Chương 1: Căn Bệnh Kỳ Quái Bỗng Dưng Phát Tác (1)

“Sao anh cứ nhìn em chằm chằm thế?” Bùi Thạc sờ mặt, ngượng ngùng hỏi: “Bữa sáng dính trên mặt em à?”

Nói cho chính xác thì không phải bữa sáng, cũng chẳng phải dính trên mặt.

Mà là dính trong mắt.

Lâm Kiến Uyên vẫn không rời mắt khỏi người đồng nghiệp.

Cậu đồng nghiệp này tên Bùi Thạc, 23 tuổi, vừa mới tốt nghiệp. Vượt qua kỳ tuyển dụng giáo viên nhưng lại sa chân lỡ bước vào công ty này.

Hiện tại cậu vẫn đang trong thời gian thực tập, theo chân Lâm Kiến Uyên vừa học vừa làm.

Vốn dĩ Lâm Kiến Uyên chẳng muốn kèm thực tập sinh, nhưng khổ nỗi đối phương lại mang khí chất của một chú chó Golden, lúc ngồi trong phòng nhân sự, hai tay đặt trên đầu gối, ngước mắt nhìn người khác với vẻ mặt ngoan ngoãn vô cùng.

Nhất là cặp mắt cún con long lanh ấy, mỗi khi ngước lên nhìn người khác cứ như đang cầu xin, thật sự không ai nỡ từ chối.

Nhưng lúc này đây, từ cặp mắt to tròn đen láy ấy lại mọc ra hai sợi dây leo.

Ban đầu Lâm Kiến Uyên còn tưởng mình hoa mắt, nghĩ có hai con sâu chui ra từ mắt Bùi Thạc. Giờ nhìn kỹ lại, đó không phải sâu mà là dây leo nhưng tình hình xem ra cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Dây leo xanh mơn mởn, thân mảnh hơn dây sạc điện thoại một chút, điểm xuyết vài chiếc lá xanh nho nhỏ uốn éo như sắp rơi xuống đất. Chẳng trách ban đầu Lâm Kiến Uyên lại tưởng là sâu róm.

Lâm Kiến Uyên nhìn chằm chằm vào sợi dây leo một lúc rồi hỏi: “Mắt cậu không khó chịu à?”

“Hả? Anh nói vậy em mới thấy hình như hơi khó chịu thật.” Bùi Thạc cúi đầu dụi mắt: “Đêm qua em cày phim đến hai giờ. Mắt em có đỏ lắm không anh?”

Lâm Kiến Uyên: “…”

Vì vướng dây leo nên khi dụi mắt, mí mắt Bùi Thạc không thể khép lại hoàn toàn. Thành ra cảnh tượng trông vô cùng… mất vệ sinh.

Lâm Kiến Uyên không chịu nổi nữa: “Này, đừng dụi nữa, không tốt cho mắt đâu.”

“À, đúng rồi. Anh ơi, anh có thuốc nhỏ mắt không?” Chú chó Golden lại ngước đôi mắt cún con lên.

Nhưng một đôi mắt mọc dây leo thì trông không đáng yêu chút nào, trái lại còn mang một vẻ hài hước đến kỳ dị.

Lâm Kiến Uyên kéo ngăn tủ của chiếc kệ kê màn hình máy tính ra, lấy một lọ thuốc nhỏ mắt đưa cho cậu.

Bùi Thạc mừng rỡ nói: “Cảm ơn anh.”

Rồi ngửa đầu nhỏ thuốc.

Nghĩ đến việc dây leo cắm rễ ngay giữa con ngươi của cậu, hành động này chẳng khác nào đang tưới nước cho nó cả.

Sự thật đúng là như vậy, thuốc nhỏ mắt vừa nhỏ vào, hai sợi dây leo như thể được tiêm thuốc kí©h thí©ɧ, thân cây xanh biếc tức thì quằn quại tưng bừng hơn. Trông như hai con sâu róm mập ú.