Chương 5

Trang Kỳ Đình châm một điếu xì gà, đứng trước cửa kính sát đất, lặng lẽ nhìn ra ngoài.

Dưới chân anh là cả một vịnh Victoria sầm uất, du thuyền riêng của anh đang neo đậu ở cầu cảng độc quyền của tập đoàn Thịnh Huy, có người chăm sóc, lau chùi hằng tháng, sơn trắng bóng loáng dưới nắng rực rỡ.

Cùng lúc đó, tại một bến cảng tư nhân khác ở khách sạn Laocara, một chiếc du thuyền hạng sang cũng vừa cập bến, mấy quý bà ăn mặc vừa gợi cảm vừa sang trọng thong thả bước xuống.

Đây là một hòn đảo tư nhân cao cấp giữa Thái Bình Dương, cách xa Hồng Kông đến tám nghìn cây số, được bao bọc bởi rừng mưa nguyên sinh và bãi cát trắng mịn như lụa. Như một thiên đường trôi lạc khỏi thế giới phàm tục. Người đến đây đều là các đại gia, quý tộc muốn tận hưởng kỳ nghỉ xa hoa và thảnh thơi.

Mấy quý bà vừa đi lặn biển ngắm chim về, mệt rã rời. Quản gia đã chuẩn bị sẵn trà chiều bên bờ biển cùng liệu pháp spa bản địa thơm lừng.

Những cơ thể được tiền nuôi dưỡng nằm ườn trên ghế dài, để mặc cho kỹ thuật viên xoa bóp từng tấc chân tê mỏi.

“Đúng là sướиɠ thật, Eleanor! Nhờ có cậu mà tụi này mới được dịp thả lỏng như vầy.” Một người phụ nữ vươn vai than, giọng đầy mãn nguyện.

Không chồng, không con, thế mới là nghỉ dưỡng đích thực!

“Thì đó, bình thường đi chơi cứ phải dắt theo chồng con với cả bầy bảo mẫu. Mà ông chồng tôi thì lại ăn sung mặc sướиɠ, không động tay việc gì. Tôi phải lo liệu hết xem chỗ ăn chỗ ở có hợp khẩu vị không, còn phải coi sắc mặt ổng.”

“Đừng nhìn ngài Trang cứ nghiêm nghị vậy chứ chiều Eleanor của tụi mình nhất đấy.”

Lê Nhã Nhu khẽ cười, tay đặt trên trán, chiếc nhẫn kim cương to tổ chảng lấp lánh dưới ánh nắng. Gió biển thổi qua, chiếc áo choàng lụa màu sâm panh ôm sát lấy thân hình gợi cảm mặn mà của cô.

Cô vốn đã nổi tiếng vóc dáng chuẩn từ hồi trẻ, cao ráo, nóng bỏng, như trái đào mọng nước. Giờ hơn bốn mươi vẫn giữ được vóc dáng, da thịt căng mịn, nét mặt không vương chút thời gian, phong tình thêm đậm, càng nhìn càng mê.

“Đàn ông, chẳng ai ra gì.” Cô chậm rãi phán một câu.

Câu này lập tức được mọi người tán đồng nồng nhiệt.

“Đặc biệt là mấy ông trung niên, ngày càng xuống dốc, cáu bẳn, khó ưa!”

“Hồi trẻ ngon lành như kim cương không biết mệt là gì, giờ thì vài ngày mới có tín hiệu. Tôi còn chưa kịp nhập vai thì ảnh đã ‘game over’!”

Người mặc áo bơi trắng cười như nắc nẻ: “Cho nên tôi nói, đàn ông phải trẻ mới vui.”

Người khoác khăn choàng in hoa ngạc nhiên: “Trời ơi, phải cô không vậy?”