Chương 11

“Tôi đã xin phép nghỉ rồi." Lâm Kiến Uyên cố gắng nói một cách bình tĩnh.

“Quy định của công ty là đơn xin nghỉ phép có thể nộp bổ sung khi quay lại làm việc. Đáng lẽ hôm nay tôi không cần phải đến đây.”

Khương Thần nhếch mép khinh thường: “Thế nhưng công ty cũng quy định rằng phải có đơn nghỉ ốm chính thức mới được nghỉ phép. Công ty sẽ cử người đi bệnh viện để xác minh đấy. Những trường hợp như nhờ bạn bè là bác sĩ mở hộ, hoặc thông tin không khớp, thời gian khám bệnh không trùng với thời gian nghỉ phép, đều không được chấp nhận.”

“Có ý gì?” Tim Lâm Kiến Uyên bắt đầu đập nhanh hơn. Quả bóng khí trong l*иg ngực anh càng lúc càng lớn.

“Tôi không có ý gì cả. Tôi chỉ muốn nhắc nhở cậu thôi." Khương Thần cười khẩy.

“Một khi bị phát hiện giả mạo, cậu không chỉ bị trừ toàn bộ tiền chuyên cần, mà còn bị phạt gấp đôi và cắt đi 20% tiền thưởng cuối năm. Đừng trách tôi không nói trước. Tất cả đều được viết rõ ràng trong quy chế công ty rồi.”

“Cố tình nhắm vào tôi!” Lâm Kiến Uyên không kìm được nữa, anh hét lên.

“Dựa vào đâu mà nói tôi làm giả? Làm sao biết tôi có bệnh hay không?”

“Cậu xem dáng vẻ này của cậu có giống đang bị ốm không?” Khương Thần cũng đập bàn, quát lớn.

“Lâm Kiến Uyên! Đừng nghĩ cậu ở công ty năm năm thì to lớn, côg ty không có cậu thì không hoạt động được! Tôi nói cho cậu biết, ai cũng phải tuân thủ quy tắc.”

Cả hai bắt đầu gào lên với nhau. Cả văn phòng lớn chìm vào im lặng, mọi người đứng xem với vẻ mặt phức tạp.

“Tôi xin làm chứng cho anh Uyên! Hôm qua sắc mặt anh ấy thực sự rất tệ.” Từ một góc phòng, Bùi Thạc bỗng nhiên đứng bật dậy. Vì cao lớn nên mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cậu. Cậu nói tiếp: “Hơn nữa, hôm qua lúc họp anh ấy rõ ràng xin nghỉ hai ngày! Tôi đã nghe thấy.”

“Thực ra... tôi cũng nghe thấy.”

Ở phía bên kia, nữ đồng nghiệp Tần Thi cũng rụt rè giơ tay.

“Đúng! Tôi cũng nghe thấy.” Tô Chí Vĩ, giám đốc khách hàng vốn ngày thường nhút nhát và chỉ biết đón tiếp khách hàng, giờ cũng đứng phắt dậy, mặt đỏ tưng bừng gào lên: “Anh ấy xin nghỉ hai ngày! Lâm Kiến Uyên đã làm việc đến mức phải vào bệnh viện rồi! Xin nghỉ hai ngày thì có sao? Phạm pháp à.”

“Đúng thế.”

“Phải đấy! Lâm Kiến Uyên đã quay cuồng bao nhiêu ngày, ai cũng thấy! Công ty soi mói anh ấy như vậy là quá vô nhân đạo! Tại sao lúc bắt tăng ca thì không trả lương tăng ca.”