Chương 12

“Tốt lắm.”

Thấy cấp dưới phản ứng dữ dội, mặt Khương Thần tái đi. Chỉ vào Bùi Thạc với vẻ mặt hung dữ: “Lâm Kiến Uyên. Cậu còn dám lôi kéo bè phái. Lẽ ra tôi không nên để cậu dẫn dắt người mới. Cậu xem cậu đã biến người mới thành cái dạng gì rồi. Dẫn đầu chống đối cấp trên. Đừng quên nó vẫn là thực tập sinh. Cậu xúi giục người mới như vậy, cậu biết hậu quả là gì không. Cậu nghĩ cậu là ai hả.”

Những người lên tiếng giúp Lâm Kiến Uyên đều là nhân viên cũ đã làm việc trên ba năm, chỉ có Bùi Thạc là thực tập sinh có thể bị đuổi việc bất cứ lúc nào. Khi nghe Khương Thần lấy Bùi Thạc ra đe dọa, quả bóng khí trong l*иg ngực Lâm Kiến Uyên lập tức phát nổ.

Anh xông lên, túm lấy cổ áo Khương Thần gầm lên: “Tôi là ai? Có biết tôi là ai không?”

Khương Thần giật mình, tất cả mọi người xung quanh cũng ngạc nhiên. Chẳng lẽ Lâm Kiến Uyên có người chống lưng?

Tuy nhiên, mọi người còn chưa kịp phản ứng thì Lâm Kiến Uyên đã thò tay vào túi, móc ra một vật nóng hổi, nhớp nháp rồi nhét thẳng vào miệng Khương Thần.

“Mày dám đắc tội với tao. Mày có biết tao là ai không.”

Lâm Kiến Uyên gào lên: “Tao là thằng tâm thần đây này.”

Tách. Một khối vật chất còn bốc hơi nóng trượt từ mặt Khương Thần xuống đất. Rơi cùng với nó là tờ giấy chứng nhận bệnh tật mỏng manh.

Mắt Khương Thần gần như lồi ra. Những người khác cũng vô cùng sốc.

“Trời ơi, số 700 đường Giang Xuyên Bắc... Anh làm thật luôn à.” Tần Thi há hốc mồm kinh ngạc, nhưng khóe miệng cô không kìm được mà nhếch lên, lén lút giơ ngón cái về phía Lâm Kiến Uyên.

“Mày, mày...” Khương Thần kinh ngạc nhìn Lâm Kiến Uyên. Một giây sau mới nhận ra, vừa nôn khan vừa rút giấy ăn điên cuồng và kêu lên thảm thiết.

Lâm Kiến Uyên không ngoảnh đầu lại, đạp cửa rời đi.

...

“Anh Uyên... Anh Uyên.” Bùi Thạc đuổi theo, chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

Lâm Kiến Uyên đang cúi người rửa tay ở bồn nước. Qua gương, cậu thấy Bùi Thạc với vẻ mặt đầy phấn khích. Tiếng nước xối xả cuốn trôi thứ nhớp nháp trên tay anh.

Lâm Kiến Uyên tắt vòi nước và đứng thẳng dậy, anh bực bội nói: “Tôi làm liên lụy đến cậu rồi. Lần này chắc cậu sẽ bị phạt cùng tôi. Xin lỗi cậu nhé, cậu em.”

“Không sao cả. Chuyện đó không quan trọng.” Bùi Thạc hào hứng bước tới, mắt sáng rực.

“Anh vừa rồi quá ngầu. Anh đích thị là người hùng. Tiếc là không kịp quay lại. Ôi, em thật sự bị anh chinh phục rồi, anh trai. Anh là anh hùng... Anh. Từ nay về sau em sẽ lấy anh làm hình mẫu. Anh thật sự quá tuyệt vời.”