Chương 2: Căn Bệnh Kỳ Quái Bỗng Dưng Phát Tác (2)

Trong đầu Lâm Kiến Uyên hiện lên cảnh tượng con ngươi sưng phồng của con ốc sên bị ký sinh trùng màu vàng lục điều khiển, điên cuồng ngọ nguậy. Anh “bụp” một tiếng cắm ống hút vào ly sữa đậu nành: “Cậu cày phim gì thế?”

Bữa sáng là do Bùi Thạc mang cho, quả không hổ danh chó Golden mang khí chất ấm áp. Từ lúc phát hiện Lâm Kiến Uyên lười đi đường vòng mua bữa sáng, cậu đã chủ động mang giúp anh mỗi ngày.

“À, ừm, là cái bộ phim tiên hiệp thần tượng đang hot gần đây ấy. Bộ mà Thời Thiếu Ninh với Tiết Lộ đóng.” Bùi Thạc đỏ mặt, dường như ngại ngùng khi nhắc đến tên phim: “Một bộ phim tiên hiệp cẩu huyết khá cũ kỹ nhưng mà xem cũng hay.”

Lâm Kiến Uyên vừa ăn sáng vừa nghe Bùi Thạc kể về cốt truyện. Hai diễn viên này anh đều không biết, anh chỉ hơi tò mò không biết bộ phim tiên hiệp thần tượng nào lại có thể khiến một chàng trai sôi nổi hoạt bát cày đến nửa đêm.

Sự thật chứng minh, không phải phim hay mà là do gu của cậu vốn là như vậy.

Lâm Kiến Uyên nghe cái cốt truyện cẩu huyết đó mà cạn lời, mặt nghệt ra y như mấy ông cụ trên tàu điện ngầm nhìn vào điện thoại, đầu óc chỉ đang tính xem làm cách nào để kết thúc câu chuyện này cho đỡ ngượng thì sếp Khương từ trên lầu đi xuống, gõ gõ mặt bàn nói: “Mười hai rưỡi họp ở phòng họp nhé.”

Văn phòng của họ là một không gian làm việc chung kiểu mở. Tầng một là các khu làm việc được quây lại, tầng hai là văn phòng của sếp.

Chỉ cần sếp nổi hứng biếи ŧɦái là có thể đứng trên cao nhìn xuống tất cả mọi người. Góc nhìn này bao quát toàn cảnh, còn đáng ghét hơn cả thầy giám thị ở cửa sau lớp học thời cấp ba.

“Dạ dạ.” Bùi Thạc vội gật đầu, mặt lộ rõ vẻ răm rắp tuân lệnh của sinh viên mới ra trường. Các đồng nghiệp khác cũng tỏ ý đã biết.

Lâm Kiến Uyên để ý thấy Khương tổng chẳng có phản ứng gì với sợi dây leo trong mắt Bùi Thạc. Anh quay đầu nhìn lại, hai sợi dây leo vẫn đang không ngừng uốn éo. Nhìn mà trong lòng Lâm Kiến Uyên ngứa ngáy, chỉ muốn đưa tay giật phắt nó ra.

Nhưng giật ra rồi thì sẽ thế nào?

Lâm Kiến Uyên không dám tưởng tượng đến cảnh đó.

Khương tổng vừa đi, các đồng nghiệp liền bắt đầu xì xào.

“Vãi! Sao lại họp nữa! Mẹ nó, Khương Thần ngày nào cũng rảnh rỗi sinh nông nổi, chỉ nghĩ cách hành hạ chúng ta thôi à.”

“Đúng thế còn gì. Lại còn mười hai rưỡi! Bị điên hay sao mà chiếm dụng giờ nghỉ trưa để họp! Mẹ nó, phải tố cáo lão! Họp xong lại không cho nghỉ bù!”