Chương 15

Tận thế đi thôi. Lâm Kiến Uyên nghĩ. Nếu giờ thế giới bị hủy diệt thì đã chẳng có nhiều rắc rối như vậy.

Lâm Kiến Uyên về đến khu chung cư mà anh thuê. Đã giữa trưa, bụng anh đói cồn cào nhưng lại chẳng có chút khẩu vị nào. Thực ra anh còn chưa ăn sáng... bữa sáng của anh đã nằm trên mặt Khương Thần rồi.

Nhớ lại biểu cảm của Khương Thần lúc đó, anh lại không nhịn được cười. Anh mỉm cười rồi đút chìa khóa vào ổ.

Cạch, cửa mở.

Bộ hệ tiêu hóa ngẩng “đầu” lên, cười chào đón anh: “Anh về rồi à.”

Lâm Kiến Uyên: “...”

Dù nhìn bao nhiêu lần đi chăng nữa, cục lòng mề màu hồng này vẫn rất kinh dị.

Lâm Kiến Uyên đáp lại qua loa, thay giày rồi định về phòng mình.

Bộ lòng mề màu hồng tiến lại gần. Giọng nói của nó đầy vẻ thích thú, khiến Lâm Kiến Uyên có cảm giác như bị săm soi: “Sao anh ra ngoài một chuyến lại mang nhiều cảm xúc tiêu cực về thế? Anh bị ức chế ở chỗ làm à?”

Lâm Kiến Uyên nghĩ thầm: Anh là ai mà không biết giữ giới hạn cá nhân vậy? Tôi có quen thân với anh không… À, nội tạng thì còn sống. Đúng là không quen thân.

Lâm Kiến Uyên bật cười vì trò đùa của chính mình. Anh nén khóe miệng đang nhếch lên, đáp qua loa: “Ừm. Tôi vừa cãi nhau với người ta.”

Bộ lòng mề màu hồng nói: “Cãi nhau khiến anh giận dữ đến thế sao. Còn có sự bồn chồn, dồn nén, và cảm giác bất lực nữa. Anh không thấy hy vọng nào cho tương lai.”

Câu nói này thật kỳ lạ, khiến Lâm Kiến Uyên không kìm được quay đầu nhìn lại anh ta.

Bộ lòng mề màu hồng cong khóe miệng cười: “Gì thế?”

Một bộ hệ tiêu hóa biết nói tiếng người quả thật quá đỗi kỳ quái...

Khoan đã, không đúng. Đây không phải bộ hệ tiêu hóa, đây là người.

Lâm Kiến Uyên chợt bừng tỉnh, cuối cùng cũng nhớ ra rằng người anh đang đối diện không phải là nội tạng màu hồng thật, mà là một người sống sờ sờ.

Dù sao đây cũng là bạn cùng phòng mới, và họ sẽ phải sống chung. Lâm Kiến Uyên hít một hơi sâu, điều chỉnh lại tâm trạng nói: “Dù anh đã dọn vào rồi, cho dù không kết bạn Wechat thì ít nhất cũng nói cho tôi biết tên anh là gì chứ? Thực ra sáng nay tôi xin Wechat anh cũng không có ý gì khác, anh đừng nghĩ nhiều.”

Đâu phải đang bắt chuyện để mời mua gói tập gym đâu, Lâm Kiến Uyên vẫn không nhịn được càu nhàu trong lòng. Sao đề phòng dữ vậy chứ.

Khóe môi của bộ lòng mề màu hồng lại cong lên, tạo thành một đường cong hơi nhếch lên rất đẹp: “Tôi tên là Tà Vực.”