là bốn mươi mốt vị trí dẫn đầu toàn khối lớp mười.”

“Nhưng đừng nghĩ rằng vào được lớp 1 là có thể tự mãn, không cần cố gắng nữa. Việc sắp xếp chỗ ngồi hôm nay, là để các em cảm nhận rõ ngay trong nội bộ lớp mình thôi, khoảng cách giữa mỗi người đã lớn đến mức nào.”

“Chỉ ngồi theo cách này trong một tuần thôi, sau khi học phụ đạo kết thúc sẽ sắp xếp lại chỗ ngồi.” Giáo viên chủ nhiệm bổ sung.

“Nhưng nói thêm điều này, trong suốt năm học lớp 10 sau này, lớp các em sẽ không thay đổi. Phải đến khi lên lớp mười một mới chia ban tự nhiên - xã hội, khi đó mới có sự thay đổi lớn. Vậy nên, hãy trân trọng khoảng thời gian cùng nhau học tập trong năm học này.”

“Được rồi, bây giờ mọi người lần lượt giới thiệu bản thân một chút, đơn giản là được.”

Dương Tuyết Thanh vừa nói, vừa đưa ánh mắt nhìn về phía Hứa Giai Ninh.

“Hứa Giai Ninh, trường cấp 2 Hoà Thịnh.”

Lời giới thiệu của Hứa Giai Ninh rất ngắn gọn, nhưng vừa ngồi xuống, cô giáo chủ nhiệm đã không kìm được mà vỗ tay khen ngợi: “Các em phải học hỏi bạn đứng đầu lớp, ba môn chính Toán, Văn, Anh, không môn nào yếu cả.”

Một học sinh như vậy, bất kỳ ngôi trường nào cũng muốn tranh giành.

Dương Tuyết Thanh nhìn Hứa Giai Ninh, trong lòng đã bắt đầu tưởng tượng đến tin mừng điểm cao của cô trong kỳ thi đại học 3 năm sau, khóe môi càng nở nụ cười sâu hơn.

Sau khi phần tự giới thiệu kết thúc và đến lúc chọn lớp trưởng, Dương Tuyết Thanh không do dự mà chỉ đích danh: “Cô đề cử Hứa Giai Ninh làm lớp phó học tập, mọi người có ý kiến gì không?”

“Không có ạ.” Trong lớp vang lên vài tiếng hưởng ứng rải rác.

Lớp học mới chưa có sự gắn kết, ngoại trừ vài người bạn học cùng cấp 2, phần lớn đều không quen biết Hứa Giai Ninh. Sự hiểu biết về cô cũng chỉ dừng lại ở câu “thủ khoa toàn thành phố” mà cô giáo vừa nhắc đến.

Nhưng dường như chỉ vậy thôi là đã quá đủ.

Thành tích của Hứa Giai Ninh quá xuất sắc, ngay cả ở trường Ninh Viễn - một trong những trường cấp 3 hàng đầu của thành phố, cô vẫn nổi bật đến mức bỏ xa người đứng thứ 2 trong lớp tận 20 điểm.

Thật ra, bản thân Hứa Giai Ninh cũng không hứng thú lắm với chức vụ lớp phó học tập, nhưng cô giáo đã đích thân chỉ định, nếu cô lên tiếng từ chối thì sẽ thành ra không biết điều, vì vậy cô không khước từ, bình thản chấp nhận.

Sau đó, các vị trí cán bộ lớp khác cũng lần lượt được xác định. Đúng lúc mọi người nghĩ hôm nay sẽ được tan học sớm, bắt đầu ồn ào, thì giáo viên chủ nhiệm vỗ tay mấy cái, ra hiệu mọi người giữ trật tự.

“Cho hai bạn nam theo cô ra ngoài khiêng sách, tiết sau bắt đầu học.”

Vừa dứt lời, cả lớp đồng loạt thở dài, than vãn.

“Làm sao vậy?” Dương Tuyết Thanh mặt không đổi sắc, gõ gõ bảng như cảnh cáo: “Sau kỳ thi tuyển sinh cấp 3, các em đã chơi bời 2 tháng rồi, giờ cũng nên thu tâm lại đi.”

“Không ai có một chút cảm giác nguy cơ nào sao? Nghĩ kỳ thi đại học còn xa lắm à? Cô nói cho các em biết, 3 năm trôi qua rất nhanh. Thời gian để các em nỗ lực là bao nhiêu? Mỗi người đều phải tự suy nghĩ, tự giác lên, học là vì bản thân các em. Từ khoảnh khắc các em ngồi ở đây, phải chỉ hướng về một mục tiêu duy nhất, kỳ thi đại học.”

Câu nói cuối cùng khiến mỗi học sinh trong lớp đều cảm nhận được áp lực vô hình đè nặng.

Hứa Giai Ninh cũng không ngoại lệ, tay phải cô đang nhấn chiếc bút bi cứ lặng lẽ đổ mồ hôi.

Quả nhiên lên cấp ba rồi, mọi thứ đều nặng nề, khác biệt hẳn so với 9 năm học trước, phải bắt đầu căng mình ngay từ lớp 10.

Vì mục tiêu duy nhất suốt 3 năm học: kỳ thi đại học.

“Muốn chơi thì chờ thi đại học xong rồi chơi cho đã. Lên lớp 10 rồi, ai cũng lớn cả rồi, cũng nên nghiêm túc nghĩ cho tương lai của mình. Chiều thứ 6 chúng ta sẽ tổ chức họp lớp, đến lúc đó ai cũng phải phát biểu.” Thấy cả lớp đã yên tĩnh trở lại, giọng Dương Tuyết Thanh dịu xuống.

“À, còn một chuyện, chỗ trống ở cuối lớp là của Tiết Chiêm, bạn phụ trách phát sách nhớ bỏ sách mới vào hộc bàn giúp bạn ấy, kẻo thất lạc.”

Nghe vậy, Hứa Giai Ninh nhìn về góc lớp, vị trí sát cửa sau, ghế vẫn trống không, bàn thì cách xa bàn phía trước một khoảng khá lớn. Trên mặt bàn chỉ đặt một chồng sách dày, bàn ghế thì đặt lệch, nghiêng nghiêng lười biếng, cứ như đang mô phỏng chính con người anh.

Cô chỉ nhìn thoáng qua, rồi lập tức thu ánh mắt, quay đầu lại.