Chương 25

Lê Nhã Nhu: “...”

Không cần đâu ông già à! Cô thật sự muốn hét vào mặt anh: Em bận chết đi được!!

Trang Thiếu Châu không nhịn nổi nữa, bật cười. Bố cậu ở ngoài là người sát phạt quyết đoán, hô mưa gọi gió, vậy mà trước mặt vợ lại giống như cậu học sinh ngoan cố làm nũng, đúng là dở khóc dở cười.

Trang Kỳ Đình liếc con lạnh như băng. Trang Thiếu Châu nhanh chóng đứng dậy, chạy biến đi làm.

Lê Nhã Nhu thấy chồng vẫn ngồi yên: “Hôm nay anh không đi làm à?”

“Không, ở nhà với em.”

“?”

“Em không vui à?”

Lê Nhã Nhu nghe ra ý đồ, cảm thấy buồn cười, chọc ngón tay vào cơ ngực rắn chắc của anh: “Ông Trang, sáng sớm mà giở quẻ gì thế? Anh gần năm mươi rồi đấy, sống cho có chiều sâu chút đi.”

Trang Kỳ Đình tao nhã lau khóe miệng bằng khăn ăn, gương mặt bảo dưỡng kỹ lưỡng chỉ lộ vài nếp nhăn nhẹ, cạo râu mịn màng. Năm bốn mươi tuổi anh từng định để râu, nghĩ rằng đàn ông có râu trông nghiêm nghị hơn, ai ngờ mới để hai ngày đã bị vợ chê thậm tệ, bảo râu đâm vào “hai cái miệng mềm” của cô, khó chịu. Thế là lập tức cạo sạch.

“Gần năm mươi thì sao? Ba đứa con trai anh, đứa nào cũng ngoan ngoãn nghe lời. Trong công ty, nhân tài trẻ tuổi như nấm sau mưa, không ai dám cãi lại anh. Cho nên, tuổi tác chẳng quan trọng. Ngược lại." Ánh mắt anh sâu thẳm: “Đàn ông trưởng thành mới thực sự có sức hấp dẫn.”

Phải phải, anh hấp dẫn nhất, ông già này đúng là biết tự luyến.

Lê Nhã Nhu không nhịn được cười, đôi mắt đào hoa long lanh nghịch ngợm: “Thế à? Nghe như là anh đang tự ám chỉ mình nhỉ? Quên mất một câu nổi tiếng rồi à? Người càng giải thích càng chứng tỏ chột dạ. Hấp dẫn hay không là để em nói, anh không được tự mình tâng bốc đâu nha.”

Trang Kỳ Đình chẳng thèm đôi co, đặt tay lên đầu gối cô vỗ vỗ: “Anh đi trước, em cứ thong thả ăn.”

“Ê, đừng quên chuyện tối qua nói đấy, rút hết người theo dõi của anh đi!”

Anh liếc nhìn cô đầy ẩn ý, xoa xoa đầu cô: “Thì em cũng phải ngoan chút.”

Nói rồi quay lưng rời đi. Anh vừa nhúc nhích, cả đoàn người cũng di chuyển theo: thư ký, trợ lý, vệ sĩ, tài xế, dàn xe cộ nối đuôi nhau chỉnh tề như rồng rắn.

Lê Nhã Nhu suýt nữa muốn đuổi theo đấu tay đôi với anh, cái đồ cố chấp đáng ghét!

Ngồi lên xe, Trang Kỳ Đình ra lệnh cho trợ lý Thẩm: “Rút hết người theo dõi phía sau phu nhân đi.”

Trợ lý Thẩm sững người. Gì thế này? Đám người kia đều là đặc công xuất sắc, được tuyển chọn kỹ lưỡng, am hiểu trinh sát, võ nghệ cao cường. Sếp đã tốn cả đống tiền thuê họ về, để họ âm thầm bảo vệ phu nhân an toàn.

Mười mấy năm nay, ngày nào cũng vậy, không hề lơi là. Dù nhà họ Trang giàu có, quyền thế, cũng không đồng nghĩa với tuyệt đối an toàn.

“Thưa sếp, rút toàn bộ luôn ạ?” Thẩm thư ký cẩn trọng xác nhận lại.

Trang Kỳ Đình định gật đầu, nhưng ngẫm lại, ánh mắt nhìn qua cửa kính lặng lẽ chuyển đổi: phong cảnh bên ngoài trôi qua từng khung hình.

Thế giới này cám dỗ quá nhiều, vẫn không thể quá buông thả cô ấy.

Hơn nữa, anh đã quen dùng những bức ảnh từ góc phố, từ tòa nhà đối diện, từ ống kính tàng hình, để nhìn thấy cô đi đâu, làm gì mỗi ngày. Như xem một bộ phim dài tập không bao giờ kết thúc, chỉ dành riêng cho anh.

Anh thừa nhận mình biếи ŧɦái. Với vợ, anh có thứ bản năng chiếm hữu đến mức bệnh hoạn. Anh cần nắm rõ mọi thứ về cô, nếu không trong lòng sẽ trống rỗng, đau đớn như bị rút tim.

“Giữ lại một người. Báo cáo chuyển từ mỗi ngày sang mỗi tuần. Mấy chi tiết nhỏ thì không cần ghi nữa. Có chuyện đột xuất thì lập tức báo anh.”

“Vâng.”