Chương 3

Người ta nhắc tới Trang Kỳ Đình đều kính cẩn gọi một tiếng “Ngài Trang”, chỉ có mỗi vợ anh là dám leo lên đầu lên cổ anh ngồi. Bây giờ lại ỷ được anh thương anh cưng mà làm phách, không vừa lòng làm bà Trang rồi còn đòi ly hôn?

Cô tưởng anh không dám dạy dỗ cô chắc?

Đôi mắt đen thẫm của anh như hồ sâu không đáy, mấy nếp nhăn nơi khóe mắt lại càng thêm phần uy nghiêm.

Anh giơ tay chọn cà vạt và cài tay áo, thắt vào chỉn chu, rồi khoác thêm áo ghilê và vest. Tấm lưng rộng khiến bộ đồ căng vừa vặn, toát lên vẻ trưởng thành và quyến rũ. Gương mặt được chăm sóc kỹ càng, nhìn chỉ như ba mươi lăm, ba mươi sáu, vừa đẹp trai vừa toát ra khí chất khiến đám thanh niên cũng phải cúi đầu.

Anh thấy mình thật hoàn hảo, từ ngoại hình, vóc dáng, tiền tài, quyền lực, danh vọng, tất cả đều ở đỉnh cao của thế giới đàn ông. Không hề là ông chú trung niên bỏ bê bản thân. Kết quả khám sức khỏe năm ngoái còn bảo chức năng cơ thể anh vẫn như trai hai mươi, tràn đầy sinh lực.

Thời gian chẳng những không làm hao mòn anh, mà còn tăng thêm sức hút nam tính của người đàn ông chín chắn.

Chính vì vậy, anh thật sự không hiểu nổi, sao vợ anh lại đòi ly hôn?

Thôi vậy, chắc là do cô không biết nghe lời.

Trang Kỳ Đình quyết định không tính toán nữa. Chờ vợ nghỉ dưỡng xong trở về, mọi chuyện sẽ lại đâu vào đấy. Anh sẵn sàng bao dung cho mọi tính tình trẻ con, ương ngạnh của cô.

.

Hai chiếc Mercedes S màu đen chạy trước sau, kẹp giữa là chiếc Rolls Royce biển số “1” bản độ, xe cộ xung quanh thấy vậy đều tránh xa.

Trang Kỳ Đình ngồi vắt chân sau xe, đeo kính gọng vàng mảnh, nhàn nhã nghe thư ký báo cáo lịch trình, mà lịch này không phải của anh.

Dù bị vợ dỗi không thèm nói chuyện thì anh vẫn nắm rõ nhất cử nhất động của cô, từ chuyện tối qua cô ăn ba con tôm nướng tỏi, uống hai ly whisky, đến cả việc cô mặc bikini đỏ quyến rũ...

“Phu nhân còn... còn...” Trợ lý run run nói.

“Nói cho rõ ràng.” Anh đáp, giọng đều đều.

Trợ lý run như cầy sấy: “Còn mỉm cười với một anh phục vụ nam trong nhà hàng. Sau đó cậu ta chủ động bắt chuyện. Nội dung cuộc trò chuyện là...”

Trang Kỳ Đình không nói lời nào, chỉ lướt mắt nhìn bức ảnh được đưa lên.

Chàng trai trong ảnh trẻ trung, da rám nắng, nụ cười trắng sáng, mặc sơ mi ngắn tay và quần hoa đi biển, thần thái tươi mới như mặt trời mùa hè.

Trang Kỳ Đình hờ hững chạm ngón tay vào chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, giọng bình thản: “Xử lý chưa?”

“Đã đưa đi rồi.” Thư ký cúi đầu.

Anh phục vụ kia sau cuộc trò chuyện với Lê Nhã Nhu đã “được” đưa sang hòn đảo cách đó mấy trăm hải lý để làm việc. Cả đời này khó mà gặp lại vợ ngài Trang.