Chương 14

Lâm Kiến Uyên thầm thở phào. Bùi Thạc bỗng nói: “À mà anh ơi, anh đừng lo cho em. Loại sếp vô lương tâm này, dù có cho em, em cũng không muốn làm dưới trướng. Nhưng cảnh tượng các anh chị cùng đứng ra bênh vực anh thật sự rất nhiệt huyết, khiến em thấy vô cùng xúc động. Nếu phải nghỉ việc em hơi tiếc mọi người... À, tóm lại là anh không cần phải áy náy đâu. Nếu bị đuổi, em sẽ đi tìm việc khác. Dù sao em vẫn còn là sinh viên mới ra trường nên tìm việc lại rất dễ.”

Lời này rõ ràng là để an ủi anh. Tìm việc bây giờ đâu có dễ dàng gì.

Không ngờ lại được cậu thực tập sinh nhỏ hơn mình vài tuổi an ủi, Lâm Kiến Uyên cười khổ và nói: “Được rồi. Cứ liệu mà làm thôi.”

Bùi Thạc: “Vâng.”

...

Lâm Kiến Uyên rời công ty, lại ngồi tàu điện ngầm về nhà. Lúc này đã gần trưa, trên tàu không đông lắm. Anh tìm một chỗ ngồi xuống, nhớ lại chuyện vừa xảy ra mà thấy lòng mình nặng trĩu.

Anh đã đối xử với Khương Thần như vậy, chưa nói đến Bùi Thạc, bản thân anh cũng khó mà yên ổn. Chắc chắn giờ này Khương Thần đang cáo với trụ sở chính để sa thải anh. Mẹ kiếp, đuổi thì đuổi. Anh không thể chịu đựng thêm một ngày nào dưới trướng Khương Thần nữa. Trong trường hợp này, liệu anh có được nhận tiền bồi thường N+1 không?

Lâm Kiến Uyên không có nhiều tiền tiết kiệm, hơn nữa tháng này anh bắt đầu phải uống thuốc. Bị gã khốn Khương Thần kích động hôm nay, bệnh tình chắc chắn lại nặng hơn. Nếu uống thuốc một tháng mà không khỏi thì sao? Liệu anh có thực sự trở thành người tâm thần không?

Mặc dù có giấy chứng nhận tâm thần để quậy phá thì rất sướиɠ, nhưng bị sa thải không tìm được việc làm thì chẳng vui chút nào. Tiền thuê nhà tháng này anh chưa đóng, à phải, anh còn phải thanh toán thẻ tín dụng tháng trước. May mắn là tiền thuê nhà không tăng...

Nghĩ đến tiền thuê nhà, anh lại nhớ đến người bạn cùng phòng mới, nhớ cái cách anh ta dùng câu không có Wechat để từ chối mình.

Một cái cớ quá tệ, anh tự nhủ. Không biết đối phương là người thiếu tinh tế hay là hoàn toàn không muốn hòa hợp với người bạn cùng phòng như anh.

Lâm Kiến Uyên càng nghĩ càng thấy khó chịu, anh không kìm được mà thở dài một hơi thật dài, ngửa đầu tựa vào ghế tàu điện ngầm, đưa tay che đi ánh đèn huỳnh quang chói mắt.

Quả bóng khí trong l*иg ngực anh sau khi phát nổ giờ đã xẹp lép lại, mềm oặt và nghẽn ngay giữa l*иg ngực.