Đợi hơn nửa tiếng, cuối cùng cũng đến lượt Lâm Kiến Uyên. Anh đi vào, vừa lúc một bệnh nhân đi từ trong phòng khám ra. Là một cô bé, chắc chỉ mới học cấp hai. Bên cạnh có một người đàn ông trông như cha cô bé đi cùng.
Bọn trẻ bây giờ áp lực lớn thật... Lâm Kiến Uyên vừa cảm thán vừa bước vào phòng khám.
Quá trình khám bệnh không giống lắm với những gì anh tưởng tượng. Anh đã hình dung ra một vị bác sĩ hiền từ tốt bụng mặc áo blouse trắng, vừa gật đầu an ủi vừa lắng nghe anh khóc lóc kể lể. Kết quả anh chỉ đoán đúng được một phần ba.
Anh không hề khóc, và vị bác sĩ đối diện trông cũng chẳng hiền từ tốt bụng cho lắm.
Đối diện anh là một nam bác sĩ trẻ tuổi, đeo một cặp kính không gọng. Trông anh ta nho nhã, lịch sự, rất thanh tú và vô cùng bình tĩnh hỏi đáp với anh.
“Vậy ảo giác của anh có yêu cầu anh làm gì không?” Vị bác sĩ hỏi.
“Không có...” Lâm Kiến Uyên gãi đầu: “Ếch với dây leo thì làm sao biết nói tiếng người được ạ.”
“Ừm.” Bác sĩ không đưa ra bất kỳ nhận xét nào về câu trả lời của anh, chỉ tiếp tục hỏi thêm vài câu.
Cuối cùng anh ta nói: “Tình hình không nghiêm trọng lắm. Có lẽ anh bị rối loạn tâm thần cấp tính nhất thời do làm việc quá sức và áp lực quá lớn. Tôi kê đơn thuốc cho anh trước, uống vào sẽ thuyên giảm.”
Lâm Kiến Uyên nghe cái tên bệnh có tới ba chữ “tính”* liền nhau, không hiểu sao lại thấy buồn cười: “Ý là tôi đột nhiên phát bệnh ạ?”
Nam bác sĩ liếc anh một cái rồi nói: “Đừng quá áp lực, tình trạng của anh thường sẽ thuyên giảm hoàn toàn trong vòng một tháng, và thường không tái phát. Cứ thả lỏng đi. Nếu áp lực công việc quá lớn thì cứ xin nghỉ ốm vài hôm. Có cần viết giấy nghỉ phép không?”
“Vâng, vâng ạ, cảm ơn bác sĩ.” Lúc này Lâm Kiến Uyên mới nhận ra thật ra vị bác sĩ này rất dịu dàng chu đáo, đến nỗi vẻ ngoài của anh ta cũng trở nên anh tuấn hơn trong mắt anh.
Lúc rời đi, anh liếc nhìn tấm biển trên cửa, thì ra bác sĩ này tên là Sầm Tranh.
Tên rất đặc biệt, người cũng không tệ. Lâm Kiến Uyên quyết định lần sau tới sẽ lại đặt lịch khám ở chỗ anh ta.
Công ty, số 700 đường Giang Xuyên Bắc và nhà của Lâm Kiến Uyên tạo thành một hình tam giác đều. Biết rằng Lâm Kiến Uyên đi từ công ty đến số 700 đường Giang Xuyên Bắc mất một tiếng tàu điện ngầm. Từ số 700 đường Giang Xuyên Bắc về nhà cũng mất một tiếng tàu điện ngầm.
Hỏi: Thời gian Lâm Kiến Uyên đi từ công ty về nhà là bao lâu?
...
Chú thích:
Đoạn "3 chữ "tính"": Nguyên văn trong bản gốc: 急性短暂性精神病性障碍 (Jí
xìng duǎnzàn
xìng jīngshénbìng
xìng zhàng"ài). Trong bản gốc có 3 chữ "xìng" (tính) lập lại nên Lâm Kiến Uyên mới nói như thế.