Tầng tám.
Vu Thư Ngôn đang vùi đầu lau sàn, bỗng nhiên, một đôi giày thể thao xuất hiện trong tầm mắt của cô.
Cô giật mình, ngẩng đầu lên, nhìn thấy một nam sinh trong lớp – Lương Du.
Ngày thường, cậu ta là một trong những người hay trèo tường ra ngoài cùng Giang Dư Quy.
Nhưng lúc này chỉ có một mình cậu ta, không thấy Giang Dư Quy đâu.
Lương Du đưa tay ra: “Đưa tôi cây lau nhà đi, còn lại để tôi làm giúp cậu.”
Vu Thư Ngôn sững sờ, không hiểu vì sao cậu ta lại đột nhiên muốn giúp mình, vội vàng từ chối: “Không cần đâu, tôi tự làm được.”
“Không sao, tôi lau vài cái là xong rồi.”
Lương Du không nói thêm gì, trực tiếp lấy cây lau nhà từ tay cô, bắt đầu lau từng tầng xuống dưới.
Động tác cậu ta làm rất nhanh, thoáng chốc đã lau xong bốn, năm bậc thang.
Vu Thư Ngôn rảnh tay, liền vẫy vẫy ngón tay để thư giãn một chút, sau đó từ khe hở cầu thang lén nhìn xuống.
Trong hành lang không thấy bóng dáng Giang Dư Quy, cô cũng không biết cậu có quay về ký túc xá hay không.
Nhìn thấy Lương Du sắp lau xong một tầng nữa, cô cũng bước đi theo xuống hai bậc thang.
Hai người gần như chưa từng tiếp xúc trong lớp, khiến cô có chút ngại ngùng khi được giúp đỡ, bèn nói lời cảm ơn lần nữa: “Cảm ơn cậu, thật ra tôi có thể tự làm được.”
Lương Du xua tay, vẻ mặt chẳng có gì đáng bận tâm: “Không có gì đâu, dù gì cũng là bạn cùng lớp mà.”
Trong lúc nói chuyện, tầng 8 đã lau xong, cây lau nhà đã khô, cậu ta xách nó xuống tầng một để giặt.
Vu Thư Ngôn đứng một mình trên bậc thang, không biết phải diễn tả cảm xúc lúc này ra sao.
Giống như có một tia nhẹ nhõm len lỏi trong lòng, không phải vì có người giúp cô làm việc, cũng không phải vì cô có thể lười biếng.
Mà là...
Lần đầu tiên, cô không bị bỏ quên.
***
Khi Lương Du lau sàn nhà, Vu Thư Ngôn cũng không rảnh rỗi, cô cầm khăn lau sạch sẽ toàn bộ lan can.
Cuối cùng, Lương Du cũng lau xong ba tầng phía trên.
Vu Thư Ngôn nói cảm ơn cậu ấy, cô nhận lấy cây lau nhà từ tay cậu ấy rồi đi xuống tầng một.
Khi Vu Thư Ngôn bước ra khỏi tòa nhà thì bất ngờ phát hiện hai người Tống Hiểu Nhân còn chưa rời đi mà đang đứng dưới lầu.
Nhìn thấy cô đi tới, Tống Hiểu Nhân không động đậy, còn Trần Vệ Hà bước lên một bước rồi chủ động mở lời với cô trước: “Vu Thư Ngôn, chúng mình có một ý này, không biết cậu có tán đồng hay không.”
“Ý tưởng gì thế?” Vu Thư Ngôn không hiểu gì cả.
Trần Vệ Hà nghiêng đầu nhìn Tống Hiểu Nhân một cái rồi nói: “Vừa rồi mấy bạn nam trong lớp của chúng ta đã giúp chúng mình làm việc, chúng mình định mời họ đi ăn một bữa xem như tỏ lòng cảm ơn, cậu cảm thấy thế nào?”
Vu Thư Ngôn chần chừ, vì một bữa ăn có thể tốn mất nửa tháng tiền sinh hoạt phí của cô.
Nhưng sâu trong lòng cô thì lại mong muốn hòa nhập với lớp học này.
Miễn cưỡng như thế, rốt cuộc cô có nên đồng ý hay không đây?
Trần Vệ Hà nhìn thấy cô không trả lời ngay thì nghĩ rằng cô không đồng ý nên vội nói tiếp: “Ôi trời, biết ơn thì phải báo đáp chứ, cậu đừng keo kiệt như vậy mà. Dù sao cậu cũng phải ăn tối mà.”
Đúng lúc này, phía sau vang lên tiếng bước chân.
Ba người quay đầu lại thì nhìn thấy mấy nam sinh bước từ trong tòa nhà ra ngoài.
Vu Thư Ngôn kinh ngạc khi nhìn thấy Giang Dư Quy cũng có mặt trong số đó.
Hóa ra vừa rồi cậu cũng quay về ký túc xá.
Vậy là cậu đi giúp cho Tống Hiểu Nhân sao?
Trần Vệ Hà nhìn thấy họ thì không tiện tiếp tục thuyết phục Vu Thư Ngôn nữa, cô ấy vội vàng bước lên trước nói chuyện với họ: “Này, chúng ta cùng đi ăn cơm đi! Chúng mình mời, hôm nay cảm ơn các cậu đã giúp đỡ.”
Cô ấy dứt khoát tự mình quyết định luôn.
“Chết tiệt! Cái gì mà các cậu chứ?” Lương Du kêu lên: “Việc đều do một mình tôi làm, thế mà ăn lại chia đều à?”
Lư Nhất Thông kéo cậu ấy qua một bên: “Hé cái gì mà hét, cậu không nghe Lỗ Tấn nói à, nếu cậu cảm thấy mình đang gánh vác trách nhiệm nặng nề, vậy thì chắc chắn có người đang cưỡi lên cổ cậu để ăn chực uống chực đấy.”
“...”
Nghe như thế, hàng mi của Vu Thư Ngôn khẽ rung lên hai lần.