"Cảm ơn." Tiết Chiêm nhận lấy tiền, một đồng cầm trên tay, bước lên xe bỏ vào hòm. Đồng còn lại anh suy nghĩ một chút, gập gọn gàng rồi bỏ vào túi áo sơ mi sau khi ngồi xuống.
Hứa Giai Ninh không biết rằng, dù có chuyển tuyến, cũng chẳng có chiếc xe bus nào tới được Tiết gia. Biệt thự nhà giàu chỉ có xe riêng mới tới nổi, và chỉ xe nhà họ Tiết mới được phép vào trong.
Trên chuyến xe buýt tuyến 527, Tiết Chiêm liếc nhìn bản đồ định vị trên điện thoại, chọn một tọa độ quen thuộc dọc đường, sau đó thông báo điểm đến với tài xế. Xe mới chạy được vài bến thì anh đã xuống.
Tài xế riêng vốn đã quanh quẩn gần khu vực đó, hành động nhanh nhẹn, còn chưa đợi Tiết Chiêm xuất hiện đã đứng chờ sẵn bên cạnh trạm xe buýt.
Lúc ấy, tài xế đang trò chuyện với vệ sĩ ngồi ghế trước, nhưng mắt vẫn dõi theo phía trước. Nhìn thấy một chiếc xe buýt dừng quá lâu, người liên tục xuống xe, hắn còn lẩm bẩm vài câu khó chịu, cảm thấy xe buýt chắn mất tầm nhìn, khiến họ khó tìm thấy cậu chủ.
Ai ngờ, giây tiếp theo, cậu chủ của họ lại bước xuống từ chính chiếc xe ấy.
Chẳng trách Tiết Chiêm lại bảo bọn họ đợi ở chỗ này.
Ngồi ở hàng ghế sau, hiển nhiên tâm trạng của Tiết Chiêm đang rất tốt, miệng khe khẽ ngân nga vài giai điệu. Đúng lúc vệ sĩ hạ cửa kính xe xuống một nửa, để gió đêm lùa vào, còn Tiết Chiêm thì nheo mắt lại, dường như nhớ tới điều gì, khóe môi cong lên, khẽ nở nụ cười.
Vệ sĩ không kiềm được cái tính tò mò, cố ý hỏi: “Lần này cậu chủ có xin được phương thức liên lạc không?”
Tiết Chiêm mở mắt ra, nhưng lại ngớ người trước câu hỏi đó: “Cái gì cơ?”
“Cậu chủ đừng ngại mà.” Vệ sĩ cười tươi, trêu ghẹo: “Chuyện này chúng tôi sẽ không nói lại với ông chủ và bà chủ đâu.”
Sau khi hiểu ra ý anh ta, cả người Tiết Chiêm liền ngả hẳn ra sau, đầu gối lên ghế, trong lòng dâng lên một nỗi tiếc nuối mơ hồ. Anh nhắm mắt lại, chậm rãi nói: “Tôi quên mất rồi.”
Thật sự là quên mất.
Nhưng hình như vẫn để lại được một vài thứ khác.
Ví như đồng tiền lẻ được gấp gọn đang đặt ngay ngực áo, hoặc đóa hoa nhỏ được anh đặt bên cửa sổ trong phòng ngủ.
Dù cho hoa tươi rồi cũng sẽ dần dần mất đi dáng vẻ đẹp đẽ ban đầu, dù nhánh bạc hà trong bó hoa rồi cũng sẽ khô héo, không thể sống động và mãnh liệt như khi được trồng trong chậu.
---
Thứ 2 ngày 19 là ngày tân sinh lớp mười của trường cấp 3 Ninh Viễn đến trường báo danh.
Không ít học sinh được phụ huynh lái xe đưa tới. Ban đầu Đoạn Tĩnh Thu cũng định tiễn con, nhưng tiệm hoa quá bận, chiếc xe duy nhất trong nhà lại phải dùng để chở hàng, cuối cùng không thể đi cùng được. Hứa Giai Ninh tự mình đón xe buýt đến trường.
Khuôn viên trường cấp 3 Ninh Viễn rộng lớn hơn nhiều so với trường trung học cơ sở của Hứa Giai Ninh, cô vừa đi vừa quan sát xung quanh.
Hai bên con đường rợp bóng cây dẫn vào toà nhà giảng dạy trung tâm có dựng mấy bảng thông tin, trên đó dán sẵn danh sách chia lớp, được sắp xếp theo thứ tự điểm số.
Hứa Giai Ninh bắt đầu tìm từ lớp 1, không mất nhiều công sức, bởi cái tên đầu tiên chính là cô, góc dưới bên phải còn ghi rõ điểm thi vào trường.
Sau đó, cô tiếp tục nhìn xuống dưới, tìm thấy vài người bạn cùng lớp hồi cấp 2, trong lòng không khỏi thấy bất ngờ và vui vẻ. Nhưng đến cuối danh sách, ánh mắt cô khẽ dừng lại.
Cái tên cuối cùng là Tiết Chiêm.
Chẳng lẽ là nam sinh mà cô từng gặp ở tiệm hoa hai lần?
Lại có sự trùng hợp như vậy sao?
Không rõ vì sao, đối với lớp học ở cấp 3, bỗng dưng Hứa Giai Ninh sinh ra một chút mong chờ khó tả.
Khi bước vào lớp học, trong lớp đã có hơn chục học sinh, Hứa Giai Ninh cố ý liếc nhìn từng người một, nhưng không thấy Tiết Chiêm đâu.
Sau đó cô khựng lại một chút, chợt nhớ ra Tiết Chiêm lúc nào cũng đeo kính râm, bản thân chưa từng nhớ rõ gương mặt anh. Dù anh có đang ngồi ở đây, e là cô cũng chẳng nhận ra được, nghĩ vậy liền bật cười khẽ.
Về việc sắp xếp chỗ ngồi, giáo viên không hề thông báo trước là sẽ dựa theo thứ tự điểm số.
Nhưng Hứa Giai Ninh chỉ cần liếc qua sơ đồ chỗ ngồi vẽ trên bảng đen, liền nhận ra trật tự ấy hoàn toàn trùng khớp với thứ tự trong danh sách phân lớp.
Từng học sinh mới vào lớp đều ngồi xuống đúng vị trí của mình, thứ tự điểm thi từ cao đến thấp, bắt đầu từ chỗ gần cửa sổ, uốn lượn theo hình chữ S.
Là thủ khoa kỳ thi vào cấp 3 toàn thành phố, chỗ ngồi của Hứa Giai Ninh đương nhiên là vị trí đầu tiên.
Chỗ đó nằm sát cửa sổ và gần bục giảng, cũng là nơi gần giáo viên nhất.
Lớp học của lớp 1 rất rộng, hai bên đều có cửa sổ, bục giảng được đặt ở góc trong cùng, không hề chắn tầm nhìn của Hứa Giai Ninh.
Cô ngoái đầu nhìn về phía sau, chỉ thấy ở vị trí chéo góc với mình, chiếc bàn cuối cùng trong lớp vẫn còn trống.
Tiết Chiêm vẫn chưa đến.