Bạch Chính Kình nghe thấy những lời của Túi Sữa Nhỏ, lập tức cười ha ha.
“Cháu cúng thích nhảy khiêu vũ hả?” Bạch Chính Kình nhìn Túi Sữa Nhỏ trước mắt, Túi Sữa Nhỏ xinh xắn cũng nhìn Bạch Chính Kình với đôi mắt trong veo.
“Vâng cháu thích lắm ạ, bởi vì Tô Tô thích người này, cháu hay xem cùng Tô Tô, cho nên cũng thích theo ạ.” Túi Sữa nhỏ giọng ngọt sớt đáp lại, mắt to long lanh nhìn qua phía Tô Tô.
Bạch Chính Kình rất thỏa mãn cười: “Không ngờ cháu dâu, chắt trai của tôi lại có ánh mắt nhìn như vậy, rất tốt rất tốt.”
Dừng một chút, ông nói thêm: “Trước đây khi ông còn trẻ, ông nhảy giỏi hơn Michael Jackson nhiều.”
Lương Tiểu Băng: “...”
Bạch Thừa Hãn: “...”
Tô Tích Cầm và Bạch Diễn Sâm chỉ cười.
Thời điểm Bạch Diễn Sâm đính hôn, đúng lúc ông không ở thành phố nên không đến tham dự được. Thực tế, Tô Tích Cầm chưa từng gặp Bạch Chính Kình, chỉ biết là Bạch Diễn Sâm có ông nội, nay gặp mặt cô phải cảm thán về sự hạnh phúc của bốn thế hệ Bạch gia.
Tối nay, Bạch gia sáng rực rỡ, bốn thế hệ cùng quây quần quanh bàn ăn, Bạch Chính Kình ngồi ở ghế đầu, kế đến là Lương Tiểu Băng, sau đó là Bạch Thừa Hãn, Dương Thanh Thu, Bạch Diễn Sâm và Tích Cầm, còn Túi Sữa Nhỏ đương nhiên ngồi bên cạnh Tô Tích Cầm.
Ăn đến giữa bữa, Bạch Chính Kình nhìn Túi Sữa Nhỏ, sau đó hỏi: “A Sâm, các cháu định khi nào kết hôn thế!”
Bạch Diễn Sâm lấy tờ khăn giấy lau mồm, quay sang nhìn Tô Tích Cầm: “Ông nội hỏi chúng ta khi nào kết hôn kìa, em thấy khi nào thì đẹp?”
Tô Tích Cầm đang gắp dở rau sững lại, quay đầu, tất cả ánh mắt của Bạch gia đều đặt trên mặt cô, mong chờ đáp án của cô, hiện trường như này khiến Tô Tích Cầm có hơi ngột ngạt.
Cô lúng túng nói: “Chúng ta vừa mới đính hôn xong, với lại hiện tại em còn có vài chuyện chưa giải quyết xong, chuyện kết hôn đợi em giải quyết xong chuyện của em cái đã rồi tính.”
“Cháu còn chuyện gì chưa giải quyết xong thì để A Sâm đi giải quyết, sớm kết hôn đi. Sắp tới ông cũng không đi xa nữa, ông có nhiều thời gian, các cháu kết hôn rồi, vừa hay Cẩm Thiên có thể học nhảy với ông.”
Bạch Thừa Hãn nghe vậy, lập tức nói: “Bố, Cẩm Thiên cây mạ lính tốt thế này đi học nhảy thì quá lãng phí.”
Bạch Chính Kình đưa mắt qua: “Tôi nói cho anh biết nhé, Cẩm Thiên là tôi định bồi dưỡng nó thành Michael Jackson thứ hai rồi, anh đừng hòng nhồi nhét nó cái gì.”
Bạch Thừa Hãn tức giận trừng mắt, nhưng cũng không dám trái lời bố mình, Bạch Chính Kình rất hiểu, ông nói: “Bây giờ quốc gia đã nới lỏng chính sách sinh con thứ hai rồi, hai đứa nên sớm tính đến việc sinh đứa thứ hai đi.”
Nói nói, ông quay sang Bạch Thừa Hãn: "Sinh đứa thứ hai, anh có thể bồ dưỡng nó thành người thừa kế của anh."
Bạch Thừa Hãn nghe bố nói như vậy, trong lòng mới thả lòng đi chút, quay sang nhìn Tô Tích Cầm, ánh mắt ấy mang đầy sự mong chờ như thể muốn cô lập tức mang thai: “Hai đứa nghe thấy lời ông nội nói rồi chứ, bây giờ có thể sinh đứa thứ hai rồi, A Sâm cũng không còn ít tuổi nữa, sớm sinh đứa nữa đi.”
Tô Tích Cầm có chút xấu hổ, cô thực sự chưa nghĩ đến việc có đứa thứ hai, một mặt cô lo lắng về tâm lý của con trai mình, một mặt khác, cô cảm thấy hai người mới mới về xác nhận ở bên nhau, sinh đứa thứ hai sớm quá sẽ không thích hợp lắm.
Nhưng chạm phải ánh mắt Bạch Thừa Hãn cô lại không nói ra được những lời này.
Dương Thanh Thu tinh mắt nhìn ngay ra sự lo lắng của cô, mở miệng giải vây: “Ông cũng thật là, việc này ông tưởng như mua rau ngoài siêu thị đấy à, nói sinh cái là có thể sinh ngay ư. Cái này nên thuận theo tự nhiên.”
