Chương 10: Bạn Cùng Phòng Mới (3)

Ngày hôm sau, Lâm Kiến Uyên bị chuông báo thức của mình đánh thức.

“Khốn kiếp...” Ngày nghỉ hiếm hoi mà lại quên tắt báo thức, Lâm Kiến Uyên bực bội đến nỗi lười mở mắt, chau mày quờ quạng khắp nơi tìm điện thoại.

Mí mắt vừa chua vừa nặng, đầu óc cũng quay cuồng. Lâm Kiến Uyên mò một lúc lâu vẫn không thấy điện thoại, tức đến nỗi suýt muốn đập nát nó.

May mà cuối cùng anh cũng tắt được báo thức. Lật người một cái lại chìm vào giấc ngủ.

“Đing đing đing đing đong đong đong...”

“Đing đing đing đing đong đong đong...”

Tiếng chuông cuộc gọi thoại Wechat vang lên, cưỡng ép kéo Lâm Kiến Uyên từ trong mộng trở về.

Lâm Kiến Uyên không muốn nghe, nhưng tiếng chuông cứ vang mãi không ngừng, ồn ào đến nhức cả đầu. Hoàn toàn không thể ngủ lại được.

“Khốn kiếp!” Lâm Kiến Uyên cuối cùng không chịu nổi nữa, bật phắt dậy khỏi giường. Anh vô cùng bực bội chộp lấy điện thoại nhìn, cuộc gọi thoại Wechat hiển thị là Dương Vũ phòng nhân sự.

Nhân sự... Nhân sự tìm anh làm gì?

Lâm Kiến Uyên nén giận, bắt máy: “A lô, chị Dương ạ?”

“Lâm Kiến Uyên, em quên chấm công à?” Dương Vũ hỏi.

Lòng Lâm Kiến Uyên trầm xuống. Anh vẫn chưa tỉnh ngủ, nhất thời không hiểu câu này có ý gì, nhưng đã có một dự cảm không lành nhảy ra.

Anh nói: “Hôm nay em không đến công ty, em xin nghỉ ốm mà. Hôm qua lúc họp em đã xin phép trực tiếp Khương tổng rồi.”

Dương Vũ: “Ừm, chị biết hôm qua em xin nghỉ rồi. Nhưng Khương tổng nói em chỉ xin nghỉ nửa buổi chiều hôm qua thôi.”

Lâm Kiến Uyên lập tức xù lông: “Nghĩa là sao? Em xin nghỉ hai ngày cơ mà! Tất cả mọi người đều nghe thấy!”

Dương Vũ im lặng một lát, đổi sang một giọng điệu hòa hoãn hơn, cô nói: “Hay là em cứ... đến công ty một chuyến đi? Nộp cái đơn xin nghỉ bệnh chính thức, loại có dấu của bệnh viện ấy. Khương tổng... ừm, Khương tổng muốn xem.”

Lâm Kiến Uyên bốc hỏa. Thằng khốn Khương Thần này đang chơi anh!

Lần này thì bao nhiêu thuốc ngủ cũng chuyển hóa hết sạch trong nháy mắt. Lâm Kiến Uyên đùng đùng nổi giận mặc quần áo vào, mở tung cửa phòng vừa đi vừa cười lạnh: “Được. Em đến công ty ngay đây...”

Lời còn chưa dứt, Lâm Kiến Uyên đã sững người.

“Chào buổi sáng.” Bộ hệ tiêu hóa nói bằng giọng điệu tràn ngập ý cười.

Hỏi: Sáng sớm tinh mơ thức dậy nhìn thấy một đống lòng mề biết nói là cảm giác gì.

Đại não Lâm Kiến Uyên đơ mất một lúc, mãi cho đến khi Dương Vũ ở đầu dây bên kia nhận ra có điều không ổn: “Lâm Kiến Uyên?”

“À.” Lâm Kiến Uyên hoàn hồn, nói nhỏ: “Không có gì, em đến công ty ngay.” Rồi nhanh chóng cúp máy.

Bộ lòng mề màu hồng an nhiên tự tại trôi lơ lửng bên bệ cửa sổ. Khóe miệng Lâm Kiến Uyên khẽ giật giật, hỏi: “Anh đang phơi nắng à?”

“Ừm.” Bộ lòng mề màu hồng đáp một cách bâng quơ.

Lâm Kiến Uyên hít một hơi thật sâu, nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ. Đây không phải lòng mề, không phải lòng mề, đây là một người... Anh cố gắng loại bỏ ảnh hưởng của ảo giác, rất nhanh đã hiểu ra chuyện gì.

“Anh xem nhà xong rồi à?” Lâm Kiến Uyên hỏi: “Quyết định ở luôn rồi sao?”

“Đúng vậy.” Giọng của bộ lòng mề màu hồng luôn mang theo ý cười.

Lâm Kiến Uyên thầm nghĩ người anh em này quả thật quyết đoán, chắc là hôm qua xem nhà xong thấy hài lòng, tối đến đã tìm chủ nhà ký hợp đồng trả tiền thuê luôn.

Như vậy cũng tốt, ít nhất thì Lâm Kiến Uyên không bị tăng tiền nhà. Hơn nữa người anh em này trông có vẻ... không, là “nghe” có vẻ - anh ta nghe có vẻ khá thân thiện, giọng cũng rất trẻ, chắc cũng chỉ mới ngoài hai mươi.

Lâm Kiến Uyên móc điện thoại ra: “Vậy chúng ta kết bạn Wechat nhé, bây giờ tôi phải ra ngoài một chuyến. Về rồi giúp anh chuyển nhà nhé? Đồ của anh có nhiều không?”

Bộ lòng mề màu hồng: “Tôi không có Wechat.”

Lâm Kiến Uyên: “?” Thời buổi này còn có người không có Wechat sao?

Lâm Kiến Uyên ngẩn ra một giây rồi phản ứng lại.

... Khốn kiếp, tên này đang từ chối anh!

May mà là hỏi xin Wechat. Chứ nếu hỏi tên, có khi tên này còn nói “Tôi không có tên” ấy chứ.

Lâm Kiến Uyên tiu nghỉu cất điện thoại đi: “Thôi được. Vậy anh cứ tự nhiên.”

Lâm Kiến Uyên không ngờ bạn cùng phòng mới lại có tính cách như vậy, trông có vẻ dễ gần, kết quả lại đến cả Wechat cũng không chịu kết bạn.

Lòng Lâm Kiến Uyên tức thì có chút khó chịu, nhưng sự đã rồi, anh cũng đành chịu, anh đâu có quyền lựa chọn bạn cùng phòng. Thôi thì sau này bớt tiếp xúc là được.

Lâm Kiến Uyên lên tàu điện ngầm đến công ty. Còn chưa vào đến văn phòng đã nghe thấy giọng điệu âm dương quái khí của Khương Thần.

“Gần đây chúng ta phải quy phạm lại chế độ xin nghỉ phép, đây không phải tôi nói đâu nhé, là ý của trụ sở chính...”

Lâm Kiến Uyên cảm thấy như có một quả bóng bay trong l*иg ngực đột nhiên phình to ra, căng đến mức sắp nổ tung. Anh nén cảm xúc, đi đến sau lưng Khương Thần nói: “Khương tổng.”

“Ố.” Khương Thần quay người lại, nhìn anh từ trên xuống dưới, trên mặt là nụ cười mà như không cười: “Lâm Kiến Uyên à. Cậu đến làm rồi à?”