Sáng hôm sau, Vu Thư Ngôn đi đến trường học, vừa đến khúc rẽ hành lang, cô liền trông thấy Đồng Khả Khả đứng đó, hơi nhếch môi, ngẩng đầu nhìn lên phía trên.
Vu Thư Ngôn bước đến, còn chưa kịp lên tiếng chào cô ấy, thì Đồng Khả Khả đã trông thấy cô.
“À, Thư Ngôn, cậu tới thật đúng lúc. Mau giúp mình cầm một chút, mình phải đi WC!”
Lúc này, Vu Thư Ngôn mới để ý trong tay cô ấy đang ôm hai chiếc áo khoác.
Một đen, một xám, cả hai đều khá rộng. Vừa nhìn, trông như áo của nam sinh.
Đồng Khả Khả hơi nâng cằm, Vu Thư Ngôn cũng ngước nhìn theo, và thấy Giang Dư Quy cùng Lư Nhất Thông đang đứng trên thang, bận rộn sửa chữa gì đó dưới mái hiên.
Cô lập tức hiểu ra, chắc hẳn áo khoác này là của hai người họ.
Còn chưa kịp trả lời, Đồng Khả Khả đã nhanh chóng dúi hai chiếc áo vào tay cô.
“Cảm ơn nha.”
Nói xong, cô ấy lập tức xoay người chạy vội vào nhà vệ sinh, trông bộ dạng có vẻ thực sự rất gấp.
Vu Thư Ngôn đứng đó trong tay cầm hai chiếc áo khoác, đúng ngay vị trí mà Đồng Khả Khả vừa đứng lúc nãy.
Cô lại ngẩng đầu lên nheo mắt nhìn kỹ, thấy rõ hai người kia đang lau sạch mạng nhện trong các khe hở góc tường.
Việc này nói có mệt không thì cũng không hẳn, nhưng chắc chắn không dễ chịu gì.
Xuyên qua những tia nắng mặt trời rọi xuống, cô có thể nhìn thấy từng lớp bụi bẩn rơi lả tả xuống.
Cô cũng nhìn thấy, trên vai Giang Dư Quy đã bám một ít vệt xám bụi bẩn.
Hai người chia nhau mỗi người một khu vực, chẳng mấy chốc, Lư Nhất Thông là người xuống trước.
Cậu ấy lau mồ hôi trên trán, quay đầu lại thì nhìn thấy Vu Thư Ngôn đang đứng đó một mình, liền hỏi: “Đồng Khả Khả đâu?”
“Cậu ấy đi WC rồi.”
“À.” Cậu ấy nói rồi đưa tay lấy lại áo khoác của mình: “Vậy cảm ơn nhé.”
“Không có gì.”
Lư Nhất Thông mặc áo khoác vào, cũng không nói chuyện gì thêm, xoay người đi về phía cuối hành lang, nơi có nhà vệ sinh.
Chỉ trong chớp mắt, trên tay Vu Thư Ngôn chỉ còn lại một chiếc áo khoác của Giang Dư Quy.
Đó là một chiếc áo khoác đen, phom rộng, chất vải mỏng nhẹ không dày, nhưng khi cầm trong tay lại mang theo chút ấm áp, không biết có phải vẫn còn lưu lại hơi ấm của người mặc hay không.
Nghĩ đến đây, trong lòng cô dâng lên một cảm giác kỳ lạ, có chút khó tả.
Ngay cả ngón tay cô cũng cứng đờ, không nghe theo sự điều khiển của bản thân.