Nói xong, bà lại quay sang nói với Tô Tích Cầm: “Tích Cầm sau này thường xuyên về đây ăn cơm con nhé, con bây giờ gầy quá rồi, bác phải bồi bổ cho con mới được, cơ thể tốt, muốn sinh lúc nào thì sinh lúc đó.”
Lương Tiểu Băng cũng tiếp chuyện: “Đúng rồi, bồi dưỡng tốt cơ thể trước đã, cơ thể khỏe mạnh, em bé sinh ra cũng mũm mĩm.”
Đối mặt với sự giục sinh của cả nhà, Tô Tích Cầm chỉ có thể gượng cười chứ không nói gì, rồi cô liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, chỉ thấy người đàn ông vẫn luôn đứng nhìn nãy giờ kia trưng bộ mặt như người ngoài cuộc.
Túi Sữa Nhỏ đôi mắt đen láy to tròn nhìn mọi người xung quanh, nghe thấy nói đến sinh con, nhóc cau đôi mày nhỏ, có chút không vui.
“Mọi người có phải muốn Tô Tô sinh em bé, sau đó đuổi con đi không!”
Lời nói của Túi Sữa Nhỏ lập tức khiến mọi người sững lại, mọi người sực nhớ ra một vấn đề, thằng bé Cẩm Thiên này vẫn không biết thân phận của cậu, hơn nữa cậu hiện tại vẫn mang họ Mạc, bây giờ giục sinh em bé, tâm lý đứa nhỏ này sẽ giao động.
Dương Thanh Thu quay đầu lại gần Cẩm Thiên nói: “Cẩm Thiên, cháu là bảo bối nhỏ của nhà chúng ta, không cần biết mẹ cháu và Bạch Bạch có sinh em trai em gái gì hay không, cháu vẫn là bảo bối nhỏ của mọi người.”
Đôi tay nhỏ mũm mĩm ôm đôi má nhỏ xinh, bộ mặt phiền não không biết có nên tin hay không.
Đối với tình hình của Túi Sữa Nhỏ, sau bữa cơm, Bạch Thừa Hãn gọi Bạch Diễn Sâm vào phòng sách, hai bố con bàn nhau về vấn đề này.
Bạch Thừa Hãn ngồi ở bàn làm việc nghiêm túc nhìn con trai mình: "Con định khi nào thì nói rõ chuyện thân phận với Cẩm Thiên?"
Bạch Diễn Sâm đột nhiên nhớ tới cuộc gọi của Tô Hoa Âm, ánh mắt tối lại, nói: "Không cần gấp, tâm lý thằng bé đủ sức để xử lý. Bây giờ chuyện con gấp hơn là chuyện đăng ký trước."
“Đăng ký trước?”
“Vâng, con với Tô Tô đi đăng ký trước!” Sau đó cho hai mẹ con họ vào sổ hộ khẩu, đợi sau khi thẳng nhỏ hoàn toàn thành người nhà chúng ta rồi thì nói cho thằng bé biết thân phận của con, con nghĩ như vậy sẽ khá ổn.”
Bạch Thừa Hãn gật gật đầu, cảm thấy cạch này cũng tốt: “Vậy các con cứ đi đăng ký trước đi! Chuyên kết hôn đợi đăng ký xong rồi bàn tiếp cũng được.”
“Vâng, mai là chủ nhật, ngày kia là thứ hai, chúng con tính để thứ hai đi đăng ký, bố, bố đưa con sổ hộ khẩu trước đi.”
Lần này Bạch Thừa Hãn vô cùng sung sướиɠ, lấy ngay sổ hộ khẩu đưa cho Bạch Diễn Sâm. Bạch Diễn Sâm nhận lấy sổ hộ khẩu, trong lòng thầm thở dài nhẹ nhõm, cũng may là lấy được sổ hộ khẩu trước, nếu đợi đến thứ hai mới đi lấy thì khỏi lấy được rồi. Vì ngày mai ông sẽ nghe được một tin bất ngờ.
Trên đường về nhà, Bạch Diễn Sâm đang lái xe quay đầu nhìn Tô Tích Cầm, nhìn cô yên lặng nhìn ra ngoài cửa sổ xe không nói lời nào.
“Vừa rồi bố bảo anh, chúng ta đính hôn cũng được mấy ngày rồi, cũng không cần đợi nữa, muốn chúng ta đi đăng ký trước.”
Khi nói, anh luôn quan sát biểu cảm của Tô Tích Cầm, khuôn mặt vẫn luôn yên tĩnh trầm lắng kia đột nhiên sững lại, cô quay đầu, nhìn thẳng mặt anh.
“Đăng ký?”
Anh gật đầu, cô lại tỏ ra khó xử, ngập ngừng nói: “Đăng ký lúc này hình như nhanh quá, chúng ta mới ở bên nhau có bao lâu đâu, từ từ đã anh nhé!”
Bạch Diễn Sâm lại không tỏ ra bất kỳ cảm xúc nào trên mặt, vẫn luôn điềm tĩnh, ngữ khí lời nói cũng rất ổn định: “Nhưng bố đã đưa sổ hộ khẩu cho anh rồi, cái này em bảo anh phải báo lại bố thế nào?”