Chương 3: Căn Bệnh Kỳ Quái Bỗng Dưng Phát Tác (3)

“Thôi nghĩ thoáng ra đi. Một khi đã chấp nhận lão là một thằng ngu thì sẽ thấy mọi quyết sách ngu ngốc của lão đều trở nên hợp lý cả.”

Lâm Kiến Uyên vừa uống sữa đậu nành vừa ăn trứng luộc nước trà, lặng lẽ quan sát các đồng nghiệp xung quanh.

Sợi dây leo trong mắt Bùi Thạc vẫn đang uốn qua éo lại trước mặt mọi người, vậy mà các đồng nghiệp lại cứ như không thấy.

Ngược lại là Bùi Thạc, mặt cậu lộ vẻ lúng túng, dường như không biết phải tiếp lời các tiền bối đang văng tục thế nào cho phải.

“Sợ à?” Lâm Kiến Uyên nhìn thấu sự do dự của cậu: “Không sao đâu, cậu mới đến mà. Đợi cậu ở đây đủ một tuần là sẽ biết, không phải bọn anh kém văn hóa mà là do sếp thật sự quá ngu ngốc.”

“Anh à.” Bùi Thạc dở khóc dở cười: “Anh an ủi người khác hay thật đấy.”

Lâm Kiến Uyên nhất thời không phân biệt được câu này là thật lòng hay đang mỉa mai, bỗng cảm thấy cậu thực tập sinh này rất có tiềm năng.

Anh ghé sát lại, nói nhỏ: “Công ty mình nghỉ trưa từ 12 giờ đến 1 giờ. Trước kia thì làm xong việc là có thể đi ăn cơm, nhưng dạo này sếp lên cơn, lần họp trước còn đặc biệt nhấn mạnh không được đi trễ về sớm, nhất là buổi trưa. Sếp ngày nào cũng 11 rưỡi đi nhà ăn, ăn xong về sẽ ngó xem cậu còn ở đây không. 12 giờ mà không thấy người là ông ta sẽ nổi điên, lôi cậu ra phê bình trước toàn công ty, còn trừ tiền nữa.”

“Hả?” Bùi Thạc giật mình: “Biếи ŧɦái vậy!”

Lâm Kiến Uyên: “Cậu làm thế này, 11 giờ cậu bắt đầu đặt cơm hộp, 11 rưỡi đợi sếp đi rồi thì cậu ăn, ăn đến 12 giờ. Như vậy vừa không bị sếp bắt lỗi về sớm, lại có thêm chút thời gian nghỉ trưa.”

“Ý hay!” Bùi Thạc như bừng tỉnh, ngay sau đó lại phẫn uất nói: “Nhưng mà như vậy cũng tiêu chuẩn kép quá đi! Chính ông ta 11 rưỡi đã đi ăn trưa, tại sao lại bắt chúng ta không có việc gì cũng phải ngồi đến 12 giờ?”

Lâm Kiến Uyên nhún vai: “Cậu hiểu mà.”

Bùi Thạc vẻ mặt tỏ tường: “À, em hiểu rồi. Vì ông ta là nhà tư bản hiểm độc.”

“Không.” Lâm Kiến Uyên nói: “Vì ông ta ngu ngốc.”

Bùi Thạc: “...”

Mười hai rưỡi, Lâm Kiến Uyên đã ăn cơm xong và gục xuống bàn chợp mắt được một lát. Bùi Thạc nghe theo gợi ý của anh, cũng làm y hệt. Thế là hai người vai kề vai, mắt nhắm mắt mở đi vào phòng họp.

Các đồng nghiệp khác đi ăn ở nhà ăn thì mang theo luồng oán khí sắp hóa thành thực thể lững thững theo sau.