Động tác trèo tường Giang Dư Quy dừng lại, buông tay đang nắm lấy mép tường ra.
Tim Vu Thư Ngôn thắt lại, ngay sau đó đập loạn đầy bất an, căng thẳng đến mức biểu cảm trên mặt cũng cứng đờ.
Cô âm thầm trách mình không nên nhìn ngang ngó dọc, sao lại không mau rời đi.
Giờ thì hay rồi, thấy điều không nên thấy, lại còn bị người ta phát hiện.
Muốn quay người bỏ chạy, nhưng đôi chân lại như đông cứng.
Vu Thư Ngôn ngây người đứng tại chỗ, nhìn anh từng chút một tiến lại gần cô, lướt qua đám cỏ, phát ra tiếng sột soạt.
Chốc lát, Giang Dư Quy đã đứng trước mặt cô, một tay đút túi quần, khẽ mỉm cười với cô: "Muốn đi cùng bọn tôi không?"
Vu Thư Ngôn kinh ngạc mở miệng, cô không ngờ Giang Dư Quy lại mời mình. Nhóm người vừa nãy toàn là nam sinh, không có lấy một nữ sinh.
"Muốn không?" Giang Dư Quy hỏi lại lần nữa.
Lúc này Vu Thư Ngôn mới hoàn hồn, lập tức lắc đầu.
Cô không biết trèo tường, cô cũng không ra ngoài, cô không muốn vi phạm nội quy trường, cô sợ bị mời phụ huynh.
"Vậy thì giữ bí mật giúp bọn tôi." Giang Dư Quy nói.
Vu Thư Ngôn gật đầu như gà con mổ thóc.
Cô sẽ làm vậy.
Cô chẳng thấy gì cả.
Giang Dư Quy thấy cô trông ngoan ngoãn như một chú thỏ trắng, không kìm được bật cười khẽ. Đầu lưỡi chạm nhẹ vào bên má, suy nghĩ một chút rồi nói: "Cậu muốn ăn gì không, tôi có thể mua cho cậu."
Vu Thư Ngôn cụp mắt xuống, không nhìn thẳng vào anh, chỉ chăm chú vào bãi cỏ dưới chân anh và đôi giày thể thao phiên bản giới hạn màu trắng của anh, lại lắc đầu: "Tôi không muốn ăn gì, không cần..."
"Được thôi, vậy tôi cứ tùy ý mua cho cậu vậy."
Nói xong Giang Dư Quy cũng không cho cô cơ hội từ chối, trực tiếp quay người đi về phía bức tường.
Vu Thư Ngôn ngẩng đầu, chỉ thấy bóng lưng mảnh khảnh của anh bước vào bụi cỏ, còn có cánh tay tùy ý vung lên chào cô một cái, sau đó cổ tay lộ ra dưới ống tay áo đặt lên mép tường, chống người bật lên.
Khả năng trèo tường của Giang Dư Quy nhanh nhẹn và thành thạo, chẳng mấy chốc đã biến mất ở bên kia bức tường.
Vu Thư Ngôn từ từ buông lỏng bàn tay đang siết chặt, lặng lẽ quay người đi về phía sân vận động.
Cô dự định đi dạo vài vòng trên thao trường để gϊếŧ thời gian.
Trường Trung học số một Nhã Tú quản lý thời gian rất chặt, buổi họp phụ huynh chiếm mất thời gian nghỉ giữa giờ dài và tiết tự học tối đầu tiên, nhưng tiết tự học tối thứ hai và thứ ba vẫn diễn ra như bình thường.