Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bạc Hà Ngọt

Chương 15

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hóa ra hôm nay chỉ có Lương Du giúp ba người họ làm việc, cũng chính là nói một mình cậu ấy lau sạch hết cả tòa nhà.

Giang Dự Quy không động tay vào.

“Có gì đâu chứ, đều học cùng một lớp mà, gặp nhau rồi thì cùng đi ăn thôi.” Trần Vệ Hà bĩu môi nói với cậu ấy.

Lương Du phất tay tỏ ý không muốn nói gì nữa.

Tống Hiểu Nhân đứng bên cạnh nhưng từ đầu đến cuối không nói gì.

Mấy nam sinh khác cũng không nói gì.

Giang Dự Quy không từ chối, cậu bước qua đám đông: “Vậy thì đi thôi.”

Một đoàn người, ba nữ năm nam cùng nhau đi đến một quán ăn trong trường.

Quan ăn này có môi trường tốt, món ăn có đầy đủ sắc hương vị, không thua kém gì mấy nhà hàng lớn ở bên ngoài. Nhưng vì giá cả đắt đỏ, cộng thêm việc phải chờ lâu mới có đồ ăn nên không có nhiều học sinh đến đây ăn.

Trước cửa có một tấm biển quảng cáo, trên đó là món ăn mới ra mắt trong tuần.

Hải Sâm Bối Dung là 388 tệ một phần.

“Chết tiệt, món đắt thế này mà cũng đem vào trường bán.” Không biết ai là người đầu tiên lên tiếng nói câu này.

“Học sinh thì không xứng được ăn à? Anh Thông, cậu ăn cho họ xem đi.”

“Có khó khăn gì mà không vượt qua được nên phải bồi bổ mạnh thế à.”

“Khó khăn gì chứ?” Có người không hiểu.

“Hải sâm bổ thận đấy, ha ha...”

“Ha ha ha, vậy thì phải chia đều, ai cũng có phần.”

Mấy nam sinh ồn ào cả lên.

Ba cô gái đi phía trước nên đã vào quán ăn từ trước rồi.

Họ đi cách nhau một đoạn, có lẽ cũng vì thế mà mấy nam sinh mới nói chuyện không chút kiêng dè gì.

Nhưng thực ra thì lại nghe rất rõ ràng.

Vốn dĩ Vu Thư Ngôn nghĩ rằng Giang Dự Quy sẽ không lên tiếng, vì trước đó ở trong hành lang cậu cũng không tham gia vào cuộc trò chuyện.

Nhưng không ngờ cô lại nghe thấy giọng nói của cậu, mang theo chút lười biếng và bỡn cợt: “Tôi cần sao? Không phải vừa rồi ở ký túc xá đã thỏa mãn các cậu rồi à?”

“Chết tiệt!!!”

“Khụ khụ khụ.”

Lư Nhất Thông là người có phản ứng mạnh nhất: “Chết tiệt, cậu bớt nói đùa kiểu đó đi, ông đây vẫn còn là trai tân đấy, lỡ như truyền ra ngoài là mất hết thanh danh.”

Lương Du vẫn nhớ mối thù vừa rồi: “Dù sao thì lúc tôi lau sàn xong đi vào phòng đã thấy các cậu nằm hết trên giường của cậu ấy.”

“...”

Mặt của Vu Thư Ngôn hơi đỏ lên.

Cô rất ngoan nhưng không có nghĩa là cô không hiểu những lời này.

Cô liếc trộm hai người bên cạnh, Trần Vệ Hà thì bật cười, chỉ có sắc mặt của Tống Hiểu Nhân là bình thường giống như không nghe thấy gì.

Vào bên trong quán ăn, họ tìm một bàn tròn gần cửa sổ rồi ngồi xuống.

Trần Vệ Hà rất tích cực cầm lấy hai quyển thực đơn ở giữa bàn, cô ấy đưa một quyển cho Tống Hiểu Nhân, còn mình thì xem quyển còn lại.

“Hiểu Nhân, cậu thích ăn gì thì nhanh chọn đi.”

Tống Hiểu Nhân nhìn lướt qua một lượt rồi nói: “Thực ra mình cảm thấy quán ăn này cũng bình thường thôi, chỉ có hải sản là nấu không tệ.”

Nghe như thế thì Trần Vệ Hà lập tức phụ họa theo: “Tuyệt, nếu cậu thích hải sản thì chúng ta gọi toàn hải sản đi. Mình thấy trong thực đơn có tôm, có nghêu, rồi sau đó gọi thêm vài món ăn kèm nữa.”

Những người khác không lên tiếng, không hưởng ứng cũng không phản đối.

Vu Thư Ngôn mím môi, cô không thích hải sản lắm, cô cảm thấy chúng có một mùi vị rất kỳ lạ.

Chỉ là cô sẽ không nói ra.

Bởi vì từ trước đến nay ý kiến của cô không hề quan trọng.

Sở thích của cô lại càng không quan trọng.

Nhưng Giang Dự Quy lại nghiêng người lấy một quyển thực đơn khác từ bàn bên cạnh rồi nói: “Gọi một phần phao câu gà ủ lâu năm đậm vị đi.”

“...”
« Chương TrướcChương Tiếp »