“Dù chỉ là người xa lạ, nhưng nếu giúp được thì cứ giúp. Không cần nói xin lỗi. Nếu hôm qua mẹ có mặt ở đây, mẹ cũng sẽ làm như con thôi.”
Ánh mắt của Đoạn Tĩnh Thu dịu dàng và bình thản, hoàn toàn không còn chút nào vẻ hung dữ khi bảo vệ con gái lúc nãy.
Hứa Giai Ninh lúc này mới nhẹ nhõm hơn, ôm chặt lấy cổ mẹ, tựa đầu vào vai bà: “Mẹ à, vẫn là mẹ hiểu con nhất.”
Từ nhỏ đến lớn, mỗi chuyện cô làm, dường như mẹ luôn là người hiểu rõ nhất. Đó cũng là điều khiến cô cảm thấy yên lòng nhất.
Đoạn Tĩnh Thu ôm con gái thật chặt một lúc, rồi mới buông tay, quay sang nhìn Tiết Chiêm, khẽ gật đầu: “Cũng cảm ơn cháu, vừa rồi đã giúp Giai Ninh lên tiếng.”
“Chuyện nhỏ thôi, không có gì phải cảm ơn cả.”
Bị khen, Tiết Chiêm có chút mất tự nhiên, đi vài bước rồi nói: “Cháu về trước đây.”
Hứa Giai Ninh thấy anh bước ra ngoài, liền nhìn theo ra cửa tiệm, nhưng lại không thấy cảnh tượng hoành tráng như cô nghĩ, liền sửng sốt hỏi: “Xe của cậu đâu? Còn vệ sĩ nữa?”
“Không có xe, cũng không có vệ sĩ, hôm nay tôi tự đi xe buýt tới.” Tiết Chiêm dừng bước, đáp lại.
Hứa Giai Ninh ngạc nhiên: “Cậu cũng biết đi xe buýt à?”
“Ừm…” Tiết Chiêm đáp qua loa. Thật ra là anh có thử đi, nhưng suốt đường đi vừa vội vừa loạn, xuống xe rồi lại hơi lạc hướng, thành ra phải chạy bộ tới.
“Chỗ bọn cô cách trạm xe cũng khá xa đấy.” Đoạn Tĩnh Thu nói với giọng nhẹ nhàng. “Giai Ninh, con tiễn thằng bé một đoạn đi.”
“Vâng ạ.” Hứa Giai Ninh không nghĩ ngợi gì liền đồng ý, rồi đi theo Tiết Chiêm ra ngoài.
Mà Đoạn Tĩnh Thu thì thấy thiếu niên kia - người vẫn đeo kính râm quay đầu lại, khóe môi khẽ cong, lúc ra tới cửa còn vẫy tay với bà, trông có vẻ còn vui vẻ hơn lúc mới đến.
Trên đường ra trạm xe, Hứa Giai Ninh cảm thấy bầu không khí có phần yên tĩnh quá mức, nên nghĩ xem có thể trò chuyện chút gì đó.
Nghĩ tới nghĩ lui, điều cô quen thuộc nhất vẫn là hoa cỏ, nên cô hỏi Tiết Chiêm: “Hoa vẫn ổn chứ?”
Sợ anh quên, cô lại nhắc thêm: “Là bó hoa hôm qua cậu mua ấy, nguyên liệu chính là bạc hà.”
“Vẫn ổn, tôi để trong bình thủy tinh trong suốt.” Tiết Chiêm đáp.
Đèn đường đã bật sáng, cùng lúc cả thành phố cũng sáng bừng. Hai người sóng vai nhau, chậm rãi bước từng bước đến trạm xe, đến nơi thì kính râm của Tiết Chiêm hơi trượt xuống, dưới ánh đèn, anh nhanh chóng đẩy kính lên sống mũi, lại che đi đôi mắt mình.
Hứa Giai Ninh liếc nhìn gương mặt ấy, thoáng chốc không ghi nhớ được chi tiết, chỉ nhớ trong mắt anh là nụ cười dịu dàng đến mức có thể làm tan cả băng tuyết.
“Phải rồi, tôi tên là Tiết Chiêm, Chiêm trong cao chiêm viễn chúc (nhìn xa trông rộng).” Anh chủ động giới thiệu.
Xe buýt chưa tới, đã qua giờ cao điểm nên người chờ xe cũng không đông, trên ghế gỗ còn trống hai chỗ, vừa hay đủ cho cả hai ngồi xuống.
Hứa Giai Ninh quay đầu nhìn Tiết Chiêm, ánh đèn xung quanh rất hỗn tạp, đèn đường và ánh đèn xe thỉnh thoảng lóe sáng chiếu lên người họ. Cô thấy hình ảnh nhỏ bé của chính mình phản chiếu trong chiếc kính râm vẫn chưa được tháo ra của anh.
“Hứa Giai Ninh.” Cô nói.
“Giai trong giai tiết, Ninh trong ninh tĩnh tường hòa (êm ả hạnh phúc).” Cô mỉm cười, ánh mắt cong cong.
“Hứa Giai Ninh.”
Dưới ánh đêm, anh khẽ đọc tên cô, giọng điệu nhẹ nhàng mà xa vắng, như đang lưu luyến trên đầu môi.
Gió đêm mát lạnh thổi qua, nhưng má Hứa Giai Ninh lại ửng lên chút nóng bừng.
Cô chợt thấy bồn chồn không yên, liền đứng dậy khỏi chiếc ghế, nhìn về phía mấy chiếc xe bus sắp vào trạm ở đằng xa, quay đầu hỏi: "Tiết Chiêm, cậu đợi tuyến bao nhiêu nhỉ?"
"Ừm... 527."
Tiết Chiêm cũng đứng lên, mắt lướt nhanh từ trên xuống dưới bảng hiệu trạm xe, bất chợt đọc ra một con số.
"Xe tới rồi kìa." Hứa Giai Ninh nhìn rõ số xe đang tiến vào, chỉ tay về chiếc thứ hai, nhắc nhở anh: "Nhân tiện, cậu có đủ tiền lẻ không?"
"Cậu cần tiền lẻ à?" Tiết Chiêm phản ứng nhanh, tay lập tức lục trong túi áo.
"Hả?" Hứa Giai Ninh ngơ ngác một giây, vội giải thích: "Không phải tôi cần, là để cậu đi xe đấy."
"À, ra vậy." Tiết Chiêm suy nghĩ giây lát, tay phải ấn nhẹ lên chân mày, giọng thản nhiên: "Quên mang theo rồi."
Cuối cùng Hứa Giai Ninh cũng không nhịn được chất vấn: "Vừa nãy cậu thật sự đi xe bus đến đây à?"
Tiết Chiêm vô tư giơ hai tay lên: "Có người khác trả tiền giúp, tôi không có thói quen mang tiền theo người."
Hứa Giai Ninh chợt nhớ ra anh là cậu ấm được hầu hạ từ nhỏ, không như cô phải vật lộn với xe bus mỗi ngày đến trường. Việc anh quên mất chuyện phải bỏ tiền xu khi lên xe là điều hết sức bình thường.
"Thôi được, cậu cầm lấy đi." Hứa Giai Ninh thò tay vào túi mình, lôi ra mấy đồng tiền lẻ, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay Tiết Chiêm: "Cho cậu mượn hai đồng."
Giá vé xe bus ở Nam Thành rất rẻ, học sinh chỉ cần năm hào.
Hứa Giai Ninh chu đáo đến mức nghĩ cả trường hợp nhà anh có thể không đi thẳng được mà phải chuyển tuyến, nên đưa luôn hai đồng năm hào.